ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Tôi Đã Không Còn Đọc Ngôn Tình Nữa Rồi - chương 7

  1. Trang chủ
  2. Tôi Đã Không Còn Đọc Ngôn Tình Nữa Rồi
  3. chương 7
Chương trước
Chương tiếp

 

36.

Mua xong đồ, Vệ Tễ đưa tôi đến cổng khu nhà.

Không chào một tiếng.

Lái xe đi ngay.

37.

Sáng thứ Bảy.

Tôi trang điểm nhẹ.

Đến quán cà phê.

Đối tượng xem mắt đã đến rồi.

Ngoại hình thanh tú, cư xử lịch sự.

Mẹ tôi quả nhiên không giới thiệu người kỳ quặc cho con gái.

Không khí nói chuyện cũng khá dễ chịu.

Đối phương không tệ.

Câu chuyện cũng rất thực tế.

Nhưng càng nói, tôi càng nhận thức rõ ràng, tôi không thể chấp nhận sống cả đời với người này.

Một đời quá dài.

Hôn nhân nghĩa là ràng buộc chặt chẽ, phải hy sinh một phần bản thân để hòa vào người khác.

Nếu không phải vì yêu, tôi không tìm ra lý do gì khiến mình tự nguyện đánh đổi thời gian, tự do, thậm chí chính bản thân mình.

Khi anh ta hỏi có thể hẹn lần sau không, tôi vừa định lắc đầu, bỗng bên cạnh bàn bỗng xuất hiện một bóng người:

“Trùng hợp thật.”

Giọng điệu bình thản.

Phương Kỳ đứng đó:

“Ở đây cũng gặp được.”

Tôi: ?

Đối tượng xem mắt: ?

Phương Kỳ: “Không phiền nếu tôi ngồi cùng chứ?”

“Phương tổng…”

Tôi bất lực: “Tôi đang xem mắt.”

Phương Kỳ thản nhiên, không chút tự giác:

“Tôi nghe thấy hai người hình như sắp kết thúc rồi.”

Đối phương hỏi: “Vị này là…?”

“Tổng giám đốc của tôi.”

Phương Kỳ gật đầu.

Đứng im, không có ý rời đi.

Đối phương cười gượng:

“Ha ha… vậy tôi đi trước…”

“Cô Thôi, chúng ta liên lạc qua điện thoại nhé.”

Phương Kỳ ngồi xuống bên cạnh tôi, như không có chuyện gì:

“Nghe nói cà phê ở đây không tệ.”

“Tất cả đánh giá đều nói cà phê ở đây dở, chỉ hợp check in chụp ảnh.”

“À.”

Phương Kỳ nói, mặt không đổi sắc:

“Có thể tôi nhớ nhầm.”

Trẻ con thật.

Tôi cầm túi đứng dậy:

“Vậy tôi về trước.”

Phương Kỳ đột nhiên đưa tay nắm cổ tay tôi.

Ống tay áo sơ mi xắn lên, lộ ra đôi khuy măng sét quen mắt.

Tôi nhìn kỹ.

Rất giống.

Nhưng vẫn có khác biệt.

“Bản nâng cấp?”

Tôi nhướng mày.

Phương Kỳ khẽ “ừ”, không giải thích.

“Thôi Tiếu…”

“Mấy ngày nay tôi cứnghĩ.”

“Tôi cũng không biết yêu là gì…”

“Nhưng hôm đó thấy em lên xe người đàn ông kia, tim tôi bỗng thấy đau.”

“Đó là yêu sao?”

Phương Kỳ nhìn tôi, ánh mắt mang theo hoang mang đau đớn.

Hoàn toàn khác với Phương tổng trước giờ luôn điềm tĩnh thản nhiên.

Tôi chợt nhận ra, có lẽ trong chuyện này, Phương Kỳ thật sự vụng về hệt như đứa trẻ vậy.

38.

“Không phải.”

Tôi nói: “Đó là chiếm hữu.”

Phương Kỳ cứng họng.

Rồi nói tiếp:

“Tôi nghĩ lại những lời đã nói với em trước đây… quá tổn thương, tôi rất hối hận.”

“…Đó là yêu sao?”

“Không.”

Tôi dứt khoát:

“Đó là lương tâm của anh bắt đầu mọc lại thịt.”

Khóe môi Phương Kỳ giật giật.

“Tôi không muốn kết thúc mối quan hệ với em.”

“Đó là thói quen.”

“Tôi còn muốn nhiều hơn… tôi muốn hẹn hò với em.”

“Đó là vì cuộc sống của anh quá thiếu giải trí.”

“Tôi thấy người đàn ông kia không xứng với em.”

“Đó là kiêu ngạo.”

“… ”

Phương Kỳ khựng lại, sau đó tiếp tục:

“Tôi muốn cho em rất nhiều tiền.”

“…Đó là bố thí.”

“Không phải!”

Phương Kỳ gấp gáp:

“Không phải bố thí.”

Rất chắc chắn.

“Hôm đó… em ăn đồ ven đường… còn cười, trông rất vui…”

“Tôi thấy… rất đau lòng.”

