Hướng đến tương lai - chương 6
Những tin đồn đầy ác ý và bẩn thỉu ấy, kết thúc vào ngày hội toàn khối lớp 12.
Kỳ Thịnh đại diện học sinh toàn khối lên phát biểu.
Sau bài phát biểu, Kỳ Thịnh bất ngờ lấy micro xuống, ánh mắt khóa chặt vào Lâm Ngư giữa đám đông.
Giọng nói vang vọng khắp sân trường.
“Thứ nhất, tôi và Lâm Ngư hiện tại không yêu đương.”
“Thứ hai, chúng tôi là hàng xóm. Cả hai đều không có cha mẹ bên cạnh. Mọi chuyện không bẩn thỉu như các người nghĩ.”
“Ngoài việc học, chúng tôi còn phải kiếm tiền để nuôi sống bản thân, không có thời gian yêu đương.”
“Thứ ba, đúng là tôi đã giúp Lâm Ngư học tập. Bởi vì cô ấy đã cứu mạng tôi. Bởi vì Lâm Ngư xứng đáng.”
“Thứ tư, trong lòng Lâm Ngư chỉ có việc học. Người đơn phương thích cô ấy là tôi.”
“Cuối cùng, những ai học kém hơn Lâm Ngư, trước khi bàn tán chuyện của người khác thì làm ơn nhìn lại thành tích của mình trước đã.”
“Những ai học giỏi hơn Lâm Ngư, cô ấy là người nhà của tôi. Mọi người nghĩ nhà tôi không có ai à? Tôi vẫn chưa ch.ết đâu, nếu có gan thì đến đây đấu với tôi!”
Sau bài phát biểu, cả trường bùng nổ.
Tiếng hò hét phấn khích vang trời.
Từ ngày hôm đó, Lâm Ngư càng nỗ lực hơn.
Lâm Ngư không muốn phụ lòng Kỳ Thịnh, cũng không muốn phụ lòng chính mình.
Thời gian vẫn lặng lẽ trôi.
Trên bảng thông báo thành tích của trường, cái tên Kỳ Thịnh luôn đứng đầu.
Còn Lâm Ngư, từng chút một, từng chút một, tiến dần về phía cậu ấy.
Kỳ thi thử lần hai, cuối cùng, Lâm Ngư đã thấy tên mình ngay dưới Kỳ Thịnh.
Nhưng…
Đường đời, rốt cuộc phải trải qua bao nhiêu trắc trở mới có thể viên mãn?
Lâm Ngư đã cố gắng hết sức mình học tập, rõ ràng cô ấy đã gần chạm đến ước mơ.
Vậy mà…
Lâm Thủ Nghĩa trở về.
11.
Trước kỳ thi đại học một ngày, chính là sinh nhật Lâm Ngư.
Từ sau khi cha mẹ ly hôn, Lâm Ngư chưa từng tổ chức sinh nhật cho mình.
Sau khi trở thành hàng xóm, Kỳ Thịnh luôn nhớ sinh nhật Lâm Ngư.
Buổi chiều, Kỳ Thịnh ra ngoài lấy bánh kem, còn Lâm Ngư từ chợ về thẳng nhà.
Vừa mở cửa, mùi rượu cùng khói thuốc nồng nặc ập vào mũi, Lâm Ngư sững người. Đến khi phản ứng lại định bỏ chạy thì Lâm Thủ Nghĩa đã lao tới tóm chặt cô.
“Chạy gì chứ? Lâu rồi không gặp bố, không nhớ bố sao?”
Gần đây bận rộn ôn thi, Lâm Ngư quên mất, tháng trước Lâm Thủ Nghĩa vừa mãn hạn tù.
Trong phòng còn một người đàn ông trung niên mặt có sẹo, vắt chân ngồi trên ghế sô pha hút thuốc.
Ánh mắt trần trụi tham lam dán chặt vào Lâm Ngư, khiến cô cực kỳ khó chịu, như thể bản thân vừa bị lột sạch quần áo.
“Tiểu Ngư, đây là chú Trương của con.”
Lâm Thủ Nghĩa lần này đến là để bán con gái.
Ngày ra tù, hắn gặp lại đám bạn xấu, bị chúng xúi giục, ngứa tay lại lao vào cờ bạc.
Hai năm không động vào, kỹ năng sa sút, còn bị lừa thảm, nợ một khoản lớn.
Để giữ mạng, hắn nhớ ra nhà mình còn một đứa con gái có thể đem đi gán nợ được.
Tên chủ nợ háo sắc, nhìn thấy ảnh của Lâm Ngư liền đồng ý với đề nghị của hắn.
Người đàn ông trung niên dụi tắt điếu thuốc, bước vào phòng Lâm Ngư trước.
Lâm Thủ Nghĩa nắm chặt Lâm Ngư lôi theo sau. Đến khi nhận ra ý đồ của hắn, Lâm Ngư liều mạng vùng vẫy.
“Lâm Thủ Nghĩa, tôi là con gái ruột của ông, ông không thể đối xử với tôi như vậy!”
