ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Phi Hoa Lệnh - chương 6

  1. Trang chủ
  2. Phi Hoa Lệnh
  3. chương 6
Chương trước
Chương tiếp

 

50.

Lạc Trần Quân la oai oái, nhặt ngay một viên sỏi ném hắn.

“Phượng hoàng to như vậy, còn cây ngô đồng của ngươi mới nhú mầm, đến xỉa răng còn không đủ, ngươi bảo nàng ta đậu kiểu gì??? Hay ngươi thử nằm lên đó ta xem!”

Hai người này, một kẻ ôm đầu chạy loạn, một kẻ vừa chửi vừa nhảy dựng.

“Đủ rồi! Hai người im một lúc được không! Đến lúc này rồi, người ta là phu quân còn hoảng đờ cả người, ba cái đầu của chúng ta chẳng lẽ không nghĩ ra cách nào sao?!”

Ta mỗi tay kéo một người, ngăn hai kẻ còn muốn gây loạn kia, rồi nói tiếp:

“Bây giờ khách trong tửu lâu chưa đông. Cây chiêu tài, ngươi mau đi đuổi hết khách ra ngoài. Dùng tiền đập cũng được, uy hiếp dụ dỗ cũng được, tóm lại không cho ai bước vào quán. Khách trọ cũng đuổi hết. Chuyện này giao cho ngươi, ta biết ngươi làm được. Còn đám tạp dịch trong quán, hôm nay cho nghỉ hết một ngày, tổn thất… hai vị thượng tiên đây chịu!”

Cây chiêu tài nhận lệnh, lập tức chạy biến.

Ta quay sang Lạc Trần Quân.

“Lạc Trần Quân, năm xưa ta cứu ngươi một mạng, bây giờ ta xin ngươi… giúp nàng ấy được không?”

Ta nói thẳng, chỉ đổi lại một cái trợn mắt của hắn.

51.

“Được rồi… ta bây giờ chỉ khôi phục được chút linh lực này thôi. Vốn định âm thầm làm các ngươi kinh ngạc một phen… xem ra lại phải bắt đầu lại từ đầu rồi.”

Lạc Trần Quân miễn cưỡng thi triển pháp thuật.

Chỉ thấy suối nước róc rách, không ngừng dâng lên tưới vào cây ngô đồng non kia.

Chẳng bao lâu sau, mầm cây đã vươn cao hơn người, thân cây thon dài xanh mướt.

Cùng lúc đó, Vân Ỷ đau đớn vô cùng, thỉnh thoảng lộ ra mỏ chim, khiến Lạc Trần Quân giật mình run lên, dòng nước linh khí lập tức lệch hướng, phun thẳng vào mặt nàng ấy.

Cửu Nhật đang định nổi giận, lại gắng nuốt cục tức xuống, chỉ còn biết liên tục cổ vũ thê tử.

Ta là phàm nhân, nhìn thấy tiên pháp thần kỳ như vậy, vô cùng kinh ngạc.

Nhưng lúc này không phải lúc ngắm cảnh.

Ta không biết phượng hoàng đẻ trứng có giống phàm nhân sinh con hay không, nên vội nhặt một đống cành khô làm tổ, lại sợ nàng ấy bị cấn, nên lót thêm mấy lớp đệm mềm.

Cành khô là củi nhóm lửa trong bếp, nên cũng khá nhiều.

Ta đun nước nóng, lấy ra một cây kéo.

Lúc gấp gáp chẳng tìm được thứ gì tốt hơn, chiếc kéo này cũng từ bếp mà lấy, bình thường dùng cắt đuôi cá, vẫn còn vương mùi tanh.

“Ngươi… cầm kéo làm gì?”

Cửu Nhật đầy cảnh giác nhìn ta, như sợ ta tiện tay c ắ t hắn một nhát.

“Tiên… tiên nhân đừng giận… Ở nhân gian chúng ta sinh con… thường phải chuẩn bị thứ này… lỡ đứa bé quá lớn… còn phải c ắ t ra để dễ sinh…”

Ta bị hắn trừng mắt, da đầu tê dại, vội vàng giải thích.

Nghe xong, Cửu Nhật lập tức cảm thấy mông mình đau nhói.

Trong lòng hoảng hốt nghĩ:

Đẻ trứng… đâu giống sinh con!!!

52.

May mà đây là hậu viện tửu lâu. Bình thường chỉ có Cây Chiêu Tài và mẹ nuôi ra vào nhiều.

Lạc Trần Quân cố ý chọn một phòng sát sân, vừa để hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, vừa tiện lúc rảnh rỗi “hành hạ” dòng suối Cây Chiêu Tài dẫn tới.

Lạc Trần Quân mồ hôi đầm đìa, trên mặt còn hiện ra đủ thứ màu đỏ, vàng, cam, lục,  lam, chàm, tím, nhìn là biết sắp kiệt sức đến nơi.

Đúng lúc ấy, cây ngô đồng non bỗng lớn vọt lên thành đại thụ chọc trời, cành lá sum suê đ â m thẳng lên cao, che kín cả tiểu viện.

Ta dám chắc năm trăm năm nữa cũng khó mà mọc được cây ngô đồng nào tươi tốt đến thế.

Lạc Trần Quân kiệt sức ngã vào lòng ta.

Hắn còn chưa kịp nói gì, bỗng có tiếng phượng minh thanh thoát vang lên.

Vân Ỷ thượng tiên hóa thành phượng hoàng đỏ rực tuyệt mỹ!

Nàng ấy vỗ cánh hai cái rồi vút lên trời, sức gió hất cả ta lẫn Lạc Trần Quân ngã lăn ra đất, cát bụi bay mù mịt.

Cửu Nhật thượng tiên ôm tổ chim ta chuẩn bị, cũng bật người bay theo.

Hắn vừa đuổi vừa hét:

“Phu nhân! Phu nhân ơi! Tổ của nàng đây! Đừng làm vỡ trứng!”

53.

Vân Ỷ hóa phượng bay lên cành cây, Cửu Nhật cũng đuổi theo.

Ta và Lạc Trần Quân dìu nhau đứng dậy.

Chủ yếu là ta dìu hắn.

Trên không trung thỉnh thoảng vang tiếng phượng kêu thê lương.

Xem ra chim đẻ trứng cũng chẳng dễ chịu hơn nữ nhân loài người sinh con là bao.

Cây Chiêu Tài là thụ tinh, pháp lực có hạn.

Chướng nhãn pháp của hắn… nói thật, thà đừng dùng còn hơn.

Hắn biến ra mấy con “phượng hoàng giả” theo hình chim công, khiến dân trong thành xúm lại bàn tán.

Mà mấy con “phượng hoàng” ấy mặt mũi xấu tệ, cười lên trông như khóc, dọa mấy đứa trẻ sợ tè ra quần.

Nhờ thế, dị trạng trong Nghênh Quân Lai lại chẳng bị ai phát hiện.

Vân Ỷ cố gắng đẻ trứng. Ta cũng chẳng biết nàng ấy có thật sự nằm ổ không.

Dù sao Cửu Nhật cũng đã mang cái tổ ta chuẩn bị lên rồi.

Còn thân thể nhỏ bé của Lạc Trần Quân lúc này đã thở ra nhiều hơn hít vào rồi.

Hắn lẩm bẩm:

“Ch ế t tiệt… lần này không đòi lại đủ vốn, đợi ta hồi phục thần lực trở về Cửu Trùng Thiên, nhất định phải kiện phu thê nhà họ thật nặng!”

Lạc Trần Quân gối đầu lên hõm cổ ta.

Ta đẩy ra, hắn lại chui vào.

“Cho ta dựa một chút thì ch ế t ai à?”

Ta lười cãi, chỉ lo cầu trời khấn đất cho Vân Ỷ thượng tiên thuận lợi đẻ trứng.

Một lúc sau hắn lại tò mò hỏi:

“À, sao ngươi biết chuyện nữ nhân sinh nở vậy? Theo lý mà nói, cô nương chưa chồng như ngươi không nên hiểu những chuyện này chứ?”

Ta:…

“Lúc nhỏ ta từng thấy bà nội đỡ đẻ cho bò cái.”

Lạc Trần Quân: …

54.

Cùng với từng tiếng phượng hoàng kêu, vô số loài chim bay tới phía trên Nghênh Quân Lai, giống như đang trợ trận cổ vũ.

Cuối cùng, sau tiếng kêu cuối cùng, Vân Ỷ đã đẻ trứng thành công.

Trong khoảnh khắc ấy, thiên địa biến sắc.

Từng đóa tường vân cuộn quanh, ánh tím hòa với ánh đỏ như lửa không ngừng lóe lên.

Vạn chim cùng hót, xoay vòng trên bầu trời Nghênh Quân Lai, tạo thành từng luồng xoáy.

Cửu Nhật vui quá cũng hiện chân thân.

Hai con phượng hoàng giao cổ quấn quýt, phượng gáy hoàng minh.

Cả cây ngô đồng run lên bần bật.

Chỉ một cái quạt cánh của họ thôi, ta và Lạc Trần Quân lại bị thổi ngã lăn ra đất lần nữa.

Lạc Trần Quân nằm đè lên ta, càu nhàu:

“Ngươi xem kìa, đẻ có mỗi quả trứng mà vui đến mức ấy!”

Ta lập tức hất hắn sang một bên.

55.

Ta không nhìn thấy trứng.

Cửu Nhật thừa lúc Vân Ỷ còn chút sức, bế cả nàng lẫn trứng rời đi.

Hắn nói Vân Ỷ phải ở cữ.

Thật không thể tin nổi.

Chim cũng phải ở cữ???

Không phải ấp trứng sao???

Trước khi đi, Cửu Nhật ném cho Lạc Trần Quân một viên kim châu rực rỡ cùng mấy chiếc lông phượng.

“Đây là phượng linh. Cầm vật này, phượng tộc chúng ta sẽ nghe theo sai khiến của ngươi.”

“Có mấy chiếc thì sai khiến được mấy lần.”

“Còn kim châu là bảo vật Đông Hải Long Cung.”

“Bản tiên vừa cạy từ trâm cài của Vân Ỷ xuống, đủ bù tổn thất cho tửu lâu này.”

“Lạc Trần Quân, đại ân không lời nào cảm tạ hết.”

“Bảo trọng!”

Nói xong, hai con phượng hoàng lại vỗ cánh, tạo nên một trận cuồng phong, thổi bay cả ta và Lạc Trần Quân thêm lần nữa rồi mới chịu đi.

Cây Chiêu Tài bị người ta đánh u đầu mẻ trán, lảo đảo chạy vào:

“Đẻ xong chưa? Đẻ xong chưa? Ta sắp chịu không nổi…”

Nó vừa nói vừa ngẩng đầu nhìn ngô đồng đại thụ giữa sân.

“…Ôi trời ơi!!!”

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 6"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

1040g3k831qq6gdremua05nsbgae0bvv15478n7o
Điện Tiền Hoan
18 Tháng 2, 2026
1040g00831dg0rs66h06g5o937lt0bmo7regrpi8
Hứa Nặc
31 Tháng 10, 2025
1783911356002_1873336631952078910_7409288840855202578_6235d0a94d97b095f7dc8a9545ad2452
Sơn Thành Hà
13 Tháng 7, 2026
download (62) – Copy – Copy
Chiết Mạn Chi
15 Tháng 10, 2025
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện