ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Tôi Ghét Anh, Đồ Phiên Bản Già Nua - chương 3

  1. Trang chủ
  2. Tôi Ghét Anh, Đồ Phiên Bản Già Nua
  3. chương 3
Chương trước
Chương tiếp

 

06.

 

Mạnh Miên ngủ rồi. Nhưng Lương Thời Tự lại không ngủ được.

 

Khứu giác của anh ấy rất nhạy bén.

 

Ngay khi Mạnh Miên trở về, anh đã phát hiện trên người vợ mình vương lại mùi nước hoa của người khác.

 

Nếu là mùi của phụ nữ thì không sao. Nhưng lại là mùi nước hoa nam.

 

Thông thường mùi nước hoa nam không quá nồng, vậy mà mùi hương trên người Mạnh Miên lại lưu lại cho đến tận lúc về nhà.

 

Là bắt tay sao?

 

Hay là ôm?

 

Trong lòng Lương Thời Tự dâng lên một cảm xúc bạo động đã lâu không xuất hiện.

 

Anh khẽ cười một tiếng, nhẹ nhàng lật chăn, xuống giường.

 

Trên kệ nước hoa trong phòng thay đồ, một lọ nước hoa quen thuộc đang nằm đó.

Đó là mùi hương anh thích nhất thời còn trẻ.

 

Lương Thời Tự không do dự, trực tiếp ném vào thùng rác.

 

“Ghê tởm.”

 

“Gu thẩm mỹ tệ hại.”

 

Sau khi vứt thứ gây chướng mắt đi, anh quay lại phòng ngủ.

 

Nhẹ nhàng kéo Mạnh Miên vào lòng.

 

Vợ anh.

 

Vợ của anh.

 

Anh hít sâu một hơi, tự trấn an, không sao đâu.

 

Mạnh Miên rất yêu anh.

 

Ngay lần đầu gặp đã chủ động xin liên lạc. Sau đó còn nhiều lần hẹn anh.

 

Ngay cả khi có hiểu lầm, cô ấy vẫn xuất hiện ở bữa tiệc anh tham dự.

 

Thậm chí còn đồng ý kết hôn với anh.

 

Nếu đó không phải là yêu, thì khả năng cảm nhận của Lương Thời Tự chắc chỉ ngang ngửa chiếc dép.

 

Vì vậy, việc anh cần làm là nhẫn nại.

 

Cho Mạnh Miên đủ thời gian để giải quyết rắc rối đang phá hoại cuộc hôn nhân này.

 

Mùi nước hoa này là lời khiêu khích từ kẻ bên ngoài đó gửi cho anh.

 

Nếu anh thật sự vì mùi hương đó mà đối chất với Mạnh Miên, thì mới là trúng kế của kẻ thứ ba đê tiện kia.

 

Lương Thời Tự không ngu ngốc đến thế.

 

Nhưng nếu người vợ anh thật sự bị cuốn vào những hỗn loạn bên ngoài.

 

Lương Thời Tự cũng không ngại dùng chút thủ đoạn bẩn thỉu để dạy dỗ kẻ không biết trời cao đất dày kia.

 

07.

 

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Lương Thời Tự đã đi làm.

 

Tôi thong thả rửa mặt, ăn sáng.

 

Lúc cầm điện thoại lên, 99+ tin nhắn đập vào mắt.

 

Cứ nghĩ khách hàng có việc gì, tôi vội kiểm tra, sau đó không nhịn được mà trợn mắt.

 

Từ lúc tối qua tôi về nhà cho giờ, Tiểu Lương đã gửi liên tục hàng trăm tin nhắn.

 

Ban đầu còn bình thường, hỏi linh tinh đủ thứ.

 

Càng về sau càng thấy sai sai.

 

Thậm chí tôi còn nghi ngờ cậu ấy muốn đào bới sạch sành sanh lý lịch của tôi.

 

Trước khi ngủ là gửi nhiều nhất:

 

【Chị ngủ chưa? Có ngủ cùng anh ta không? Hai người ngủ chung giường à?】

【Sao không trả lời vậy Mạnh Miên? Hai người đang làm gì?】

【Nhớ kỹ, hai người sắp ly hôn rồi, phải giữ chừng mực!】

【MẠNH MIÊN!!!】

 

…

 

Nhiều quá, nhìn mà đau cả mắt.

 

Tôi lướt từ đầu đến cuối một lượt, cuối cùng không nhịn được khẽ cười nhạt, lẩm bẩm:

 

“Đúng là trẻ con…”

 

08

 

Tôi tưởng Tiểu Lương chỉ vì đột ngột xuyên đến tương lai mười năm sau nên mới hành xử như vậy.

 

Nhưng sự thật chứng minh tôi đã nhầm.