Tôi lại nổi giận.

“Tại vì anh luôn từ trên cao nhìn xuống tôi.”

“Tôi yêu em.”

Phương Kỳ đột nhiên nói.

“Đó là nói nhảm khi đầu óc không tỉnh táo.”

Phương Kỳ sững lại.

Chằm chằm nhìn tôi.

Ánh mắt chạm nhau.

Gương mặt anh ta vẫn lạnh lùng như cũ.

Nhưng nước mắt lại bất ngờ rơi xuống.

Không ngừng.

Khóc rất dữ dội.

Tôi nổi da gà:

“Anh đừng vừa mặt lạnh vừa khóc như vậy chứ!”

“Tôi đâu có bắt nạt anh…”

“Em không có.”

Phương Kỳ nói, giọng nghẹn lại bởi tiếng khóc:

“Tôi không biết…”

“Nhưng khi nghe em phản bác từng câu…”

“Tim… lại rất đau.”

Phương Kỳ nhìn tôi, ánh mắt dính ch ặ t lấy tôi.

“Tôi yêu em.”

“… ”

“Tôi yêu em.”

“Thôi Tiếu.”

Phương Kỳ đưa tay kéo tôi vào lòng.

Mặt vùi vào cổ tôi.

Nước mắt lăn xuống cổ, chảy đến xương quai xanh.

Khiến tôi run lên.

“Tôi yêu em.”

Anh ta nói.

“Hóa ra đây là yêu.”

“Và…”

Giọng Phương Kỳ cứ như ngộ ra gì đó, khiến tôi cảm thấy hơi sợ.

“Hóa ra…”

“Em không yêu tôi.”

39.

Mẹ nó chứ.

Thằng cha này tâm cơ sâu không thấy đáy.

Tuyệt đối không thể giữ lại.

40.

Khóc đủ rồi, Phương Kỳ ngồi thẳng dậy nhìn tôi.

Mắt mũi đỏ hoe.

Da anh ta rất trắng, càng khiến vẻ yếu ớt, đáng thương trông rõ hơn.

“Anh muốn đến nhà em.”

Sau khi khóc, giọng Phương Kỳ vẫn còn run run.

Ngữ khí mềm hẳn, hệt như làm nũng:

“Được không…”

Sởn cả da gà.

Tôi đã bảo rồi, anh ta giống y hệt cô chủ nhiệm hồi cấp hai của tôi.

Hồi bị bắt quả tang đọc ngôn tình, cô chủ nhiệm cũng cười tủm tỉm bảo:

“Ha ha, học sinh mà, ai chẳng thế.”

Quay đầu lại bắt tôi viết bản kiểm điểm ba mươi dòng.

“Không… không ổn lắm đâu………………”

Tôi ậm ừ cho qua.

Phương Kỳ khóc nói:

“Chỉ là cho anh nghỉ một lát thôi…”

“Dáng vẻ này… khó coi quá……”

Nói xong lại chuẩn bị rơi nước mắt, mặt vẫn lạnh tanh.

Kinh thật.

“Được được được.”

Tôi vội vàng nói:

“Đi thôi đi thôi.”

41.

Dẫn Phương Kỳ về đến nhà.

Anh ta vào nhà vệ sinh rửa mặt một cái, rồi quay lại ôm lấy tôi.

“Như này không ổn lắm đâu.”

Chúng ta quen nhau à? Tôi tuy sống một mình, ở đây cũng đã lâu, người ta thường nói góa phụ trước cửa lắm thị phi, chuyện tốt chẳng ai hay, chuyện xấu truyền xa ngàn dặm, cho nên chỉ có thể ở túp lều nhỏ, nhìn khắp thế gian, chân giẫm bùn lầy, lòng ôm thiên hạ…

Thôi bỏ đi.

Phương Kỳ có hiểu mấy cái meme này đâu.

Anh ta lại buồn bã:

“Em lừa anh……”

Tôi ngậm miệng luôn.

Thật sự không chịu nổi nữa.

Tôi đứng dậy: “Tôi xuống dưới lấy đồ chuyển phát.”

Phương Kỳ cũng đứng lên: “Anh đi cùng em.”

“Không không không.”

Tôi nhìn đôi mắt vẫn còn đỏ của anh ta.

“Anh nghỉ thêm chút đi.”

Tôi nhanh chóng lùi ra ngoài, đóng cửa “cạch”.

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 7"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

20250717_012716
Thái tử biểu huynh của ta
17 Tháng 7, 2025
1785213780814_1873336631952078910_7409288840855202578_3cf6983abff28dfba90340b23d48da6e
Tuyệt Đối Chẳng Yêu Anh
28 Tháng 7, 2026
516801237_619051147894944_6070762905171386203_n
Phu quân mất trí của ta
29 Tháng 10, 2025
1040g00831cq1ovusgk205ojjlj08cp4ssco1v50 – Copy (2) – Copy
Cảng Victoria Không Tuyết
21 Tháng 5, 2026
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện