ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp - chương 3

  1. Trang chủ
  2. Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp
  3. chương 3
Chương trước
Chương tiếp

 

8.

Tôi chớp mắt mấy cái, rồi lao tới ôm ch ặ t An An, khóc nấc lên:

“Con bé ch ế t tiệt này, con đi đâu vậy hả? Con có biết con làm mẹ sợ ch ế t khiếp không?”

An An thấy tôi khóc, con bé ngơ ngác, chớp chớp mắt bối rối:

“An An đợi lâu lắm, cô giáo sắp về rồi mà vẫn chưa thấy mẹ. Sau đó cậu dẫn An An đi ăn hamburger, ăn xong thì về nhà đợi mẹ.”

Tôi càng khóc dữ hơn:

“Xin lỗi An An … là mẹ không tốt. Mẹ không đến đón con đúng giờ. Mẹ hứa sau này sẽ không bao giờ như vậy nữa, sẽ không bao giờ để An An phải chờ mẹ.”

Lâm Phong chọc chọc vai tôi:

“Chị, chị đừng khóc nữa, chị khóc nữa là An An cũng khóc theo đó.”

“Em còn dám nói!” Nghe giọng Lâm Phong, cơn giận trong tôi bùng lên.

“Em đón An An đi sao không nói với chị? Em biết chị lo thế nào không?”

Lâm Phong ấm ức:

“Em nhắn tin cho chị rồi mà.”

“Nhắn cái đầu ấy!” Tôi mở điện thoại dí sát mặt Lâm Phong.

“Tự nhìn đi! Có tin nhắn nào không? Em gửi lên sao Hỏa hả?”

Thằng bé ngơ ra, lật qua lật lại, rồi mở điện thoại mình.

“Ờ…” Lâm Phong gãi đầu ngượng ngùng.

“Hình như… lúc đó không có mạng, gửi không thành công.”

Nhìn dấu chấm than đỏ trên màn hình, tôi vẫn không nhịn được vừa đấm Lâm Phong vừa khóc:

“Mặc kệ, đều là lỗi của em.”

Lâm Phong bất lực ôm tôi:

“Được được, lỗi của em hết, chị đừng khóc nữa.”

An An thấy chúng tôi ôm nhau, cũng dang hai tay ngắn ngủn ôm lên:

“An An cũng muốn ôm.”

Tôi bật cười, vừa định bế con bé lên, chợt giọng nói lạnh thấu xương vang lên:

“Có phải tôi làm phiền gia đình ba người các người rồi không?”

Cố Tây Từ đứng ở cửa, toàn thân toát hơi lạnh, tóc tai rối bù.

9.

Tôi theo phản xạ đẩy Lâm Phong ra, giải thích:

“Đây là Lâm Phong, em trai tôi…”

“Chào anh.”

Cố Tây Từ cắt ngang, đưa tay về phía Lâm Phong.

“Tôi là bạn tốt của Hứa Nặc.”

Ánh mắt anh ấy sắc như d a o. Lâm Phong chẳng muốn bắt tay chút nào, chỉ liên hồi nháy mắt ra hiệu với tôi.

Chị ơi, người này là ai vậy? Sao đáng sợ thế?

Sự ăn ý nhiều năm khiến tôi hiểu ngay ý em ấy.

Thấy áp suất quanh Cố Tây Từ ngày càng thấp, tôi vội bế An An vào phòng ngủ.

Chuyện người lớn… không nên để trẻ con nghe.

Sắp xếp xong cho An An, tôi mới quay ra định giải thích rõ ràng.

Nào ngờ vừa bước ra khỏi phòng, đã bị Cố Tây Từ kéo thẳng vào phòng bên cạnh.

Lưng tôi đập vào tường, đau đến hít mạnh một hơi.

“Hứa Nặc, cô còn dám đưa hắn về?”

“Cô rốt cuộc coi tôi là cái gì?”

Mắt Cố Tây Từ đỏ lên, trông như sắp khóc.

Tôi hoảng loạn.

Từ ngày quen anh ấy đến giờ, tôi chỉ thấy Cố Tây Từ khóc đúng một lần năm năm trước, lúc chúng tôi chia tay.

Vì sao… người khiến anh ấy đau lòng, lúc nào cũng là tôi?

Cảm giác tội lỗi ngập tràn dâng lên.

Tôi không nên tiếp tục quấy rầy Cố Tây Từ nữa.

Đã không thể đi cùng nhau đến cuối, thì không nên dây dưa như thế này, để rồi hại người hại mình.

 

Có lẽ hôm nay chính là cơ hội ông trời cho tôi, để cả hai có thể dứt khoát ch ặ t đứt quá khứ.

Tôi quay mặt đi:

“Anh cũng đã thấy rồi, tôi không còn gì để nói nữa.”

“Tôi không muốn tiếp tục trò bao nuôi này với anh.”

“Chúng ta dừng lại ở đây thôi.”

Cố Tây Từ không thể tin nổi nhìn tôi:

“Cô lại thế này.”

“Hứa Nặc, cô lại muốn giống năm đó, bỏ rơi tôi!”

Anh ấy gầm lên, nện mạnh một quyền vào bức tường sau lưng tôi.

“Nói đi là đi, mặc kệ tôi cầu xin thế nào cô cũng chẳng hề dao động!”

Cố Tây Từ nắm ch ặ t vai tôi:

“Lần này tôi sẽ không để cô toại nguyện nữa.”

“Khi nào kết thúc, không phải do cô quyết.”

Cố Tây Từ đẩy tôi lên giường, ngang ngược đè xuống, giật mạnh quần áo tôi.

“Cố Tây Từ, anh buông tôi ra.”

Tôi vùng vẫy, nhưng dễ dàng bị Cố Tây Từ khống chế.

Anh ấy cúi sát tai tôi, giọng trầm thấp:

“Nếu cô muốn kéo tên ngoài kia vào xem, tôi cũng không ngại.”

Tôi im lặng vài giây, bỗng nhiên dừng phản kháng:

“Vậy anh cứ làm đi.”

Cố Tây Từ thuận lợi cởi bỏ quần áo tôi, thô bạo hôn xuống.

Bàn tay cũng không ngừng lại, như đang châm lửa khắp người tôi.

Tôi cố gắng ép bản năng xuống, không phản ứng, nhắm mắt, mặc cho Cố Tây Từ muốn làm gì thì làm, hệt như cái xác không hồn.

Không chống cự.

Không từ chối.

Cũng không tiếp nhận.

Một lúc lâu trôi qua, thấy tôi hoàn toàn không có phản ứng, Cố Tây Từ cuối cùng cũng dừng lại.

Tôi chậm rãi mở mắt, thấy sắc đỏ ở đáy mắt anh ấy đã tan đi.

“Cố Tây Từ.”

Tôi nhìn thẳng vào anh ấy, nói từng chữ rõ ràng:

“Tôi không có phản ứng.”

“Tôi không yêu anh nữa.”

“Nếu anh vẫn muốn, cứ làm đi.”

“Làm xong rồi, để tôi đi.”

“Từ nay về sau, chúng ta vĩnh viễn không gặp lại.”

Cơ thể Cố Tây Từ run nhẹ.

Anh ấy  đột ngột buông tay, đứng dậy mặc quần áo:

“Hứa Nặc, cô đủ độc.”

“Đã muốn cút, thì cút cho khuất mắt tôi.”

“Vĩnh viễn đừng để tôi nhìn thấy cô nữa.”

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 3"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

1785213780814_1873336631952078910_7409288840855202578_3cf6983abff28dfba90340b23d48da6e
Tuyệt Đối Chẳng Yêu Anh
28 Tháng 7, 2026
516890517_614950818304977_8278311832915784107_n
Ta lại nhặt được phu quân rồi
8 Tháng 7, 2025
1040g3k031p7rmoibig005n7su7mp80qtfl1rju0 – Copy (3)
Mãn Mãn Ngốc Của Anh
13 Tháng 8, 2026
1040g3k831qq6gdremua05nsbgae0bvv15478n7o
Điện Tiền Hoan
18 Tháng 2, 2026
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện