Bí Mật Thời Gian Vùi Lấp - chương 7
23.
Kỹ năng diễn xuất của Chu Tục Đường rất tệ, nhưng tôi lại ngược lại.
Tôi sẽ thật hoàn hảo phối hợp với anh ấy.
Mạch m á u tôi rất khó tìm, y tá đổi mấy lần mới cắm được k im truyền.
Mỗi lần như vậy, hơi thở Chu Tục Đường đều rối loạn.
Lần đầu tiên tôi chống gậy ra ngoài, anh trai lén đi theo phía sau, đến khi tôi lỡ hụt chân ở cầu thang, anh ấy lập tức lao tới, lo lắng phát đ iê n.
Vậy mà vẫn phải giả vờ vô tình đi ngang qua, nghiêm giọng trách mắng.
“Sao lại tự ý ra ngoài một mình?”
“Lần sau sẽ không may mắn như vậy đâu.”
Tôi đỏ hoe mắt, nhỏ giọng xin lỗi.
Bộ dạng vừa bối rối vừa đáng thương ấy chắc hẳn khiến Chu Tục Đường đau lòng lắm.
Người ta nói vết thương thời thơ ấu phải mất cả đời mới chữa lành.
Quả thật rất đúng.
Điều tôi khát khao nhất từ bé chính là được yêu.
Rất nhiều.
Thật nhiều.
Tôi quá khao khát tình yêu.
Bất kể bằng cách nào, nếu không có, tôi sẽ tự mình giành lấy.
24.
Không ai hiểu Chu Tục Đường hơn tôi.
Sau khi mẹ tôi và chú Chu qua đời, có họ hàng từng bảo:
“Hay gửi con bé vào trường nội trú đi, dù sao hai đứa cũng chẳng phải anh em ruột.”
Chu Tục Đường hoàn toàn có thể bỏ mặc tôi, tôi cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
Anh ấy trước giờ luôn chê tôi, chắc chắn sẽ…
“Chu Gia Gia là em gái tôi.”
Chu Tục Đường lạnh giọng.
Khi nói, anh ấy còn lấy tay bịt kín hai tai tôi.
“Nhà họ Chu chẳng lẽ không nuôi nổi thêm một người?”
“Nói ra cũng không sợ người ta cười.”
“Đã bước vào nhà họ Chu, sẽ không có chuyện qua cầu rút ván.”
“Con bé, sẽ mãi mãi là em gái tôi, trước đây là vậy, sau này cũng vậy.”
Hôm ấy ở nghĩa trang mưa rất lớn, đường xuống núi trơn trượt, Chu Tục Đường chống ô, một tay ôm chặt vai tôi, hiên ngang che chở tôi xuyên qua đám người.
Lúc ấy, tôi phát hiện, ô của Chu Tục Đường luôn nghiêng về phía tôi, mưa như trút, nhưng chỉ rơi lên người anh ấy.
Thật ra, tôi đều biết, người giúp việc ngoài mặt quan tâm tôi, sau lưng lại trộm đồ của tôi, còn cười tôi là đồ nhà quê.
Cậu bạn học nói thích tôi, thực chất là tên cặn bã do Tống Điềm thuê tới, muốn dùng lời ngon tiếng ngọt dụ tôi lên giư ờ ng.
Chu Tục Đường vẫn luôn bảo vệ tôi.
Chưa từng có ai, đối xử với tôi như vậy.
Chưa từng.
Khoảnh khắc ấy, tôi rất muốn khóc.
Bởi tôi nhận ra…
Chu Tục Đường…
Tôi đã yêu anh ấy.
Lấy oán báo ân với người anh trai hoàn hảo ấy…
Tôi đã nảy sinh những suy nghĩ không nên có.
25.
Sau khi bị mù, tôi rất sợ cô đơn.
Cảm giác ấy giống hệt quay về thuở nhỏ.
Người đầy thương tích, run rẩy trốn trong tủ quần áo.
Nỗi sợ dai dẳng bám lấy tôi.
Có lúc nghiêm trọng đến mức, chỉ cần không nhìn thấy Chu Tục Đường, cơ thể tôi sẽ xuất hiện phản ứng lo âu.
Chỉ cần anh ấy ở nhà, tôi sẽ bám theo.
Ngay cả lúc ngủ, cũng phải gối đầu lên tay anh ấy.
Đôi khi, chính tôi cũng chán ghét bản thân quá mức bám dính.
Nhưng Chu Tục Đường luôn kiên nhẫn dỗ dành tôi.
“Gia Gia chỉ đang sợ thôi.”
“Ai cũng sẽ sợ, đó là chuyện rất bình thường.”
Tôi hỏi anh ấy:
“Vậy anh thì sao?”
“Anh sợ điều gì?”
Chu Tục Đường im lặng một lúc, giọng nói mang chút buồn bã.
“Anh sợ mất đi.”
“Anh sợ mất tất cả.”
Chu Tục Đường còn bắt đầu học nấu ăn mặc dù chẳng có chút kinh nghiệm nào.
Lần đầu vào bếp luống cuống đủ đường, dù đã xem đi xem lại rất nhiều video hướng dẫn, đĩa trứng chiên bóng đêm vẫn không sao nuốt nổi.
Nhưng Chu Tục Đường tiến bộ rất nhanh, đến cả canh cũng nấu ra hình ra dáng.
Ba năm ấy, tôi thật sự rất hạnh phúc, chỉ cần tôi mãi mãi không nhìn thấy, thì lời nói dối ấy cũng sẽ mãi mãi tiếp tục.
Thế nhưng, bây giờ mắt tôi đã sáng, xem ra kế hoạch phải thay đổi rồi.
26.
Đúng lúc ấy, em trai song sinh của Dịch Văn xuất hiện.
Ngày hắn tìm đến, tôi thật sự giật mình.
Liệu, hắn có giữ những bức ảnh kia không?
Tôi tuyệt đối không thể để Chu Tục Đường nhìn thấy con qu ái vậ t xấu xí trong tôi.
Hạnh phúc xưa nay chỉ thuộc về những cô gái ngoan.
Tôi, đã không còn đủ tư cách nữa rồi.
May thay, bố mẹ của hai anh em Dịch Văn ly hôn từ khi còn nhỏ, mỗi người đi theo một người lớn.
Dịch Văn chưa từng chia sẻ bí mật ấy với em trai.
Tôi trước tiên giả vờ thuận theo hắn.
Sau đó phát hiện, hắn được anh trai của Tống Điềm sai khiến, muốn lừa tôi đánh cắp bí mật thương mại của công ty.
Vậy thì, tương kế tựu kế.
Tôi chỉ cần chứng minh lập trường của mình với Chu Tục Đường.
Chuyện còn lại, anh ấy nhất định sẽ xử lý ổn thỏa.
Tôi tin Chu Tục Đường.
Mưa càng lúc càng lớn, có chiếc ô lặng lẽ nghiêng xuống che cho tôi.
Tôi ngẩng lên.
Là Chu Tục Đường.
Mưa dữ dội gõ lộp bộp lên mặt ô, anh ấy mặc vest đen, nửa người đã bị mưa làm ướt.
Chúng tôi lặng lẽ nhìn nhau rất lâu.
Tôi khẽ hỏi:
“Anh đã đến từ sớm, tại sao không ra?”
“Anh không sợ, em thật sự đưa USB cho hắn sao?”
“Anh không sợ, em sẽ phản bội anh à?”
Tôi không ngờ Chu Tục Đường sẽ thừa nhận.
“Anh sợ.”
Anh ấy cụp mắt, mặt vẫn lạnh, chỉ có ánh mắt hơi dao động.
“Anh sợ, em sẽ rời bỏ anh.”
“Chuyện đó đã khiến anh bất an nhiều năm.”
Đây là lần thứ hai, tôi nhìn thấy Chu Tục Đường yếu đuối như thế.
Lần đầu tiên là ngày cảnh sát báo tin mẹ tôi và chú Chu gặp tai nạn.
Anh ấy nắm tay tôi đến nhà x á c, sau đó lại nắm tay tôi trở về nhà.
Ngôi nhà nhỏ thuộc về hai chúng tôi không quá lớn nhưng lại rất ấm áp.
Chu Tục Đường quen tay nấu một nồi trà gừng, giục tôi tắm nước nóng.
Đợi tôi tắm xong, lại ngồi phía sau cẩn thận sấy khô tóc cho tôi.
Tôi vô cùng khó hiểu, tim đập mạnh.
Anh ấy không nhắc đến ba năm qua, không xin lỗi, cũng chẳng giải thích.
Như thể mọi chuyện đều không còn quan trọng.
Đèn tắt, ngay khi tôi sắp chìm vào giấc ngủ, tôi lại nghe thấy Chu Tục Đường nói rất khẽ:
“Hôm xảy ra tai nạn…”
“Dịch Văn, thật ra không ch ế t ngay tại hiện trường.”
“Hắn c h ết ở bệnh viện.”
27.
Tôi lập tức mở mắt, ớn lạnh lan khắp cơ thể, tay chân lạnh ngắt.
“…Tại sao?”
Trong bóng tối, Chu Tục Đường đan ch ặ t tay tôi, mười ngón khóa lấy nhau.
Giọng anh ấy bình thản hệt ánh trăng ngoài cửa sổ.
Dường như, chỉ trong bóng tối, chúng tôi mới có thể thành thật với nhau.
“Bởi vì…”
“Anh phát hiện, bên cạnh lòng bàn tay của hắn có một vết răng rất sâu.”
Mảnh ký ức bị đánh mất sau vụ tai nạn, trong khoảnh khắc ấy bỗng trở nên rõ ràng.
Đúng vậy, tôi nhớ ra rồi, Dịch Văn muốn trốn, là tôi đã cắn chặt bàn tay hắn đang cố vùng ra.
Khi ấy tôi mang theo quyết tâm cá ch ế t lưới rách cũng không được để Chu Tục Đường biết quá khứ của mình.
Tuyệt đối không được.
Quá khứ ấy…
Nhơ nhuốc.
Đầy tội lỗi.
Đáng gh ê t ởm.
Bệnh viện Dịch Văn được cấp cứu lại đúng là bệnh viện của nhà họ Chu.
Chu Tục Đường ôm tôi vào lòng, giọng rất nhẹ.
“Người đã ch ết rồi.”
“Vậy nên, không còn gì quan trọng nữa.”
Anh ấy ôm siết tôi vào lòng, run rẩy không ngừng.
“Mỗi người, đều có bí mật của riêng mình.”
“Không sao cả.”
“Anh cũng có.”
“Như vậy, chúng ta coi như hòa.”
Dường như Chu Tục Đường còn có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ lặng lẽ cúi xuống, hôn lên trán tôi.
“Anh sẽ luôn ở bên em.”
“Mãi mãi…”
“Mãi mãi.”
Hoàn toàn văn.