 

Chiều nay tôi vừa họp xong, bước vào phòng làm việc đã thấy Lương Thời Tự ngồi bệ vệ trên sofa đơn.

 

Hôm nay cậu ấy thay một bộ đồ mới.

 

Áo sơ mi trắng phối quần tây đen, cổ áo mở hai cúc, lộ xương quai xanh rõ nét.

 

Tôi ngẩn người.

 

Gương mặt này phối với bộ đồ này, trông giống hệt Đại Lương!

 

Ngoại trừ ánh mắt.

 

Ánh mắt của Đại Lương thu liễm, mang theo sự trầm ổn nội hàm của năm tháng cùng kinh nghiệm.

 

Còn ánh mắt của Tiểu Lương ngang tàng, như ngọn lửa cháy lan khiến tôi chẳng biết phải làm sao.

 

Thấy tôi nhìn chằm chằm, cậu ấy bực bội:

 

“Nhìn gì đấy?”

 

“Chị chưa thấy trai trẻ bao giờ à?”

 

Được rồi, vẫn cái vẻ kiêu ngạo hãm hành đấy.

 

Tôi bất lực: “…Cậu đến đây làm gì?”

 

“Chị ném tôi ở căn biệt thự rách nát đó cả ngày trời, đến một tin nhắn cũng không thèm rep.”

 

Tiểu Lương nghênh ngang đi về phía tôi, sau đó ngồi phịch lên bàn làm việc.

 

Cậu ấy nửa cười nửa không:

 

“Tôi đến giám sát tiến độ ly hôn của chị.”

 

Thái dương tôi giật giật: “Xuống ngay.”

 

“Không.”

 

“Xuống.”

 

“Cứ không đấy.”

 

Tôi hít sâu một hơi, vươn tay định kéo cậu ấy xuống.

 

Kết quả tên này thuận đà kéo một cái, khiến cả người tôi ngã nhào vào lòng cậu ấy.

 

Mùi nước hoa quen thuộc xộc vào mũi.

 

Hơi thở trẻ trung.

 

Nhiệt độ nóng hổi.

 

Còn có tiếng tim đập dồn dập, không biết là của tôi hay của cậu ấy.

 

“Mạnh Miên.” Giọng Tiểu Lương vang lên, hơi rầu rĩ:

“Trên người chị có mùi của anh ta.”

 

Tôi vùng vẫy đứng dậy:

“Nói nhảm, chúng tôi sống chung mà.”

 

“Không cho phép.”

 

Tiểu Lương siết ch ặ t tay, giữ tôi ch ặ t hơn.

“Tôi không cho phép trên người chị có mùi anh ta.”

 

Tôi tức quá hóa cười:

“Lương Thời Tự, cậu có bệnh à?”

 

Tôi vừa chửi xong câu trước, câu sau điện thoại của Đại Lương đã gọi đến.

 

Tôi liếc cảnh cáo Tiểu Lương một cái, rồi bắt máy.

 

“Hôm nay anh đến đón em nhé? Anh đã đặt một chỗ, nghe nói phong cảnh rất đẹp.”

 

Tôi đang định trả lời, eo đột nhiên mát lạnh.

 

Nhìn xuống dưới, tôi thấy trên mặt Tiểu Lương hiện lên một nụ cười tinh quái đầy ác ý.

 

Trong tay cậu ấy đang cầm chiếc bút máy của tôi.

 

Cảm giác lành lạnh khiến tôi rùng mình lùi lại. Nhưng thằng nhóc này vẫn chưa dừng lại.

 

Giữa nhịp tim đang đập loạn của tôi, cây bút lướt dọc theo eo tôi xuống dưới.

 

Tôi nghẹn thở, không thể tin nổi nhìn Tiểu Lương.

 

Cậu ấy lại thản nhiên mấp máy môi:

 

“Từ chối anh ta.”

 

Sau đó chiếc bút máy lại chọc chọc đầy đe dọa.

 

Tôi: “…Dạo này em không được ngon miệng lắm, anh tự đi ăn đi.”

 

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

 

Cuối cùng, Lương Thời Tự chỉ nhàn nhạt nói:

 

“Được.”

 

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 3"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

z7359810203438_8793ac81e5a622b5b777704e87f94db8
Sếp, Ngủ Em
22 Tháng 1, 2026
1783656885829_1873336631952078910_7409288840855202578_h
Ve Sầu Mùa Xuân
10 Tháng 7, 2026
download (22) – Copy
Tình cảm bị thời gian chôn vùi
13 Tháng 11, 2025
1040g00831p2kersu241g5oeuac34177avcjrang – Copy (3)
Nương nương hôm nay lại muốn bỏ trốn
30 Tháng 11, 2025
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện