Sau khi trọng sinh tôi cùng em gái cải mệnh - chương 4
6.
“Mẹ chồng à, họ hàng ai nấy đều biết điều, sao mỗi mẹ không hiểu chuyện vậy?”
Tôi khinh miệt liếc nhìn Chu Dĩ Đường, bà ta lùi lại vài bước.
“Tôi… tôi cũng có… ở trong rương đầu giường… để tôi đi lấy…”
“Không cần. Tôi tự lấy.”
Tôi xông vào phòng Chu Dĩ Đường. Bà ta đuổi theo thì đã muộn, ổ khóa bị tôi bẻ, rương cũng mở toang, tiền và phiếu lương thực đã nằm gọn trong tay tôi.
Qua loa đếm một lượt, ít nhất một nghìn!
Một nghìn đồng ở thập niên tám mươi, là cả gia tài đấy!
“Mẹ đúng là người hào phóng nhất nhà đấy, mẹ à.”
Tôi thu hết tiền, quay đầu bước đi, ném lại một câu:
“Tắm rửa cho sạch, trẻ trung như này mà người nồng nặc mùi khai, tôi không rảnh mà hầu đâu.”
Vừa về đến phòng, chưa đầy một lúc đã nghe tiếng nức nở rấm rứt từ ngoài vọng vào.
Hứa Diễn Xuyên đứng nép vào góc tường, ngoan ngoãn như trẻ con bị phạt.
Thấy chưa?
Đàn ông khó dạy hay mẹ chồng chướng mắt, chẳng qua là chưa đủ lực.
Bài học chưa đủ sâu mà thôi.
Bữa tối, tôi vẫn là người nấu ăn.
Hứa Diễn Xuyên bên cạnh rửa rau, thái thịt, bị tôi sai như chong chóng.
Chu Dĩ Đường nhìn con trai bị tôi sai bảo, trong lòng đầy ấm ức nhưng chẳng dám mở miệng.
“Còn ngây ra làm gì? Sân không cần quét chắc?”
Tôi lạnh nhạt nói.
“Vâng, anh quét ngay.”
Chu Dĩ Đường vốn định nhân lúc ra ngoài kể khổ với hàng xóm, ai ngờ vừa bước ra cửa đã bị tôi sai tiếp.
Trong lòng nghẹn khuất, nhưng không thể nói.
Chỉ còn biết trông mong chồng về làm chủ.
Bà ta nhất định phải mách!
Chiều, Hứa Thừa Lâm tan ca về, vừa bước vào đã thấy bà vợ lúc nào cũng cao ngạo đang lom khom quét sân, thằng con trai lười biếng thì đang rửa chén.
Ánh mắt bố chồng nhìn tôi càng thêm dịu dàng.
Cơm vừa bày ra, hai bé trai gái chạy vào:
“Cô, dượng, tụi con về rồi!”
Tôi nhìn hai đứa này ký ức bỗng ùa về.
Chúng là con của em trai Chu Dĩ Đường.
Chu Dĩ Đường là kiểu người cuồng chiều em trai.
Chồng làm giám đốc xưởng, điều kiện tốt, nên bà ta rất có tiếng nói trong nhà mẹ đẻ.
Để các cháu được học hành tử tế, bà đưa chúng về nuôi.
Kiếp trước, em gái tôi là người chăm lo hết mọi việc cho hai đứa này.
Chu Dĩ Đường còn bảo: “Coi như luyện tập làm mẹ sớm.”
Hai đứa này thấy em gái tôi bị ghét thì càng lấn tới.
Ban đầu ra vẻ ngoan ngoãn, sau thì vô cùng hỗn hào.
Lần này, tôi không che giấu.
Tôi nhoẻn miệng cười, dường như rất sẵn lòng “dạy dỗ trẻ con”.
“Tiểu Dục, Tiểu Hòa, gọi chị dâu đi.”
Hứa Thừa Lâm giới thiệu.
Chu Dĩ Đường trợn mắt, không ngờ chồng bà ta lại hài lòng với con dâu đến vậy!
“Chị dâu!”
Cả hai đồng thanh lễ phép, sợ Hứa Thừa Lâm nên không dám lỗ mãng.
Chúng cũng biết thân biết phận, chỉ là với tôi thì còn dò xét.
Tôi mỉm cười dịu dàng.
“Chào hai em.”
“Rửa tay rồi ăn cơm nhé.”
“Vâng ạ!”
Chúng nhanh chóng làm theo, ngoan ngoãn ngồi vào bàn.
Ăn xong, Hứa Thừa Lâm bị đồng nghiệp gọi đi vì có việc gấp ở xưởng.
Vừa khuất bóng, hai đứa nhỏ thở phào.
Đúng lúc đó, thấy Chu Dĩ Đường trừng mắt nhìn tôi.
“Mẹ chồng à, mắt không thoải mái à? Tôi xem giúp nhé?”
Tôi đặt chén xuống, nhàn nhã hỏi.
Chu Dĩ Đường run rẩy.
“Không… không có gì…”
Hứa Diễn Xuyên ăn xong vẫn chưa dám rời đi, thấy tôi chưa động đũa, anh ta cũng không dám đứng lên.
Chu Dĩ Đường liếc tôi rồi nhìn hai đứa nhỏ, cất giọng:
“Vãn Thư, là chị dâu thì phải chăm lo cho em út…”
“Được, hai đứa từ nay để tôi quản.”
Tôi đáp gọn.
“Tiểu Dục, Tiểu Hòa, dọn bàn. Sau bữa ăn thì thay phiên rửa chén với anh Diễn Xuyên và mẹ, mỗi tuần luân phiên.”
“Cái gì? Sao lại bắt tôi rửa?”
Chu Dĩ Đường bật lại, bà ta là mẹ chồng cơ mà, sao phải nghe con dâu?
“Mẹ à, tôi nấu ăn.”
Tôi đáp tỉnh bơ.
Chu Dĩ Đường cứng họng. Bà ta muốn giành lại nhà bếp, nhưng nghĩ đến món tôi nấu, lại đành nuốt xuống.
“Tuần này Diễn Xuyên, tuần sau Tiểu Dục, tuần kế Tiểu Hòa, mẹ tuần cuối cùng.”
Tôi nói rồi đứng dậy.
“Tôi thấy đồ dơ ở cửa phòng các người rồi. Làm bài xong thì trong một tiếng phải giặt sạch.”
Tôi dặn dò xong, quay vào phòng nghỉ ngơi.
Để lại một đám người mặt ngơ ngác nhìn nhau.
Hứa Diễn Xuyên hắng giọng.
Tiểu Dục và Tiểu Hòa run rẩy, tưởng anh ta sắp mắng vợ.
Không ngờ, anh ta nói:
“Nghe chị dâu tụi mày đi, không sai đâu.”
“Nếu không… tự chịu hậu quả.”
Dứt lời, Hứa Diễn Xuyên quay đầu đi thẳng vào bếp, rửa bát, dọn dẹp…
7.
Vừa về tới phòng, đã nghe thấy tiếng nước bắn lách tách trong sân, xen lẫn tiếng cười ríu rít của lũ trẻ.
Hứa Diễn Xuyên thò đầu ra khỏi bếp, lờ mờ nghe thấy mẹ mình đang xúi bọn nhỏ quậy phá.
Anh ta cười khổ, mẹ đúng là não cá vàng.
Vợ anh ta, với bản lĩnh thế kia, hai đứa nhóc này không đủ tuổi để chọc ghẹo đâu.
Tôi đá tung cửa bước ra, thấy Chu Tiểu Dục và Chu Tiểu Hòa đang ôm chậu nước rượt nhau, đùa nghịch ướt như chuột lột.
Vừa thấy tôi, động tác chúng khựng lại một chút, rồi thấy tôi không có phản ứng gì, còn mỉm cười, bèn chơi càng hăng hơn.
Sân nhà lấm lem, chỗ quần áo Hứa Diễn Xuyên vừa giặt xong bị bắn đầy bùn đất.
“Tạt nước vui không?” tôi nhẹ giọng hỏi.
“Vui ạ! Chị dâu chơi với bọn em đi!” Chu Tiểu Dục cười hì hì, không biết trời cao đất dày.
Chu Dĩ Đường nấp sau cánh cửa, nhìn qua khe hở, mừng thầm trong bụng:
Hay lắm, lũ trẻ con phá phách, nó chắc chẳng dám động tay!
Tôi vẫn mỉm cười, nhưng ánh mắt đã lạnh như băng:
“Được, cho chị chơi với.”
Tôi xách chậu lên, từ bể múc nước đổ đầy, từng chậu từng chậu dội thẳng vào bọn chúng.
Chúng không kịp phản ứng, bị tạt đến ướt nhẹp, hét chói tai.
Kiếp trước, chúng rất thích trò này.
Mỗi lần Lâm Vãn Tinh giặt đồ, chúng lại phá đám, từ vờ va vào đến cố tình khiêu khích.
Trẻ con như này, tôi không có hứng dạy dỗ, chỉ có trị chúng mới hết dám quậy phá.
“Tiểu Dục, bảo bối của cô ơi!”
Chu Dĩ Đường cuống quýt xông ra, vội vàng che chắn cho cháu.
“Á!!!”
Tiếng hét vang lên lần nữa, vì tôi vẫn chưa “chơi” xong.
“Tắm thì vào nhà tắm, mẹ à.”
Tôi thản nhiên nói.
