Bên Song Cửa Sổ - chương 2
3.
Yến trăm ngày ở phủ Lỗ Quốc công vô cùng náo nhiệt, ta ngồi nép trong góc, nhìn A Vận bận rộn chạy ngược chạy xuôi.
A Tự ánh mắt sáng rực, dán ch ặ t vào bàn tiệc trước mặt, chỉ chờ được khai yến.
“Nương tử, chiều nay chúng ta phải về thật à? Ăn xong bữa tối rồi hẵng đi được không? Về đến Yên Châu chẳng còn được ăn mấy món ngon thế này đâu.”
“Đi sớm vẫn hơn, thuê xe còn rẻ.”
Lời ấy chỉ là nói cho có, kỳ thực ta sợ ở thêm một ngày, lại sinh thêm hoạ.
Giờ ta là thường dân, không chịu nổi thêm bất kì biến cố nào nữa.
Chẳng biết là ai đến, giữa lúc khách khứa đang huyên náo, sảnh đường bỗng im bặt, tiếp đó là tiếng tranh cãi kịch liệt vọng từ cổng vào, A Vận cất tiếng:
“Ta không mời ngươi, phủ Lỗ Quốc công này cũng không đủ phúc đón đại Phật như ngươi tới, có tâm tư gì thì thu lại đi, đừng trách ta không giữ thể diện cho thủ phụ đại nhân!”
Tay ta trong tay áo siết ch ặ t, vừa dứt lời, một bóng người khoác trường bào đen, thần sắc nghiêm nghị, bước vào giữa cửa, là Bùi Dực.
Hắn không để tâm đến Tống Vận đang quát nạt , chỉ lạnh lùng đảo mắt, ánh nhìn sắc như d ao, thẳng tắp dừng trên người ta.
Tống Vận càng chửi càng hăng, Lỗ Quốc công phải vội ra kéo con gái mình, khách trong sảnh rối rít đứng dậy hành lễ.
Ta chỉ thấy choáng váng, cúi đầu thật thấp, cả người cứng đờ, tay run bần bật.
Ký ức xưa cũ ùa về như sóng vỡ, ép ta không thở nổi.
Ta nhớ lại ngày ta bị giải đi chịu tội, tay bị trói, đầu bị gông, ngang qua phố lớn, Bùi Dực cùng Trưởng công chúa cùng cưỡi một con ngựa, tiêu dao đắc ý.
Ánh mắt hắn, chưa từng dù chỉ một lần liếc về phía ta.
Mồ hôi lạnh từ lưng chảy xuống, ta nghe thấy Lỗ Quốc công khẩn thiết mời hắn nhập tiệc.
Chẳng bao lâu, từ khóe mắt, ta trông thấy vạt áo choàng đen khẽ lay động, hắn ngồi xuống cạnh ta, tự nhiên như thể chỗ ấy vốn thuộc về mình.
A Tự há hốc miệng, thức ăn còn chưa kịp nuốt, chỉ biết ngó nghiêng hóng chuyện nhìn hắn với ta, ánh mắt đảo tới đảo lui.
Người hầu bên cạnh Bùi Dực tiến lên cởi áo choàng, không khí thoang thoảng phảng phất hương lan.
Mùi hương ấy khiến ta rơi vào kí ức xưa:
“A Trinh, nay Lưu đại nhân lại khoe túi hương do phu nhân hắn làm, nàng có thể làm cho ta một cái không?”
“Vậy ta thêu hoa lan nhé.”
“Vậy ta cũng tặng nàng cây trâm, nàng phải hứa ngày nào cũng cài nó đấy.”
“Được.”
Những mảnh ký ức rời rạc thoáng hiện rồi tan, ta chẳng còn nhớ nổi đó là năm nào, tháng nào.
Ta cười nhạt, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay, ép mình dứt khỏi dòng hồi ức, điều cần nghĩ bây giờ là phải làm sao để thoát khỏi đây.
Ta khẽ dịch người về phía A Tự, cố cách hắn xa hơn đôi phần.
Bấy giờ có người trong bàn cất tiếng:
“Âu dô! Túi hương Bùi đại nhân thật đặc biệt, hoa lan kia nhìn như hoa thật vậy.”
Bùi Dực cười nhạt, đáp: “Phu nhân ta làm.”
Lời vừa thốt ra, đối phương liền cứng mặt.
Ai ai trong kinh thành chẳng biết, thủ phụ đại nhân chỉ có một nguyên phối, hơn nữa là đích thân hắn cầu thánh chỉ hòa ly.
Từ đó đến nay, bên cạnh Bùi Dực chưa từng có người khác.
Nay hắn lại nói vậy, quả khiến người ta không biết đường nào mà đoán.
Ta chỉ nhìn chằm chằm vào chén trà trước mặt, giả như chuyện chẳng liên can gì đến mình.
Người kia mất mặt, lại quay sang hỏi ta:
“Vị nương tử này nhìn lạ quá, không biết là tiểu thư nhà ai?”
Dù không ngẩng đầu, ta cũng cảm thấy ánh mắt nóng rực từ bên cạnh chiếu đến.
“Đa tạ phu nhân quan tâm, ta chỉ là thân thích xa của Tống gia, quê ở Yên Châu.”
“Ây dô, nơi đó xa xôi, vất vả lắm mới tới kinh thành, chắc phải ở lại vui chơi ít ngày.”
Ta khẽ mỉm cười: “Không tiện ở lâu, trong nhà còn người đợi.”
Các vị phu nhân kinh thành đều rất tinh tế, nàng kia thoáng sửng sốt rồi liền khen:
“Khí độ nương tử tao nhã thế kia, phu quân hẳn cũng là người công danh hiển đạt, tiền đồ thuận buồm xuôi gió.”
Giọng nàng ta càng nói càng nhỏ, vì mặt mũi thủ phụ đại nhân bên cạnh ta càng lúc càng sa sầm.
Ta vẫn thản nhiên đáp:
“Chỉ là buôn bán bình thường, ta cũng chẳng mong chàng làm quan, hai người sống an ổn qua ngày là tốt rồi.”
Thực ra, chẳng hề có “chàng” nào cả.
Ta chỉ muốn Bùi Dực hiểu, những oán hận, phù hoa năm xưa, ta đều đã buông.
Năm năm qua, ta sống bình yên, chỉ mong hắn cũng buông tha ta.
Nhưng lời vừa dứt, hắn đã “cạch” một tiếng, nặng nề đặt chén trà xuống, nước nóng văng ra tay mà như chẳng biết đau.
Cả sảnh sững sờ, im phăng phắc.
Không ai dám nói thêm, chẳng ai hiểu hôm nay thủ phụ đại nhân sao lại phát đi ê n rồi.
4.
Yến tan, ta kéo A Tự trốn ra hậu viện, dặn nàng ấy thu dọn hành lý trước.
Còn ta, phải đi cáo từ Tống Vận việc này càng sớm càng tốt.
Tống Vận giận đến nghiến răng:
“Tất cả đều do tên Bùi Dực đó! Ta đã nói rồi, hắn chẳng xứng với ngươi, thân là thứ xuất, nhà lại chẳng giàu, sau này vì muốn leo lên mà hèn hạ nịnh bợ trưởng công chúa. Nghe nói khi trưởng công chúa thất thế, hắn chẳng buồn liếc một cái, loại người m á u lạnh, chỉ biết mưu cầu địa vị!”
Ta cúi mắt, khẽ thở dài:
“Chuyện cũ ta đã chẳng còn để trong lòng. Giờ chỉ sợ hắn cố tình làm khó, ta vẫn nên đi sớm thì hơn.”
Nói đến đây, Tống Vận cũng không tiện giữ lại.
Nàng ấy đưa ta thẻ xuất thành, dặn người chuẩn bị cho ta đủ mọi vật dụng, từ ăn mặc đến lộ phí, thứ gì cũng có.
Khi quay lại phòng, ta đi vội, vô tình va phải vị phu nhân từng ngồi chung bàn khi nãy.
Ta loạng choạng một cái, vội đỡ lấy nàng ta.
Nàng ta cũng cười, đưa tay đỡ ta, nhưng ánh mắt thoáng chốc đã dừng ở ống tay áo ta chỗ thêu đóa lan nhỏ.
Nụ cười lập tức biến mất, chỉ để lại ánh mắt sâu kín khó dò.
Tim ta chùng xuống, vội lật vạt áo che đi.
Đến nước này, ta biết mình không thể trì hoãn nữa phải đi ngay trong đêm.
Chiều muộn, ta cùng A Tự lên xe trở về.
Tuyết lại bắt đầu rơi, dày hơn, nặng hơn, như cố ý ngăn bước ta.
“Tuyết lớn thế này, e là không đi được xa, phải tìm quán trọ nghỉ lại thôi.”
A Tự lo lắng nhìn ra ngoài.
Ta xoa mi tâm, khẽ giọng:
“Cứ đi, được bao nhiêu hay bấy nhiêu.”
Trong lòng ta dâng lên một dự cảm chẳng lành, dù hôm nay có mưa d a o bão kiếm, ta cũng phải rời khỏi nơi đây.
Khi xe tới cổng thành, chúng ta phải xếp hàng chờ xuất quan.
Đến lượt mình, ta đưa thẻ bài Quốc công phủ.
Quan giữ cửa xem qua, lại không cho đi, mà quay người thì thầm với ai đó.
Một người khác bước lên, cười nhạt:
“Nương tử, hôm nay không thể xuất thành.”
Ta cố giữ bình tĩnh:
“Đây là thẻ bài của phủ Lỗ quốc công, nếu ngài không tin, có thể phái người đến phủ xác nhận.”
“Trời tuyết to rồi, nương tử quay về đi.”
“Vì cớ gì?”
Hắn lại cười, giơ tay chỉ về phía trước:
“Thủ phụ đại nhân nói, người của phủ quốc công hôm nay tuyệt đối không được xuất thành. Nếu nương tử có gì muốn nói, sao không tự đến mà hỏi?”
Ta theo hướng hắn chỉ,trong màn tuyết mịt mù, chiếc xe ngựa Bùi phủ lặng lẽ đỗ bên đó, đen sẫm, trầm tịch, như con mãnh thú đang phục mình giữa trời đông u ám.