Sau khi trọng sinh tôi cùng em gái cải mệnh - chương 6
10.
Hứa Tinh Dao cuống lên, vội phân bua:
“Đừng nói linh tinh, cô không dám đắc tội với chị dâu đâu!”
Dù gì tiền trong nhà anh trai cũng do chị dâu bà ta nắm hết.
Tôi vẫn mỉm cười:
“Cô à, mẹ chồng con hiếu thuận lắm. Bao năm rồi chưa được bên bà nội, giờ có cơ hội, mừng còn không kịp ấy.”
“Việc nhà con, nhờ cô giúp một tay nhé!”
Tôi đưa tay ra, dứt khoát nói:
“Tháng này cô đã nhận phí chăm sóc từ mẹ chồng con rồi nhỉ?”
“Nhưng hôm nay là ngày đầu bà nội về đây, số tiền đó nên hoàn lại thôi.”
Hứa Tinh Dao trừng mắt:
“Cô… cô nói vớ vẩn gì thế!”
Ánh mắt tôi sắc lạnh:
“Cô nhận tiền thì phải chăm. Không chăm, sao xứng đáng nhận?”
“Tham lam quá, coi chừng kẻo nghẹn, nuốt không trôi.”
Hai đứa con bà ta đã lủi ra tận cửa từ lâu.
Hôm qua đã thấy tôi ra tay, chúng nó biết tính tôi không dễ đụng.
Ban đầu không đồng ý đưa bà nội đến, mà mẹ chúng nó không nghe.
Giờ thì chắc hối không kịp.
Dưới ánh mắt tôi, Hứa Tinh Dao đành chịu thua:
“Tôi… tôi có mang tiền theo đâu.”
Tôi quay sang Hứa Diễn Xuyên:
“Diễn Xuyên, đưa cô và mấy em về nhà, tiện thể lấy tiền về.”
“Vâng, vợ.”
Hứa Diễn Xuyên như trút được gánh nặng, vội vã rời đi.
“Trong vòng một tiếng phải quay lại.” tôi nhắc nhẹ.
“Vâng vợ. Cô, em cả, em hai, đi thôi.”
Trong nhà chỉ còn bà cụ, Chu Dĩ Đường và tôi.
Bà già trừng mắt, không ngờ tôi lại cứng đầu đến thế.
Tức đến run người:
“Con đàn bà chuyên phá nhà phá cửa! Vừa vào đã hỗn hào với chồng với trưởng bối!”
“Quỳ xuống cho ta! Mang bô lại đây!”
Tôi bật cười, không nói không rằng đá mạnh vào chân Chu Dĩ Đường, bà ta “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống.
“Nội ơi, con dâu của nội đây này.”
Chu Dĩ Đường đau đến rú lên.
Tôi thuận chân đá cái bô tới chỗ bà cụ:
“Đỡ lấy đi nội.”
Bà cụ phản xạ nhanh đến bất ngờ, đỡ được thật.
“Thấy tay chân nội còn linh hoạt thế này, tự lo được thì đừng bắt người khác hầu.”
“Không thì người ta nói nội không biết giữ thể diện đấy.”
“Già mà mất nết, là mau ch.ết đó nha.”
Nói xong, tôi quay lưng đi thẳng.
Muốn giở trò gì thì cứ việc, đến thì đón, đụng thì trụng.
Bà cụ nhìn bóng tôi khuất sau cửa, tức đến nghiến răng ken két:
“Con ranh con!”
Chu Dĩ Đường run rẩy khuyên nhủ:
“Mẹ… đừng chọc nó. Con dâu này không đùa được đâu.”
“Muốn sống thêm vài năm, chi bằng quay về nhà Tinh Dao đi cho lành.”
Giờ Chu Dĩ Đường mới hiểu:
Đứa con dâu này, không phải thứ họ dễ đối phó.
11.
Trong mắt bọn họ, tôi giờ đúng là kiểu “không thể chọc vào”.
Thứ nhất, tôi không phải hạng yếu ớt tay yếu chân mềm.
Thứ hai, bố chồng Hứa Thừa Lâm lại đứng về phía tôi.
Hai lá bài này, dù Hứa gia hay Chu gia, cũng chẳng ai làm gì được.
“Ta không tin, nó thật sự dám mặc kệ ta!”
Bà cụ lầm bầm, giọng đầy bất mãn.
“Mẹ đi chợ đi.”
Chu Dĩ Đường lắc đầu, bất lực. Bà cụ muốn tự rước khổ, bà ta cũng chẳng ngăn nổi.
Chu Dĩ Đường đi rồi, trong sân chỉ còn tôi với bà già.
Tôi biết, bà ta lại chuẩn bị diễn trò đây.
“Vãn Thư, Vãn Thư, mau tới… ta muốn đi vệ sinh…”
Bà cụ giọng yếu ớt gọi với ra.
Tôi nhanh chân bước vào, ai ngờ bà ta cười híp mắt rồi tè luôn trong quần.
Buồn nôn hết sức.
“Cháu dâu à, cháu tới muộn rồi, bà không nhịn được.”
“Lại đây rửa ráy cho ta nào.”
Còn cười được nữa cơ đấy.
Tôi cũng cười, thong thả đóng sập cửa sổ, khóa cửa lại.
“Nội à, thân con bé thế này, nhỏ xíu à, sao mà bế nội nổi.”
“Cứ từ từ, Diễn Xuyên sắp về rồi. Không thì mẹ con cũng sắp đến.”
“Hai người đó chắc chắn không chê nội đâu.”
Bà cụ hoảng lên.
“Lâm Vãn Thư! Mày dám bỏ mặc tao hả? Tao là bà nội mày đó!”
Tôi giả bộ thở dài, giọng vẫn nhẹ nhàng:
“Nội, sao lại nói vậy.”
“Con thật sự không đỡ nổi.”
“Nhưng con cũng không thể để nội như thế này , con đi tìm người giúp.”
“Bà nội, bên cạnh nhà có bà Bùi ấy, nhiệt tình lắm, để con gọi bà ấy sang.”
“Bà ấy chăm lắm, chắc chắn biết phải làm gì.”
Tôi quay người chuẩn bị đi thật.
Bà Bùi và bà cụ này xưa nay không đội trời chung, gặp là cãi, nghe tên là thấy tức.
“Đứng lại!”
Bà cụ la lên sợ bà Bùi thật sự biết chuyện.
Ngay sau đó, tự mình từ giường lồm cồm bò dậy.
Ồ, tè ra quần xong mà hết liệt, đúng là kỳ tích y học!
Bà cụ trừng tôi một cái, rồi bước nhanh vào nhà vệ sinh dọn dẹp.
Tôi nhân cơ hội chuồn mất, tránh xa vùng nguy hiểm.
Trong nhà vệ sinh, bà cụ vừa chửi vừa tắm rửa. Rửa xong, thay đồ sạch sẽ, bà ấy lại lôi ra một thau quần áo bẩn.
“Lâm Vãn Thư, tới đây giặt đồ cho ta!”
“Không được rồi, con còn phải đi gọi bà Bùi tới xem kỳ tích y học này.”
“Còn phải kể cho cô chú hàng xóm biết chuyện hay nữa…”
Bà cụ giận tím mặt chỉ biết lầm bầm, rồi tự xách đồ đi giặt.
“Câm cái miệng lại cho ta!!!”
Đó, ai làm người nấy chịu, đúng lý, đúng người.
Chu Dĩ Đường về, vừa thấy sân phơi đồ của mẹ chồng, ánh mắt lộ tia vui mừng.
Bà ta nghĩ chắc mẹ chồng đã “đè đầu cưỡi cổ” được con dâu hổ báo kia rồi.
Nhưng vừa bước vô trong, thấy bà cụ đang chà bô rửa đồ, Chu Dĩ Đường đứng hình.
“Mẹ… đây là… kỳ tích y học ạ?”
Bà cụ lập tức đỡ lời:
“Về đến nhà, tâm trạng tốt, tự dưng chân tay linh hoạt.”
“Ồ, thì ra tâm trạng tốt thật sự là phương thuốc thần thánh?”
Tôi nhìn bà cụ cười cười.
“Đúng, đúng!”
Bà cụ gật đầu như gà mổ thóc.
“Thôi, ta về nhà con gái đây, quen ở đó rồi.”
“Đợi đồ khô ta về… không, ta đi luôn, lấy cho ta cái giỏ đựng đồ.”
Đúng lúc Hứa Diễn Xuyên về, bà cụ lại làm ầm lên đòi đi, anh ta đành đưa về.
Tới lúc cổng đóng lại, Chu Dĩ Đường mới tỉnh ngộ, thì ra bà nội cũng bị tôi “thu phục”.
Chu Dĩ Đường sợ hãi nhìn tôi.
Lần này thì hoàn toàn bó tay rồi, phục tôi sát đất.
Tôi rất hài lòng với biểu hiện đó.
“Mẹ, phòng mẹ của mẹ, mẹ tự đi dọn lấy nha.”
Tôi nói xong liền vào phòng, đắm chìm trong thế giới bản vẽ.
Chu Dĩ Đường bước vô phòng bà cụ, mùi hôi nồng nặc xộc thẳng vào mặt.
Ngẩng đầu nhìn cửa sổ đóng chặt, ga giường chưa thay.
Ông trời ơi, chắc chắn con nhỏ kia cố ý!!!