Sơn Thành Hà - chương 3
5.
Vài ngày sau, cha nương ta lại tìm đến.
Hai người ngồi chồm hỗm trước cửa nhà, nhất quyết không chịu đi, miệng không ngừng gào khóc đòi ta đưa bạc.
Chẳng cần nghĩ cũng biết.
Chắc chắn hai đệ đệ lại tiêu sạch tiền rồi, hết tiền mới nhớ đến nữ nhi này.
Càng nghĩ ta càng tức, ta bê thẳng một chậu nước lạnh hắt ra cửa.
Nước bắn tung tóe, ướt sũng hai người.
“Nha đầu chết tiệt! Cứng cánh rồi nên dám hắt nước vào cả chúng ta?”
“Nuôi mày lớn từng ấy năm dễ lắm sao? Cho bọn ta chút tiền mà đã muốn phủi sạch quan hệ à? Đừng mơ!”
Ta lạnh lùng nhìn hai người diễn trò, lười đến mức chẳng buồn đôi co.
Ta xoay người lấy đại đ a o Kỷ Thành Sơn vẫn hay dùng để đốn cây, giơ lên ch é m về phía họ.
Tiếng hét thất thanh lập tức vang lên.
Chỉ tiếc đao quá nặng.
Mới vung một cái, thân thể ta đã lảo đảo, suýt nữa đứng không vững.
Đúng lúc ấy, một cánh tay ấm náp bất ngờ vòng qua đỡ eo ta.
Ta ngẩng đầu, Kỷ Thành Sơn chẳng biết từ lúc nào đã trở về.
Gương mặt chàng ấy căng thẳng, vẻ mặt nghiêm nghị vô cùng.
Chàng ấy lặng lẽ cầm lại chuôi đao.
Thấy Kỷ Thành Sơn trở về, cha nương ta lập tức đổi giọng.
“Con rể à, mau lấy thêm ít bạc cho bọn ta, cũng coi như tận hiếu với nhạc phụ nhạc mẫu.”
Nghe đến đó, ta tức đến mức muốn lao lên đuổi cha nương ra ngoài.
Nhưng Kỷ Thành Sơn giữ ch ặ t lấy ta.
Thân hình cao lớn của chàng ấy chắn hẳn trước mặt, che ta kín mít.
Chàng ấy trầm giọng nói:
“Năm đó chúng ta đã lập khế, chỉ cần ta đưa đủ một trăm lượng bạc, từ đó về sau Tạ Hà không còn bất kỳ quan hệ nào với các người.”
“Nếu còn tiếp tục dây dưa, vậy thì đến nha môn phân xử.”
Cha nương ta thấy Kỷ Thành Sơn chẳng dễ bắt nạt, lại thêm đại đ a o trong tay có thể ch é m đ ứt đ ầu người bất cứ lúc nào.
Hai người lập tức chỉ dám đứng từ xa chửi rủa vài câu, rồi cắm đầu bỏ chạy.
Ta cố kiềm nước mắt, chẳng buồn để ý Kỷ Thành Sơn, hậm hực quay người đi thẳng vào phòng.
Kỷ Thành Sơn xưa nay chẳng biết dỗ dành.
Trước khi cưới ta, chàng ấy luôn một mình, cuộc sống đơn giản, giờ thấy ta khóc dữ như vậy, Kỷ Thành Sơn chỉ biết vụng về lau nước mắt cho ta, rồi mở bọc vải mang theo, lấy ra gói bánh tiệm Vương thẩm ta thích nhất.
“Hôm nay ta đến muộn.”
“Chỉ còn lại bánh mật ong, lần sau ta sẽ đi sớm hơn, mua nhiều cho nàng.”
Nghe vậy..ta càng khóc.
Kỷ Thành Sơn càng đối tốt với ta bao nhiêu, ta càng thấy tủi thân và hổ thẹn bấy nhiêu.
Ta vừa nấc vừa hỏi:
“Chàng… có từng hối hận vì đã cưới ta không?”
“Có thấy ta là gánh nặng không?”
Kỷ Thành Sơn quỳ một gối trước mặt ta, ngón tay thô ráp dịu dàng lau nước mắt.
Ánh mắt lại kiên định vô cùng.
“Không.”
“Chưa từng.”
“Thật ra nàng là một cô nương rất tốt. Nàng đơn thuần, lương thiện, chưa bao giờ chủ động gây sự với ai.”
“Bề ngoài giống như mèo nhỏ xù lông, tưởng sẽ cào người, nhưng thực ra chỉ là thỏ nhỏ, chạm nhẹ một cái đã sợ hãi trốn về hang.”
Ta cúi đầu, mím môi, khẽ lẩm bẩm:
“Ai bảo chàng không biết dỗ người…”
Nhìn Kỷ Thành Sơn kiên nhẫn dỗ dành mình như thế, nghĩ lại những chuyện bản thân từng làm…
Ta chỉ thấy xấu hổ chẳng biết giấu mặt vào đâu.
Ta chậm rãi nắm lấy tay Kỷ Thành Sơn, lần đầu tiên chủ động nói hết mọi chuyện.
“Hôm đó ta định đi cùng tên thư sinh kia…”
“Là vì hắn nói ở quê hắn có vài mẫu ruộng tốt.”
“Tổ tiên nhiều đời đều làm tiên sinh.”
“Ta nhất thời bị hắn lừa gạt nên mới động lòng.”
“Thêm nữa…”
Ta đỏ bừng mặt, lí nhí.
“Đêm nào chàng cũng chẳng biết tiết chế, nửa đêm cứ đè ta… khó chịu…”
“Nên ta mới nảy sinh ý nghĩ ấy.”
“Nhưng sau đó hắn giữa đường bỏ mặc ta.”
“Còn chàng chẳng hề chấp nhặt, vẫn đối xử với ta tốt như vậy.”
“Ta sau này nhất định sẽ sống tử tế với chàng, sẽ không bao giờ làm chuyện thế nữa.”
“Hơn nữa…”
“Lần đó ta thật sự không định bỏ trốn.”
“Ta chỉ muốn gặp hắn để nói rõ ta sẽ không đi nữa.”
“Chỉ là hôm ấy vì sĩ diện nên không nói với chàng.”
“Còn nữa…”
“Ta cũng chẳng tốt đẹp như chàng nghĩ.”
“Ta là trưởng nữ trong nhà, bên dưới còn hai đệ đệ.”
“Từ nhỏ để giữ dáng bán được giá cao, ta chưa từng được ăn no.”
“Cho nên, ta xem bạc còn quý hơn cả mạng.”
Nói xong những lời ấy, ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần, nếu Kỷ Thành Sơn chê ta, nếu chàng ấy muốn hòa ly, ta cũng sẽ chấp nhận.
Kỷ Thành Sơn khẽ thở dài, chàng ấy nắm bàn tay lạnh cóng của ta, nhẹ nhàng xoa xoa, ánh mắt dịu dàng.
“Là ta không tốt.”
“Ta chỉ nghĩ nàng còn nhỏ.”
“Lại chưa từng hỏi về những chuyện nàng đã trải qua.”
“Ta cũng có lỗi.”
“Nhưng đã là phu thê…”
“Ta sẽ hiểu nàng.”
“Ta không trách nàng.”
“Ta lớn hơn nàng chín tuổi.”
“Gả cho ta, quả thật là khiến nàng thiệt thòi.”
“Sau này, ta sẽ để tâm đến cảm nhận của nàng nhiều hơn.”
“Sẽ cẩn thận.”
“Nếu nàng không muốn, ta tuyệt đối sẽ không miễn cưỡng nàng nữa.”
Nói xong, Kỷ Thành Sơn đứng dậy.
Chàng ấy bước đến tủ gỗ, lấy ra hộp gỗ chạm khắc tinh xảo rồi đặt vào tay ta.
“Đây là toàn bộ số bạc ta dành dụm, từ nay giao hết cho nàng giữ.”
“Nàng muốn tiêu thế nào thì tiêu.”
“Phu quân của nàng có sức lực, nuôi được nàng.”
Chàng ấy khẽ tựa trán lên tóc ta, giọng nói trầm thấp, kiên định.
“Tạ Hà.”
“Từ nay về sau, nàng sẽ không phải chịu thêm bất cứ tủi thân nào nữa.”