ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Hoán Đổi Nhân Duyên - chương 2

  1. Trang chủ
  2. Hoán Đổi Nhân Duyên
  3. chương 2
Chương trước
Chương tiếp

 

2.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Hứa Diễn Xuyên.

“Cô đã gả vào Hứa gia, là người nhà họ Hứa chúng tôi, phải làm dâu cho tốt, chúng ta còn phải sống với nhau cả đời…”

Tôi nhướn mày hỏi ngược lại:

“Anh muốn tôi chịu thiệt thòi để cả nhà anh được sống yên ổn à?”

Môi Hứa Diễn Xuyên run bần bật.

“Tôi có thừa cách để trị các người. Trước tiên cho hai người nếm món khai vị trước đã.”

Tôi bước đến trước mặt Hứa Diễn Xuyên, nhanh gọn chỉnh lại khớp tay bị lệch.

Nhét cây chổi vào tay anh ta rồi móc đồ trang điểm trong túi áo ra, nhanh tay quẹt vài đường lên mặt.

Gương mặt trắng trẻo phút mốt trở nên bầm tím, khóe môi loang lổ vết m.áu.

Hứa Diễn Xuyên và Chu Dĩ Đường đều ch.ết lặng, sửng sốt nhìn tôi.

“Cô đang làm gì vậy?” Chu Dĩ Đường run giọng hỏi.

Tôi khẽ mỉm cười, đáp:

“Các người không phải giỏi đổi trắng thay đen lắm sao? Hôm nay tôi cũng để các người nếm thử một lần.”

Dứt lời, tôi túm lấy cả hai, mỗi tay một người đẩy ra khỏi cửa.

Nhân lúc họ còn chưa đứng vững, tôi chạy nhanh lên trước, mở toang cổng viện.

Rồi đột nhiên gào khóc:

“Đừng đ á nh nữa! Xin đừng đ á nh nữa! Con biết lỗi rồi, mẹ ơi!”

“Con mới về làm dâu, không biết phải quỳ khi bước vào cửa, chỉ chậm một chút mà mẹ đã bắt Diễn Xuyên đ á nh con…”

“Diễn Xuyên, là lỗi của em.”

“Được gả cho anh là phúc đức tám kiếp em tu được.”

“Anh là con trai giám đốc xưởng, em chỉ là gái quê, là trèo cao rồi.”

“Sau này em nhất định sẽ hầu hạ cả nhà thật tốt.”

“Bố là thần của gia đình, lời mẹ dặn em đều khắc ghi trong lòng.”

Tôi khóc lóc  thảm thiết, tiếng nức nở vang dội cả ngõ nhỏ khiến hàng xóm sững sờ, ai nấy ch.ết lặng.

Thập niên tám mươi, những từ như “vào cửa phải quỳ”, “phúc đức kiếp trước”, “thần trong nhà”… đặt cạnh nhau nghe nặng nề vô cùng.

Chu Dĩ Đường gào lên chạy tới định bịt miệng tôi, tôi liền ngã vật ra đất, giả vờ sợ hãi.

“Câm miệng! Đồ nói láo!”

Bà ta nổi điên, mặt mày dữ tợn.

Hàng xóm bước tới can ngăn:

“Dĩ Đường à, có gì thì nói nhẹ nhàng thôi, dâu mới mà, lập quy củ cũng phải từ từ.”

“Đúng vậy, bà làm thế này chỉ khiến giám đốc Hứa bực mình thêm thôi.”

“Chuyện này nên báo lên Hội Phụ nữ.”

“Có ai đi gọi cán bộ khu phố chưa?”

Chu Dĩ Đường gào lên, cảm thấy bản thân mới là người bị hại:

“Không phải! Ôi giời đất ơi! Là cô ta đ á nh chúng tôi! Con tôi bị cô ta tháo khớp tay đây này!”

Mọi ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía Hứa Diễn Xuyên đang cầm chổi.

Anh ta như bị sét đ á nh, quỳ rạp xuống trước mặt tôi:

“Vợ ơi, anh xin lỗi, là anh sai.”

“Sau này sẽ không bao giờ như vậy nữa, anh hứa.”

“Chúng ta về nhà đi, đừng làm phiền hàng xóm nữa.”

Dù bình thường Hứa Diễn Xuyên là kẻ ngông nghênh, nhưng lúc này lại…

Anh ta rất thông minh, không câu nệ hình thức, chỉ quan tâm đến kết quả.

Tôi nhìn chằm chằm Hứa Diễn Xuyên, giơ tay kéo tay anh ta:

“Thật không?”

Hứa Diễn Xuyên run lên.

“Thật, sau này mọi chuyện đều nghe lời em. Hôm nay khiến mọi người chê cười rồi.”

Tôi dịu dàng mỉm cười:

“Vậy thì mình về nhà thôi.”

“Anh thật sự nghe lời tôi hết?”

“Ừ.” Anh ta gật đầu chắc nịch.

“Thế thì về nhà nào.”

Tôi khoác tay Hứa Diễn Xuyên đứng dậy, lén nở nụ cười rạng rỡ.

Không hiểu sao, chân Hứa Diễn Xuyên khụy xuống, suýt nữa đứng không vững.

Vừa vào nhà, anh ta đã đỡ lấy tôi, còn Chu Dĩ Đường tức đến giậm chân bình bịch.

3.

Đám đông xì xào bàn tán:

“Thằng Diễn Xuyên cũng được đấy chứ, lễ độ tử tế với vợ chưa kìa.”

“Ừ, tại mẹ nó cả thôi…”

“Cứ tưởng nhà giám đốc Hứa hiểu lý lẽ, ai ngờ mẹ chồng lại đối xử với con dâu cay nghiệt thế.”

“Hay là giám đốc Hứa trong nhà và ở xưởng không giống nhau?”

“Câu này đừng nói bậy, truyền ra ngoài thì ông ấy gặp họa đấy.”

“Nếu điều tra thật, hỏi cũng là hỏi dâu mới.”

“Nếu cô ấy một mực nói là nhà chồng bảo thế thì…”

Chu Dĩ Đường bắt đầu bình tĩnh lại. Dù bà ta hung hăng, làm dâu nhà  giám đốc bao năm, vẫn không phải hạng ngu ngốc.

Bà ta lên tiếng giải thích:

“Các bác các cô đừng nói linh tinh, chỉ là hiểu lầm mẹ chồng nàng dâu thôi, nó nghe nhầm rồi nói bậy, vừa nãy toàn là nói vớ vẩn, không phải lời nhà tôi.”

Vừa giận vừa hận, nhưng Chu Dĩ Đường vẫn phải cúi đầu mềm mỏng, nếu để chuyện lan rộng sẽ ảnh hưởng đến chồng bà ta.

“Chúng tôi là hàng xóm bao năm, tính nết nhà tôi các bác cũng rõ.”

“Con dâu tôi trẻ người dại dột nói nhầm, tôi thay nó xin lỗi mọi người, mong đừng truyền ra ngoài.”

Chu Dĩ Đường vừa nịnh vừa răn, liếc nhìn từng người một như ngầm cảnh cáo.

Ai cũng biết nhà họ Hứa thế lực không nhỏ, chẳng ai dám dây vào, chỉ đành cười trừ rồi giải tán.

Chu Dĩ Đường đóng cổng lại, trở vào trong nhà.

Vừa bước vào, bà ta giận run người.

Tôi ngồi chễm chệ vào chỗ bà ta lúc nãy, còn Hứa Diễn Xuyên thì đang đứng cạnh bóp vai cho tôi.

“Cô!”

Chu Dĩ Đường tức đến thịt trên người cũng run lên.

“Mẹ à, con và Diễn Xuyên mới cưới, mẹ đi xếp hàng mua ít thịt đi, chẳng lẽ lại bắt dâu mới ăn chay sao?”

Tôi điềm tĩnh nói.

Hứa Diễn Xuyên nhanh chóng hùa theo:

“Mẹ, con đi với mẹ. Mẹ vào cửa hàng lương thực, con đến nhà máy thịt.”

“Được!”

Chu Dĩ Đường nghiến răng gật đầu.

“Phòng ngủ ở đâu?”

Tôi quay sang hỏi Hứa Diễn Xuyên.

“Phòng phía đông, để anh dẫn em đi.”

Phòng bẩn vô cùng, bừa bộn thì thôi rồi, quần áo, tất vớ vứt lung tung khắp sàn.

Tôi liếc anh ta.

Hứa Diễn Xuyên vội nói:

“Anh dọn ngay!”

Tôi khoanh tay, giọng nhàn nhã:

“Mẹ, Diễn Xuyên bận dọn phòng, mẹ phải tự đi rồi.”

Chu Dĩ Đường tức đến không nói nên lời, đành cầm phiếu đi ra ngoài.

Dưới ánh nhìn của tôi, Hứa Diễn Xuyên bắt đầu dọn dẹp.

“Hứa Diễn Xuyên, không biết thì để tôi dạy.”

Anh ta dù không cam lòng nhưng không dám phản đối.

“Áo ngoài để một chậu, đồ lót để một chậu, tất lại một chậu riêng.”

“Phiền thật!”

Hứa Diễn Xuyên lầm bầm.

Tôi nhấc cây chổi lên.

Hứa Diễn Xuyên rùng mình, lập tức tăng tốc.

Suốt một tiếng sau đó, từ quét nhà, lau bàn, gấp chăn, dọn tủ, lau sàn, thay ga giường… tất cả đều do Hứa Diễn Xuyên làm. Làm chưa tốt thì bị tôi “dạy” lại, sau đó đều sửa đúng.

Khi Chu Dĩ Đường mang về hai cân thịt ba chỉ, thấy con trai mình đang ngồi giặt đồ trong sân, bà ta xúc động rưng rưng nước mắt.

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 2"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

download (70)
Hoa Đăng Gửi Tương Tư
14 Tháng 10, 2025
1040g00831dg0rs66h06g5o937lt0bmo7regrpi8
Hứa Nặc
31 Tháng 10, 2025
1782362090646_1873336631952078910_7409288840855202578_h
Chỉ Mình Em Thấy
25 Tháng 6, 2026
gen-n-z7747404776590_d8d0306d1ff8198c3a104763a6c6eca5
Thư Nhiễm
21 Tháng 4, 2026
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện