ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Cuối Cùng Cũng Không Kịp - chương 3

  1. Trang chủ
  2. Cuối Cùng Cũng Không Kịp
  3. chương 3
Chương trước
Chương tiếp

 

9.

Khi thư ký quay lại, tôi vẫn còn ngồi trong phòng trà. Có ấm trà đã bị tôi uống cạn từ lâu.

Tôi siết ch ặ t chén trà.

“Người bị thương… là ai?”

Thư ký cúi đầu.

“Chủ tịch… là phu nhân. Nghe nói tình trạng rất nặng. Ngài có muốn đến thăm không? Đã được đưa đến bệnh viện trung tâm rồi.”

Chiếc chén trong tay tôi rơi xuống, va vào nền “choang”, vỡ tan.

“Chuẩn bị xe, ngay lập tức.”

Khi tôi đến bệnh viện, ngoài phòng cấp cứu, tôi gặp đội trưởng của Tô Thuần lo lắng đứng chờ.

Thấy tôi đến, anh ấy đứng dậy, vẻ áy náy nhìn tôi.

“Chu tiên sinh… xin lỗi, Tô Thuần cô ấy…”

Cửa phòng phẫu thuật mở ra, y tá cầm đôi găng tay đầy m á u bước ra.

Tôi và đội trưởng vội kéo cô ấy lại.

“Tô Thuần thế nào rồi?”

Y tá lớn tiếng:

“Tình trạng bệnh nhân rất nguy kịch, đừng cản tôi, tôi đi lấy m á u!”

Trong khoảnh khắc cửa mở ra, tôi nhìn thấy bên trong

Các bác sĩ đứng kín, ai nấy đều mặt mày nặng nề.

Tô Thuần nằm trên bàn m ổ… không có bất kỳ phản ứng nào.

Chỉ còn tiếng máy móc phát ra những âm thanh “tích… tích…” lạnh lẽo.

Y tá xách hộp đựng m á u chạy trở lại.

Tôi giữ lấy cô ấy.

“Cho tôi vào… tôi vào ở bên cô ấy, tôi có thể động viên cô ấy…”

Y tá nhìn tôi một cái, như thể tôi rất vô lý.

“Buông ra, đừng làm phiền nữa.”

Nói xong,  y tá lao vào trong, cửa lập tức đóng sập lại.

Đứng trong hành lang bệnh viện, chưa bao giờ tôi cảm thấy thời gian lại dài và dày vò đến vậy.

Hành lang yên tĩnh… khiến tôi sợ hãi chưa từng có.

Trong lòng, tôi không ngừng cầu nguyện, chỉ cần Tô Thuần không sao, bắt tôi làm gì cũng được.

Chúng tôi sẽ lập tức tái hôn.

Cô ấy không phải muốn có con sao?

Đợi cô ấy dưỡng thương xong, chúng tôi sẽ có một đứa con.

Tôi sai rồi… thật sự sai rồi.

Không nên ép cô ấy như vậy.

Chỉ cần cô ấy có thể tỉnh lại, cô ấy muốn thế nào cũng được.

Sau này, tôi sẽ về nhà sớm, ăn cơm cùng cô ấy.

Mỗi khi cô ấy nghỉ phép, tôi sẽ đưa cô ấy đi khắp nơi du lịch.

Tôi sẽ không bao giờ quát mắng cô ấy nữa, cũng sẽ không bao giờ không nghe điện thoại của cô ấy.

Cửa phòng phẫu thuật mở ra.

Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang, lắc đầu với chúng tôi.

“Cô ấy là một anh hùng… xin các vị hãy nén đau thương.”

Tô Thuần… đã hy sinh.

Bên trong phòng m ổ, bác sĩ tháo các thiết bị, phủ lên người cô ấy một tấm vải trắng.

Đồng đội của cô ấy đến.

Người thân của cô ấy đến.

Có người khóc đến ngất đi.

10.

Trước khi Tô Thuần được an táng, phần lớn thời gian, tôi đều ở bên cô ấy.

Có một đứa trẻ đến viếng, ngây thơ hỏi:

“Chú ơi, chú đứng đây không sợ sao? Bố mẹ cháu nói, nơi này toàn người ch ế t, bảo cháu đừng chạy lung tung.”

Tôi nhìn Tô Thuần, người đang ngủ mãi.

Khẽ lắc đầu, cười nhẹ.

Sao lại sợ chứ?

Những ngày tôi còn có thể ở bên cô ấy…cũng chỉ còn một hai ngày cuối này thôi.

Sau này… Tô Thuần sẽ không tồn tại trên thế giới này nữa.

Tôi có muốn ở bên… cũng không thể nữa rồi.

Tay tôi đặt lên mặt kính quan tài.

Tôi không hiểu nổi, một Tô Thuần từng hoạt bát, đầy sức sống như thế, còn trẻ như thế…sao lại rời khỏi thế gian này?

Từ nhỏ, cô ấy đã giống con trai.

Những cô gái khác, dịu dàng, hát hay múa giỏi.

Còn Tô Thuần, tóc cắt ngắn, không thích mặc váy, chạy còn nhanh hơn cả con trai.

Thấy con gái bị bắt nạt, cô ấy xông lên đánh hai đấm, đuổi mấy thằng con trai kia đi.

Thực ra, Tô Thuần rất xinh.

Mắt to, mũi cao, da cũng không ngăm.

Đặc biệt khi cô ấy mở to mắt, đôi mắt tròn xoe nhìn tôi, tim tôi sẽ đập nhanh hơn.

Chỉ là… Tô Thuần không hiểu tâm lý đàn ông.

Đàn ông thích những cô gái khiến họ muốn che chở.

Ai lại thích một người cái gì cũng tự làm được, suốt ngày mặc đồ công nhân như cô ấy?

Đứa bé vẫn chưa đi, tay cầm bông cúc, chăm chăm nhìn tôi.

“Chú ơi, chú khóc sao?”

“Mộng Mộng!”

Mẹ của cô bé chạy tới, nhìn tôi một cái, rồi kéo con đi.

“Không phải mẹ bảo con đừng chạy lung tung sao? Nơi này toàn người ch ế t, con còn chạy loạn.”

“Nhưng mà mẹ ơi, chú ấy khóc rồi, mắt đỏ lắm.”

Người phụ nữ quay đầu nhìn tôi một lần, rồi lại quay đi.

“Đừng nói nữa, đi nhanh.”

Tôi đứng yên tại chỗ, bỗng bật cười.

Đúng vậy…từ khi Tô Thuần nằm trong đó, tôi đã khóc.

Đã bao nhiêu năm rồi… tôi chưa từng đỏ mắt?

Ngay cả khi khởi nghiệp khó khăn nhất, chạy vạy khắp nơi tìm đầu tư mà không ai tin tưởng, tôi cũng chưa từng đỏ mắt.

Ngày mẹ tôi qua đời, bà đã bị ung thư hành hạ suốt hai năm.

Vì thế, ngày mẹ đi, lòng tôi lại rất bình thản, cũng chưa từng đỏ mắt.

Nhưng Tô Thuần… đã ch ế t.

Từ nhỏ, người luôn xuất hiện trước mắt tôi là cô ấy.

Giờ đây… tôi sẽ không bao giờ còn nhìn thấy Tô Thuần nữa.

Năm tôi khởi nghiệp thiếu vốn, người bán nhà giúp tôi… là cô ấy.

Khi tôi mất niềm tin nhất vào bản thân, người tin tôi sẽ thành công nhất… cũng là cô ấy.

Vậy mà tôi, lại là kẻ ích kỷ đến thế.

Khi tôi ngày càng được mọi người ngưỡng mộ, xe cộ, nhà cửa, tiền bạc đều có đủ, trong lòng tôi lại bắt đầu bất an.

Tôi nghĩ, vợ mình, phải là một người xinh đẹp, dịu dàng, hiểu chuyện.

Chứ không phải là Tô Thuần chạy khắp phố đuổi cướp, bắt trộm.

Thế nên, tôi nảy sinh ý định ly hôn.

Và ý nghĩ ấy… ngày càng mãnh liệt.

Dù sau đó, khi về nhà, Tô Thuần cũng cố gắng trở thành kiểu người tôi thích.

Cô ấy nuôi tóc dài, mua mỹ phẩm dưỡng da, cất đi quần ngủ cũ, mua váy ngủ, bôi kem lên người.

Cuộn mình trong chăn, nhẹ nhàng hôn tôi.

Nhưng trong mắt tôi, tất cả những điều đó, chỉ như bắt chước vụng về, như Đông Thi bắt chước Tây Thi vậy.

Một khi ý nghĩ ly hôn đã nảy sinh liền không thể kiểm soát.

Khi đó, tôi đã quyết tâm ly hôn.

Muốn đi tìm một cuộc sống khác.

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 3"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

download (22) – Copy
Tình cảm bị thời gian chôn vùi
13 Tháng 11, 2025
z7045374011896_6c0bb7e82bbad373789c3a8705f5bcac
Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp
1 Tháng 2, 2026
1
Hẹn Ước Thanh Hoa
3 Tháng 11, 2025
1786697547966_1873336631952078910_7409288840855202578_h
Giao Ước Nửa Năm
14 Tháng 8, 2026
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện