ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Sau khi trọng sinh tôi cùng em gái cải mệnh - chương 10

  1. Trang chủ
  2. Sau khi trọng sinh tôi cùng em gái cải mệnh
  3. chương 10
Chương trước
Chương tiếp

 

19.

 

“Vợ ơi, anh về rồi.”

 

Vừa bước vào cửa, Hứa Diễn Xuyên đã vội kể chuyện ở bệnh viện, nói Tang Như Cẩn bất cẩn té gãy xương.

 

“Thật lạ, người gì mà yếu ớt đến thế, ngã có một cái mà phải nhập viện. Mẹ anh đang ở đó chăm cô ta.”

 

“Cô ta còn muốn…”

 

Hứa Diễn Xuyên ấp úng.

 

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy: “Sao, cô ta muốn tôi đến bệnh viện chăm sóc à?”

 

Hứa Diễn Xuyên gật đầu.

 

“Cô ta đúng là nằm mơ giữa ban ngày. Anh sao có thể để em đi hầu hạ người ta được chứ!”

 

“Tôi sẽ đi.”  Tôi bình thản nói.

 

Lần này thì đến lượt Hứa Diễn Xuyên ngẩn người.

 

Anh ấy vội vàng giải thích:

 

“Vợ ơi, anh không đồng ý đâu, anh từ chối ngay rồi mà.”

 

“Sao có thể để em đi chăm cô ta được, cô ta là cái thá gì chứ?”

 

Tôi ngoắc tay gọi Hứa Diễn Xuyên lại:

 

“Yên tâm, tôi không giận đâu.”

 

“Tôi nói thật đấy, tôi muốn đi chăm cô ta.”

 

Hứa Diễn Xuyên bối rối nhìn tôi, nhưng anh ấy hiểu, lời vợ nói không thể cãi.

 

“Vậy… anh đưa em đi nhé?”

 

Tôi gật đầu đồng ý.

 

Phải, tôi muốn đi, để kết thúc món nợ còn dang dở từ kiếp trước, người cuối cùng, chính là Tang Như Cẩn.

 

Đến bệnh viện, cả Tang Như Cẩn lẫn Chu Dĩ Đường đều ngẩn người.

 

“Vãn Thư? Sao cô lại đến đây?”

 

“Tôi đến chăm Tang đồng chí. Mẹ, mẹ với Diễn Xuyên về nhà trước đi.”

 

Trong mắt Tang Như Cẩn thoáng vẻ đắc ý, tưởng rằng tôi bị Hứa Diễn Xuyên sai đến hầu hạ.

 

“Diễn Xuyên, con đi.ên rồi à!”

 

Chu Dĩ Đường trừng mắt nhìn con trai, ánh mắt như muốn nói: Mày chán sống rồi phải không? Dám để vợ mày đi chăm người khác?

 

Hứa Diễn Xuyên gãi đầu, cảm thấy vợ mình mới là người đi.ên.

 

“Mẹ, là Vãn Thư tự nguyện đấy ạ.”

 

Tôi quay sang cười nhẹ: “Mẹ, mẹ với Diễn Xuyên về trước đi.”

 

Chu Dĩ Đường tuy không rõ lý do, nhưng biết tôi không phải người dễ bắt nạt, nên cũng nhanh chóng gật đầu, cùng con trai rời đi.

 

Trong phòng bệnh chỉ còn tôi và Tang Như Cẩn.

 

Cô ta ngẩng cằm tỏ vẻ kiêu kỳ:

 

“Nếu cô đã đến để chăm sóc tôi…”

 

Bốp!

 

Một cái tát vang dội giáng lên má cô ta.

 

“Ai cho cô ảo tưởng, tôi là người cô có thể gọi đến thì đến bảo đi thì đi? Hai chữ ‘chăm sóc' mà cô cũng dám dùng à? Cô nghĩ mình là thiên kim tiểu thư chắc?”

 

“Tôi… Tôi chỉ muốn nói là… cô đến giúp tôi…”

 

Bốp! Thêm một cái tát nữa.

 

“Tôi đến giúp cô thật, nhưng đừng có vênh mặt thái độ ra lệnh với tôi, hiểu chưa?!”

 

Mắt Tang Như Cẩn đỏ hoe.

 

“Cô… Cô sao có thể đánh người như thế?”

 

“Vì cô đáng đánh.”  Tôi thản nhiên đáp.

 

Tang Như Cẩn giận run người, nhưng trong phòng bệnh lúc này chỉ có một mình cô ta là bệnh nhân, đêm khuya, bác sĩ và y tá đều đã nghỉ, cô ta hoàn toàn đơn độc, chẳng còn ai để trông cậy.

 

“Đừng khóc, tôi ghét mấy thứ ẩm ương như vậy.”  Tôi lạnh lùng nói.

 

Tang Như Cẩn uất ức, muốn khóc cũng không dám, chỉ có thể âm thầm than thân trách phận: Mình thật khổ quá mà.

 

Đêm khuya, cô ta định dậy đi vệ sinh, dùng tay chưa gãy khẽ đẩy tôi:

 

“Lâm Vãn Thư, tôi muốn đi nhà vệ sinh.”

 

“Thế nào? Còn muốn tôi giúp cởi quần hộ nữa à?” Tôi cười mỉa.

 

Tang Như Cẩn mặt đỏ như gấc.

 

“Không cần, một tay tôi cũng làm được.”

 

“Chân cô có què đâu, một tay cũng cởi được. Thế còn gọi tôi làm gì? Mất ngủ rồi kéo tôi theo cho đủ cặp hả?”

 

 

 

20.

 

Mắt Tang Như Cẩn lại hoe đỏ.

 

“Tôi…  sợ, muốn có người bên cạnh thôi.”

 

Tôi cong môi cười: “Được, tôi sẽ ở bên cô.”

 

Thế là tôi dẫn cô ta đi vệ sinh.

 

Tang Như Cẩn thầm nghĩ, tôi chắc là nể mặt Hứa Diễn Xuyên nên mới đối xử tốt như vậy.

 

Tôi chỉ cười, không nói gì.

 

Một tiếng sau, tôi lại gọi cô ta dậy:

 

“Dậy đi, đi vệ sinh.”

 

Cô ta trợn mắt: “Tôi mới đi mà!”

 

“Tôi có trách nhiệm nhắc nhở cô. Tôi đến để chăm sóc, không thể để cô nằm ì ra như thế được. Nhỡ tiểu ra giường thì sao? Gây phiền phức cho người khác.”  Tôi nghiêm túc nói.

 

Tang Như Cẩn tức đỏ mặt.

 

Cứ như thế, suốt cả đêm, mỗi tiếng tôi lại gọi cô ta dậy một lần, ép đi vệ sinh.

 

Tang Như Cẩn khóc suốt đêm, đến sáng mắt sưng húp.

 

Bác sĩ đến kiểm tra, cô ta lập tức xin xuất viện. Thực tế, thương tích của cô ta vốn dĩ không cần nằm viện.

 

Làm xong thủ tục, Tang Như Cẩn lẳng lặng rời đi, không thèm quay đầu nhìn tôi.

 

Tôi nhún vai, lắc đầu, rồi về nhà thay đồ tới nhà máy hóa chất làm việc.

 

Từ đó trở đi, Tang Như Cẩn không bao giờ dám bước chân vào Hứa gia nữa.

 

Có lẽ cô ta đã hiểu, dù là đấu khẩu hay đấu tâm cơ với tôi, cô ta đều không có cửa.

 

Không lâu sau, Tang Như Cẩn vội vàng lấy chồng, ai ngờ lại cưới phải tên nghiện rượu vũ phu, đúng là mắt tinh như cú mèo mà.

 

Sau khi đứng vững ở nhà máy hóa chất, tôi bắt đầu tận dụng phúc lợi mua vải lỗi giá rẻ.

 

Thậm chí còn dụ Hứa Diễn Xuyên dùng suất của anh ấy để mua thêm.

 

Sau khi xử lý sơ qua, những tấm vải này lại rất được chuộng ở chợ đen.

 

Mỗi lần đi chợ đen, tôi đều kéo Hứa Diễn Xuyên theo, chỉ khi có tôi bên cạnh, anh ấy mới ngoan ngoãn nghe lời.

 

Nghĩ lại kiếp trước, tôi một mình buôn bán hàng lậu, suýt chút nữa bị Lục Dư Bạch bắt nộp cảnh sát, may mà mẹ anh ta ngăn lại.

 

Kiếp này, tôi liếc nhìn người đàn ông đang vác hàng bên cạnh, khóe môi không kiềm được cong lên.

 

Hai lần ra chợ, chúng tôi kiếm được hơn trăm đồng.

 

Hứa Diễn Xuyên mắt sáng rực: “Vợ ơi, buôn bán kiểu này lời thật đấy!”

 

Tôi đề nghị:

 

“Làm có chừng mực thôi, đợi chính sách nới lỏng, chúng ta có thể xuống phía Nam lấy hàng về bán.”

 

“Em nói gì là đúng hết, anh nghe theo tất.” Hứa Diễn Xuyên ngoan ngoãn trả lời.

 

Thời gian này, tôi ép anh ấy tiếp tục học hành.

 

Ban đầu, Hứa Diễn Xuyên cứ nghĩ đã vào nhà máy rồi thì khỏi phải học nữa, nhưng tôi không cho phép.

 

“Vợ ơi, mình đi làm rồi, học để làm gì nữa?” Anh ấy ngơ ngác hỏi.

 

Tôi chỉ mỉm cười, không giải thích. Trong lòng, tôi đã có kế hoạch lâu dài.

 

Dù không hiểu rõ mục đích, Hứa Diễn Xuyên vẫn ghi nhớ lời tôi.

 

Giữ thói quen học tập, để khi cơ hội tới, có thể nắm chắc trong tay.

 

 

 

21.

 

Thấm thoắt đã sáu năm làm vợ chồng với Hứa Diễn Xuyên.

 

Anh ấy vẫn ngủ dưới đất, tôi nằm trên giường.

 

Vì vậy, chúng tôi vẫn chưa từng có con.

 

Chu Dĩ Đường ngày càng sốt ruột, hết lần này đến lần khác khuyên chúng tôi đi bệnh viện khám, thậm chí còn muốn tìm thuốc dân gian cho tôi.

 

Lúc ấy, Hứa Diễn Xuyên đã dũng cảm đứng ra nói thẳng: lỗi là ở anh ấy.

 

Chu Dĩ Đường sững sờ, không tin con trai mình có vấn đề, kiên quyết đòi đưa anh ấy đi khám.

 

Nhưng Hứa Diễn Xuyên kiên quyết từ chối, cảm thấy nếu chuyện này lộ ra sẽ mất hết thể diện.

 

Dù chưa từng lên giường với tôi, nhưng chỉ thế thôi đã khiến Hứa Diễn Xuyên thấy hổ thẹn vô cùng.

 

Chu Dĩ Đường đành tin rằng vấn đề nằm ở con trai, từ đó càng dè dặt với tôi, sợ tôi vì không có con mà rời bỏ con trai mình.

 

Thời gian thoi đưa, kỳ thi đại học khôi phục, chính sách quốc gia dần nới lỏng.

 

Không dưới hai lần, tôi kéo Hứa Diễn Xuyên cùng ôn lại chương trình cấp ba.

 

Tin tức thi đại học đến, bố chồng Hứa Thừa Lâm lập tức báo cho chúng tôi.

 

Những năm qua, trừ chuyện con cái, cuộc sống của chúng tôi khá yên ổn.

 

Bà nội cuối cùng mất tại nhà con gái ruột Hứa Tinh Diêu.

 

Dù là “thọ chung mệnh hết”, nhưng bà ấy phải chịu không ít khổ sở.

 

Tôi từng đến thăm, thấy bà ấy bị lở loét khắp người, hoàn toàn khác với kiếp trước được Lâm Vãn Tinh chăm nom kỹ càng.

 

Sống với con gái ruột, lại rơi vào cảnh ấy…

 

Ngày thi đại học đến, tôi và Hứa Diễn Xuyên cùng nhau bước vào trường thi.

 

Tính ra, chúng tôi đã bên nhau bảy năm, còn tôi, khi ấy mới chỉ mới hai lăm tuổi.

 

Sau khi thi xong, chúng tôi cùng dò đáp án.

 

Hứa Diễn Xuyên lặng lẽ nắm tay tôi, khẽ hỏi:

 

“Vợ ơi, em định rời xa anh đúng không?”

 

Hứa Diễn Xuyên cảm nhận được tôi không dành cho anh ấy thứ tình yêu mà anh mong đợi.

 

Nhưng còn anh ấy, càng ngày càng yêu tôi sâu đậm, không thể dứt ra được.

 

Đã từng có lần, Hứa Diễn Xuyên mượn rượu tỏ tình, chỉ mong tôi ở bên anh ấy suốt đời.

 

Anh ấy nói sẽ đợi, đợi cho đến khi tôi thực sự chấp nhận anh ấy.

 

Nhìn ánh mắt chân thành kia, tôi không thể không thừa nhận, bỏ qua những ân oán kiếp trước, Hứa Diễn Xuyên của kiếp này thật sự rất tốt.

 

Anh ấy cao 1m85, tướng mạo đường hoàng, luôn nghe lời tôi, gan dạ có thừa, học hành cũng không tệ.

Dưới sự dạy dỗ của tôi, tiến bộ từng ngày.

 

Nhưng… có nên chính thức nên duyên với Hứa Diễn Xuyên không, tôi vẫn chưa thể quyết.

 

Bốn năm đại học sắp tới, tôi còn có bao kế hoạch làm ăn cần thực hiện.

 

“Dù em làm gì, anh cũng đi theo em.”

 

“Nếu em thật sự không muốn làm vợ chồng, thì anh làm đàn em của em cũng được.”

 

Hứa Diễn Xuyên rụt rè tỏ lòng cùng tôi.

 

“Trước kia anh thật ngốc. Nhưng từ khi gặp em, cuộc đời anh đã khác.”

 

“Dù em quyết định ra sao, anh đều chấp nhận.”

 

Tôi nhìn Hứa Diễn Xuyên, như có dòng nước ấm dâng lên trong tim, khóe miệng bất giác cong nhẹ.

 

“Tối nay, anh có thể lên giường ngủ rồi.”

 

Nghĩ lại xem, người đàn ông do chính tay tôi dạy dỗ nên người, sao có thể dễ dàng để kẻ khác giành lấy chứ?

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 10"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

z7359810203438_8793ac81e5a622b5b777704e87f94db8
Sếp, Ngủ Em
22 Tháng 1, 2026
2cb0f2f19652180c4143 – Copy (2)
Anh Chồng Nhà Quê Ngốc Ngốc Đáng Yêu
20 Tháng 3, 2026
1040g3k031pea71icjc6g5og70a6oc9f7hn9thp0 – Copy (2) – Copy
Hoán Đổi Nhân Duyên
17 Tháng 8, 2026
1040g00831cq1ovusgk205ojjlj08cp4ssco1v50 – Copy (2) – Copy
Cảng Victoria Không Tuyết
21 Tháng 5, 2026
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện