ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Đổi Gả - chương 4

  1. Trang chủ
  2. Đổi Gả
  3. chương 4
Chương trước
Chương tiếp

 

7.

Cha mẹ chồng đều đang ngoài đồng làm việc, ta vừa mang cơm ra ruộng cho hai người.

Trong nhà lúc ấy chỉ còn ta và Trần đại lang.

Trần tiểu muội cũng biết ca ca mình còn đang bệnh, không ai đứng ra chống lưng cho ta, nên liền mượn thế làm oai.

Nàng ta biết ca ca bệnh nặng, nên cố ý trút giận lên đầu ta.

Chỉ là Trần tiểu muội không ngờ…

Trần đại lang tuy thân thể còn yếu, nhìn qua vẫn gầy gò bệnh tật, nhưng thực ra đã sắp hồi phục.

“Muội câm miệng lại cho ta!”

Trần đại lang ho mấy tiếng, vịn khung cửa đứng thẳng.

Vóc người chàng cao ráo, khí chất thư sinh. Đứng giữa sân nhỏ đầy tiếng gà gáy này, lại có cảm giác lạc lõng.

“Con gà đó là do tẩu tẩu muội bán trâm lấy tiền mua về! Số bạc còn lại trong nhà lúc ấy, một phần giữ lại để mua thuốc cho ta, một phần cho muội mang theo làm của phòng thân. Nương còn đưa cả hai chiếc vòng bạc cuối cùng cho muội.”

“Nếu muội cảm thấy không cam lòng, cứ việc trút giận lên ta! Trách ta kéo chân muội, khiến muội không thể gả vào nhà quyền quý, làm lỡ tiền đồ của muội!”

“Nhưng muội sang đây làm loạn với tẩu tẩu là có ý gì?”

“Trần Tú Quyên, oan có đầu nợ có chủ! Muốn hận thì hận ta, đừng đứng đây chửi gần mắng xa!”

“Muội bị người ta đánh, vậy phải nói rõ vì sao bị đánh! Nếu Lý gia đối xử với muội không tốt, ta dù có đắc tội với thê tử và nhạc phụ cũng sẽ giúp muội hòa ly trở về.”

“Được! Bây giờ muội nói cho ta nghe, muội phu vì sao lại đánh muội?”

Quả nhiên vẫn là ca ca ruột hiểu rõ muội muội mình.

Thấy Trần đại lang tuy chưa hoàn toàn khỏi hẳn nhưng tinh thần sáng sủa, tràn đầy khí lực mắng nàng ta, Trần tiểu muội lập tức cúi đầu im bặt, không dám hé răng.

Ta nhìn bóng dáng Trần đại lang.

Dẫu thân hình vẫn gầy yếu, nhưng lúc này lại cao lớn vô cùng.

Chàng ấy không thiên vị ai, cũng không trốn tránh sự thật.

Chàng ấy dám thừa nhận lỗi của mình, dám đứng ra gánh vác hậu quả.

Hơn nữa…

Từng câu từng chữ của chàng ấy đều đang bảo vệ ta, khen ngợi ta.

Nếu Trần đại lang không trải qua kiếp nạn này…

Không biết đã có bao nhiêu cô nương muốn gả cho một phu quân như vậy.

Nghĩ đến đây, tim ta bỗng thắt lại.

Ta vội lắc đầu, không dám để mình nghĩ ngợi thêm.

Chẳng bao lâu sau…

Cha mẹ chồng cùng với ca ca ta cũng đến.

Vừa bước vào cửa, ca ca đã nổi giận đùng đùng.

“Ta biết nàng xem thường nhà ta, nhưng cũng không cần làm nhục ta đến mức như vậy!”

Ca ca ta chẳng còn để ý tôn ti, đập bàn một cái, hai mắt đỏ rực.

“Nàng vậy mà qua lại với đứa con ăn chơi trác táng của Lưu Ngũ gia, còn nhờ người ta tìm cách cưới nàng làm thiếp!”

“Miếu nhỏ Lý gia ta, không chứa nổi đại Phật như nàng! Nhạc phụ nhạc mẫu, còn cả đại cữu ca, lời ta nói đến đây là hết. Nữ nhân này ta không cần nữa! Nàng ấy muốn làm thiếp cho ai thì cứ đi! Cùng lắm hòa ly!”

Một tràng tuôn ra như sét đánh ngang tai.

Người nghe chỉ thấy đầu ong ong.

Mẹ chồng nức nở một tiếng, không chịu nổi, ngất xỉu ngay tại chỗ.

Cha chồng là trụ cột Trần gia, lúc này lập tức đứng ra lo liệu.

Cha chồng vừa gọi ta và Trần tiểu muội khiêng mẹ chồng vào phòng, vừa không ngừng an ủi ca ca ta.

Giọng cha chồng chân thành, khiến ca ca ta cũng khó mà tiếp tục quát tháo.

Chỉ là sắc mặt vẫn đầy tức giận, nhìn cũng không thèm nhìn Trần tiểu muội.

Ta vừa vuốt ng ự c vừa xoa bóp cho mẹ chồng.

Mãi một lúc lâu bà mới dần tỉnh lại.

Mẹ chồng hiểu rõ tính con gái mình.

Từ nhỏ Trần tiểu muội đã tranh hơn thua, việc gì cũng muốn đứng đầu.

Tính nết ấy chẳng giống mẫu thân, ngược lại lại giống nhị thẩm hơn.

Chỉ là Trần tiểu muội khi ở nhà vẫn còn giữ được khuôn phép.

Dẫu có hơi kiêu căng, nhưng vẫn chưa đến mức vượt quá giới hạn.

Cha mẹ chồng biết mình có lỗi với con gái.

Ngày nàng xuất giá, mẹ chồng đã chia số bạc ít ỏi trong nhà làm hai, để nàng ta mang theo làm của phòng thân.

Tính tới tính lui…

Vẫn không ngờ Trần tiểu muội lại làm ra chuyện vượt khuôn phép như vậy.

Mẹ chồng lau nước mắt, khóc thở không ra hơi.

Không đợi Trần tiểu muội biện bạch, bà vung tay tát một cái.

“Lúc còn ở nhà, vì con là con gái, ta với cha con không nỡ để con chịu khổ, từ nhỏ chưa từng bắt con làm việc. Ngay cả ca ca con cũng nuông chiều con, chiều đến mức con không biết trời cao đất dày!”

Tiếng khóc của mẹ chồng ngưng lại một chút, rồi tiếp tục:

“Ngày nhỏ hàng xóm láng giềng đều nói ca ca con sau này sẽ làm quan lớn, con sớm muộn cũng thành phu nhân quan gia. Ta đã nói với con thế nào?”

“Ta bảo con đừng tin những lời đó!”

“Ca ca con có tiền đồ, nếu có thể giúp đỡ con thì tự nhiên sẽ giúp. Nhưng con xuất thân thế nào? Cha mẹ con đều là nông dân chân đất!”

“Người ta chọn con dâu trước hết là nhìn cha mẹ, đâu có nhìn xem huynh đệ nàng ta là ai?”

“Hơn nữa, cho dù ca ca con có giỏi đến đâu, con chữ nghĩa chẳng biết bao nhiêu, gả vào nhà quan thì làm được gì?”

“Từ nhỏ ta đã bảo con học thêm vài chữ, đừng làm kẻ mù chữ. Nhưng con chỉ biết so ăn so mặc. Chữ thì chẳng học được mấy, thói hư lại nhiều thêm!”

“Hôm nay ta nói rõ với con, con muốn hòa ly, được, ta không ép con rể phải giữ con lại.”

“Nhưng đừng mơ làm thiếp cho ai!”

“Hôn nhân đường đường chính chính con không cần, lại muốn theo thứ hoa hòe kia… con nghĩ mình là loại người đó sao?”

Nói đến đây, mẹ chồng cũng không khóc nữa.

Bà quay sang xin lỗi ca ca ta.

Thấy cha mẹ vợ thái độ khiêm nhường như vậy, ca ca ta cũng dịu lại.

Huynh ấy chỉ nói tạm thời chưa hòa ly, để Trần tiểu muội ở nhà bình tĩnh lại.

Cha mẹ chồng ta giữ huynh ấy ở lại qua đêm thế nào huynh ấy cũng không chịu.

Trước khi đi, huynh ấy dặn ta:

“Muội hãy sống cho tốt.”

“Ca ca… có lỗi với muội.”

Trong mắt huynh ấy lấp lánh nước.

Ca ca ta quay đầu bước đi, không hề ngoái lại.

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 4"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

1781856556415_1873336631952078910_7409288840855202578_h
Hoàng Tử Ếch
19 Tháng 6, 2026
2b2663cf9d3b15654c2a
Niên Niên Hữu Ngu
28 Tháng 10, 2025
gen-n-z7357324390069_5fd7d1ac2db4ee53cfce8e13657d2229
Bốn mươi bốn hai mươi hai
23 Tháng 12, 2025
481058966_515368878263172_76497295766732920_n – Copy – Copy – Copy
Câu Chuyện Của Sếp Và Tôi
25 Tháng 7, 2025
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện