Tra Nữ Đến Rồi! - chương 5
14.
Lâm Thư Nghi thấp thỏm nhìn chằm chằm điện thoại.
Lúc gửi tin nhắn thoại và bức ảnh đầu tiên cho Lục Minh Dương, rõ ràng đối phương đã cuống lên.
Giọng còn sốt ruột:
“Thư Nghi, đừng nhận lời cầu hôn của hắn. Chờ anh đến.”
Tính toán thời gian, lẽ ra người cũng sắp tới rồi mới phải.
Vì vậy, cô ta lại gửi thêm tin nhắn thứ hai, tiếp tục kích thích Lục Minh Dương,.
Nhưng tin nhắn gửi đi đã lâu lại chẳng khác nào đá chìm đáy biển.
Không có bất kỳ phản hồi nào.
Lâm Thư Nghi nghĩ mãi vẫn không hiểu, rõ ràng trong những đoạn trò chuyện trước, Lục Minh Dương căng thẳng và quan tâm cô ta đến vậy.
Sao tự nhiên lại im bặt?
Lâm Thư Nghi sốt ruột đi đi lại lại trong phòng riêng thêm mấy vòng.
Cả căn phòng chỉ có mình cô ta.
“Hiện trường cầu hôn” cũng chỉ là đống hoa nhựa cô ta đặt shoppe về để đủ không khí.
Ngay cả địa điểm cũng cố tình chọn khách sạn Ngự Cảnh, khách sạn xa hoa nhất dưới trướng nhà họ Lục.
Cô ta ngang nhiên nhận cầu hôn ngay dưới mắt Lục Minh Dương như thế, chẳng lẽ anh ta còn có thể chịu đựng được?
Chỉ là…đã lâu như vậy rồi, sao người vẫn chưa tới?
Phải biết tiền thuê phòng riêng ở đây chẳng hề rẻ.
Cô ta còn đang chờ lát nữa Lục Minh Dương vừa khóc lóc van xin cô ta đừng đi, vừa tiện thể thanh toán luôn hóa đơn này cho mình.
Lâm Thư Nghi do dự lấy điện thoại ra, cuối cùng cắn răng, gọi thẳng cho Lục Minh Dương.
Ở đầu bên kia, Lục Trạch đang ân cần gắp thức ăn cho bố mẹ tôi.
Lục Minh Dương sa sầm mặt nhìn em trai não yêu đương, chỉ hận không thể lôi cổ nó ra ngoài đánh một trận.
Sau khi ăn hết càng cua hoàng đế, bố tôi lau miệng, bắt đầu lên tiếng:
“Con gái nhà tôi từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiểu chuyện. Người theo đuổi nó phải xếp hàng từ đây đến tận Pháp! Trong số đó, người giàu hơn nhà họ Lục các cậu cũng chẳng thiếu đâu!”
Lục Minh Dương im thin thít, tay siết ch ặ t chén trà.
Mẹ tôi lập tức kéo căng giọng:
“Đúng đó! Con gái chúng tôi vất vả nuôi lớn như vậy, sao có thể không công mà gả vào nhà họ Lục các cậu?”
“Tiền sính lễ ấy mà, ít nhất cũng phải 18,88 triệu tệ! Thiếu một đồng cũng đừng hòng cưới con gái tôi!”
Gân xanh trên trán Lục Minh Dương giật giật liên hồi.
Vương Diệu Tổ nhập vai đến mức không thể nhập hơn, lập tức lên tiếng:
“Mẹ, tiền sính lễ đều là của con mà. Con còn phải giữ lại để tiêu với cưới vợ chứ, không thể để chị mang đi được.”
Mẹ tôi lập tức đáp:
“Đồ ngốc! Tiền sính lễ của chị con đương nhiên đều là của con. Nhà họ Vương chúng ta mười chín đời đơn truyền, không cho con thì cho ai?”
Bố tôi cũng phụ họa:
“Con trai, con ngốc à? Anh rể con là thái tử gia Bắc Kinh đấy! Sau này bảo anh rể con cho con vài công ty, con vào đó làm ông chủ, nằm không cũng có tiền, chẳng phải sướng hơn sao?
Lục Trạch gật đầu như gà mổ thóc:
“Bố mẹ với em vợ nói đúng. Chỉ cần mọi người đồng ý gả Đường Đường cho con, điều kiện gì con cũng chấp nhận!”
Lục Minh Dương cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa.
‘Rầm!’
Bàn tay đập mạnh xuống bàn, anh ta đứng phắt dậy.
Đôi mắt sắc bén quét qua đám người trong phòng, chẳng khác nào đang nhìn một bầy y êu qu ái.
Vừa định mở miệng mắng cho một trận điện thoại lại đổ chuông.
Là nữ chính gọi tới.
Lục Minh Dương nghiến răng, bắt máy.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói dịu dàng mềm mại:
“Anh Minh Dương, hôm nay là ngày hạnh phúc nhất đời em. Em hy vọng anh có thể đến đây chứng kiến khoảnh khắc hạnh phúc cả đời của em. Được không?”
15.
Hạnh phúc sao?
Lục Minh Dương chỉ cảm thấy mình sắp tức n ổ phổi rồi.
Câu nói “ngày hạnh phúc nhất đời em” của Lâm Thư Nghi chẳng khác nào nhát d a o đâm thẳng vào tim anh ta.
Vô tình tàn nhẫn chế giễu tức giận và bất lực của anh ta lúc này.
Thấy đầu dây bên kia mãi không trả lời, Lâm Thư Nghi cao giọng:
“Anh Minh Dương…”
“Đủ rồi!”
“Nếu em cảm thấy hôm nay là ngày hạnh phúc nhất đời mình, vậy thì cứ từ từ mà tận hưởng đi. Không cần phải nói với tôi!”
Tút.
Cuộc gọi bị ngắt.
Lâm Thư Nghi: “?”
Rõ ràng một tiếng trước vẫn còn đang yên lành, sao người này lại đột nhiên thay đổi nhanh vậy?
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Đúng lúc ấy, nhân viên phục vụ đẩy cửa bước vào.
“Thưa cô, thời gian sử dụng phòng riêng là ba tiếng, hiện tại đã hết giờ. Đây là hóa đơn, cô muốn thanh toán bằng tiền mặt hay quẹt thẻ?”
Con số 7.000 tệ trên hóa đơn khiến mắt Lâm Thư Nghi hoa cả lên.
Cô ta đã sớm không còn một xu dính túi.
Lấy đâu ra tiền để thanh toán khoản này?
Tay run rẩy, cô ta lại bấm gọi cho Lục Minh Dương.
Lúc này.
Không khí trong phòng riêng đã ngột ngạt cực điểm.
Bố mẹ tôi càng nói càng hăng, yêu cầu cũng ngày một quá đáng:
“Tiểu Trạch à, sau này con với Đường Đường chỉ có mỗi đứa em trai là Diệu Tổ thôi. Sau này nhất định phải giúp đỡ nó thật tốt, biết chưa?”
Lục Trạch vỗ ng ự c đảm bảo:
“Mẹ cứ yên tâm. Sau này Diệu Tổ chính là em ruột của con. Trong số các công ty của nhà họ Lục, em ấy thích công ty nào, con sẽ tặng công ty đó.”
“Đủ rồi!”
Lục Minh Dương cuối cùng cũng không thể nhịn thêm.
Anh ta túm cổ áo Lục Trạch kéo thẳng ra ngoài, rồi đẩy mạnh cậu ấy vào tường.
“Lục Trạch, em tỉnh táo lại cho anh!”
“Rốt cuộc con gái nhà họ Vương đó có gì tốt? Đáng để em vì cô ta mà làm đến mức này ?”
Mắt Lục Trạch ngập tràn ngọt ngào, không giống giả vờ chút nào.
“Anh, anh không hiểu cảm giác gặp được tình yêu đích thực đâu.”
“Vì cô ấy, em sẵn sàng dâng cả nhà họ Lục vào tay cô ấy.”
Một hơi nghẹn cứng cổ họng Lục Minh Dương, anh ta suýt nữa ngất xỉu tại chỗ.
Đúng lúc này, điện thoại của Lâm Thư Nghi lại vang lên không đúng lúc.
Lục Minh Dương máy móc bắt máy.
“Anh Minh Dương, em đang ở phòng riêng tầng ba mươi hai của khách sạn Ngự Cảnh. Nhân viên phục vụ đang giục em thanh toán…”
“Em không có tiền.”
“Không có tiền thì gọi bạn trai cô đi. Không biết hiện giờ tôi đang bận à?”
Tút.
Cuộc gọi bị cúp.
Lục Trạch lập tức mừng rỡ, ánh mắt nhìn tôi càng thêm sùng bái và si mê.
“Em trai, nghe lời anh đi. Chia tay cô ta.”
“Không! Cho dù có c hế t, em cũng phải ở bên Đường Đường.”
Điện thoại nữ chính lại gọi tới, Lục Minh Dương lập tức cúp máy.
“Tin anh đi. Anh sẽ giới thiệu cho em một cô gái tốt hơn.”
“Không! Trên đời này không có cô gái nào tốt hơn Đường Đường cả.”
Điện thoại lại gọi tới, lại bị anh ta thẳng tay cúp.
“Anh lớn hơn em sáu tuổi, nhìn người cũng nhiều hơn em. Gia đình cô ta chính là cái hố không đáy. Bố mẹ hút m á u, em trai thì vô dụng. Sau này em sẽ chẳng bao giờ có ngày nào được yên.”
“Không! Tình yêu đích thực có thể vượt qua mọi trở ngại. Em có thể nuôi cả nhà Đường Đường.”
Cuộc gọi của nữ chính lần cuối vang lên, Lục Minh Dương giận đi ê n người, anh ta bắt máy.
“Anh Minh Dương, em thật sự không có tiền. Nhân viên phục vụ lại tới giục…”
“Cô đúng là đồ sao chổi!”
“Lần nào cô xuất hiện cũng chẳng có chuyện gì tốt đẹp! Sau này đừng gọi cho tôi nữa!”
Lần này, Lục Minh Dương triệt để chặn số điện thoại của nữ chính.