“Bố… Bố ơi… Con xin bố…”
Lâm Ngư kịch liệt phản kháng chỉ đổi lại một cái bạt tai trời giáng.
“Mày chỉ ngủ một đêm thôi mà, có mất miếng thịt nào đâu?”
“Mày ngủ với chú Trương một đêm, tao khỏi phải trả hai vạn tệ.”
“Tao là cha mày, bây giờ chính là lúc mày phải báo hiếu!”
Ai sẽ cứu Lâm Ngư đây?
Hai tay bị trói lại, Lâm Ngư chợt nghĩ đến mẹ.
Mẹ ơi, sao mẹ không đón con đi? Sao lại để con lại cho tên ác quỷ ngay cả mẹ cũng không dám đối mặt?
Mẹ ơi, mẹ, cứu con với.
Không đúng, mẹ sẽ không đến đâu, mẹ đã bỏ rơi cô rồi.
Kỳ Thịnh…
Khi quần áo bị xé toạc, Lâm Ngư nghĩ đến Kỳ Thịnh.
Kỳ Thịnh, cứu tớ với.
Không đúng, không thể để Kỳ Thịnh đến, không thể để cậu ấy nhìn thấy cô như thế này.
Hơn nữa, Kỳ Thịnh không đánh lại hai gã đàn ông trung niên kia, không thể để cậu ấy gặp chuyện được.
Ngày mai là kỳ thi đại học rồi, Kỳ Thịnh còn phải lên Bắc Kinh, cậu ấy đã cố gắng rất nhiều, không thể bị hủy hoại được.
Kỳ Thịnh, đừng đến, ngàn vạn lần đừng đến.
Nhưng mà, Lâm Ngư đau quá…
12.
Tuyệt vọng là cảm giác gì?
Máu trong cơ thể cuộn trào là cảm giác gì?
Sống mà như ch,.ết là cảm giác gì?
Lâm Ngư không hiểu, vì sao ông trời không thể cho cô một con đường sống?
Nhưng Kỳ Thịnh vẫn quay lại.
Trước đó, Lâm Ngư đã đưa chìa khóa nhà mình cho Kỳ Thịnh. Cậu ấy trực tiếp mở cửa đi vào.
Khi đó, Lâm Thủ Nghĩa đang ngồi ăn trái cây Lâm Ngư mua về, còn người đàn ông trung niên vừa từ phòng ngủ bước ra.
Nhận thấy điều bất thường, Kỳ Thịnh lao vào trong phòng, nhìn thấy Lâm Ngư như một đóa hồng tàn úa héo rũ, mất hết sức sống.
Trong đầu Kỳ Thịnh như có tiếng nổ vang, cổ họng gầm lên, giống một con dã thú bị chọc giận, đôi mắt ngập tràn phẫn nộ không thể kiềm chế.
Nhưng Kỳ Thịnh còn nhỏ, cơ thể gầy gò, trong lúc giằng co, bị người đàn ông trung niên đá văng vào cạnh bàn trà.
Trên bàn có con d.a.o gọt trái cây mà Lâm Thủ Nghĩa vừa dùng.
Cậu không biết mình đã đ.â.m bao nhiêu nhát.
Trong đầu chỉ có hình ảnh Lâm Ngư tả tơi không một mảnh vải, Lâm Ngư nằm đó, dường như đã ch.ết, bọn chúng đã hủy hoại cuộc đời Lâm Ngư.
Lâm Thủ Nghĩa hèn nhát, lúc trước thấy Kỳ Thịnh yếu thế còn đứng xem, không chạy.
Đến khi thấy có người ch.ết, hắn sợ đến mức mắt trợn trừng, cuống cuồng chạy ra cửa.
Quá hoảng loạn, chân lại nhũn, Lâm Thủ Nghĩa trực tiếp ngã xuống cầu thang.
Khi Kỳ Thịnh bước ra khỏi phòng, hắn đã nằm bất động trong vũng máu.
Lâm Ngư tỉnh táo lại, Kỳ Thịnh đã kéo x.ác Lâm Thủ Nghĩa vào nhà.
Lâm Ngư cố gắng giữ bình tĩnh, đẩy Kỳ Thịnh ra ngoài, bảo cậu về nhà, tối nay đừng ra ngoài, mai phải đi thi cho tốt.
Hai người đó, là cô g.iết.
Đúng, là cô gi.ết.
Lâm Ngư sẽ đi tự thú.
Không ai được phép hủy hoại Kỳ Thịnh.
Kỳ Thịnh ôm Lâm Ngư vào lòng, đôi môi nhẹ nhàng đặt lên trán cô, thật lâu sau mới buông ra.
Cậu ấy nói: “Lâm Ngư, chúng ta còn phải đến Bắc Kinh.”
“Bây giờ không ai có thể cản cậu nữa, sau này cũng không ai có thể cản cậu.”
“Hãy quên chuyện tối nay đi, ngày mai thi cho tốt.”
Kỳ Thịnh nói:
“Lâm Ngư, bọn chúng đáng ch.ết. Chờ thi xong, tớ sẽ xử lý thật sạch sẽ.”