“Giữa sân thế này, hàng xóm nhìn vào mất mặt lắm. Mẹ là vợ giám đốc xưởng, giữ hình tượng một chút đi, đừng làm bố khó xử.”
Chu Dĩ Đường giận đến run người, vội vàng kéo hai đứa nhỏ chạy vào nhà tắm.
Giữa mùa hè, nước lạnh có thể mát, nhưng cũng có thể đổ bệnh.
Hứa Diễn Xuyên đã dọn xong nhà bếp, ngoan ngoãn chạy lại đứng cạnh tôi.
“Vợ ơi, anh làm xong rồi!”
“Ừ. Kéo ghế nằm qua đây.”
“Dạ!”
Hứa Diễn Xuyên thở hồng hộc khiêng ghế, đi vài bước mà loạng choạng suýt ngã.
Tôi trừng mắt một cái, anh ta giật bắn người, lập tức đứng thẳng đơ như cây cột điện, thở cũng không dám thở mạnh.
“Sáng mai năm giờ dậy, tôi huấn luyện anh.”
“Bố anh muốn anh thi tuyển vào nhà máy, mà thể lực cỡ này thì xong rồi.”
Tôi chán nản cảm thán.
Hứa Diễn Xuyên cúi gằm mặt.
Tấm bằng cấp ba của anh ta chẳng qua là do bố anh ta “mua” mà có.
Thi tuyển vào xưởng, bố Hứa Diễn Xuyên đích thân giám sát, thế mà vẫn rớt thẳng cẳng.
Chẳng bao lâu sau, Chu Dĩ Đường dắt theo hai đứa trẻ bước ra.
Vừa nhìn thấy tôi ngồi vắt vẻo trên ghế, Hứa Diễn Xuyên thì hầu hạ bên cạnh, bà ta như bị ai giẫm lên ng.ực, đau nhưng chẳng làm được gì.
Chu Tiểu Dục và Chu Tiểu Hòa nhìn tôi, ánh mắt đầy cảnh giác.
Cả ba định lặng lẽ rút lui.
Tôi lạnh giọng:
“Đứng lại.”
Cả đám giật mình.
“Cô định làm gì? Trẻ con cô cũng đánh rồi…” Chu Dĩ Đường căng thẳng hỏi.
“Đánh á?” Tôi cười.
“Không phải tôi chơi cùng chúng sao? Còn là chúng mời tôi chơi đấy chứ, phải không Tiểu Hòa?”
Chu Tiểu Hòa vẻ ngoài yếu đuối nhưng tâm tư lại sâu như biển, hay mượn tay anh trai mình giở trò.
Giờ đây, con bé lúng túng gật đầu:
“V…vâng ạ, là chúng cháu rủ chị dâu chơi.”
“Tốt. Chơi đủ rồi thì làm bài tập.”
Tôi ra lệnh.
Chu Dĩ Đường lo lắng ngắt lời, sợ tôi dạy dỗ cháu bà ta thêm:
“Chúng nó bày bẩn cả sân, cả chỗ Diễn Xuyên vừa dọn… ai dọn đây?”
Tôi hỏi ngược lại:
“Mẹ là mẹ chồng, chúng là con cháu, mẹ nói ai dọn?”
“Cô là chị dâu mà! Trẻ con không hiểu chuyện thì cô phải…”
“Không hiểu thì tôi dạy. Còn mẹ, về phòng nghỉ đi?”
Tôi bình thản nhìn Chu Dĩ Đường.
Chu Dĩ Đường lập tức nhớ đến chiếc bể nước suýt nữa rơi trúng đầu mình, liền run lên:
“Tôi… tôi đi ngay.”
Vừa nói xong đã chuồn mất hút.
Chu Tiểu Dục và Chu Tiểu Hòa đứng như trời trồng, mím môi, cổ họng khô khốc.
Hiển nhiên, chúng đã hiểu: chị dâu này, không thể chọc vào.
“Đừng có đờ ra thế. Tối nay có hai nhiệm vụ:”
“Một, lau sạch toàn bộ sân gạch, không sót vết bùn nào.”
“Hai, toàn bộ quần áo Diễn Xuyên giặt, giặt lại hết. Làm xong mới được về phòng.”
Hai đứa trợn mắt há hốc.
“Dựa vào gì chứ…” Chu Tiểu Dục mới mở miệng.
Tôi đá mạnh một phát, chiếc chậu sắt bên cạnh vỡ tan, mảnh bay tung tóe.
Hai đứa nhỏ co rúm lại.
Tôi lườm thẳng vào mắt Chu Tiểu Dục.
Chu Tiểu Hòa nhanh trí kéo tay anh mình:
“Chị dâu ơi, bọn em làm ngay!”
Tôi khẽ cười, con bé này khá đấy.
Hứa Diễn Xuyên đứng một bên phe phẩy quạt cho tôi, ngoan như chó con.