ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Tuyệt Đối Chẳng Yêu Anh - chương 10

  1. Trang chủ
  2. Tuyệt Đối Chẳng Yêu Anh
  3. chương 10
Chương trước
Chương tiếp

 

15.

Vì Tưởng Bạc Viễn bảo tôi về tự kiểm điểm, tôi sợ anh ấy nghĩ thái độ nhận lỗi của tôi không đủ nghiêm túc, nên tối hôm đó liền về nhà, định sáng hôm sau mới sang gặp anh ấy, trịnh trọng báo cáo mình đã “kiểm điểm xong”.

Không ngờ, đêm ấy tôi lại gặp ác mộng.

Trong mơ, tôi trở về những năm tháng còn bé.

Vẫn là đám trẻ ngày đó, chỉ vào mặt tôi mắng:

“Đồ xấu xí!”

“Xấu như mày cũng dám mơ tưởng những thứ không thuộc về mình?”

Giật mình tỉnh giấc, tôi cố nhớ lại từng gương mặt trong giấc mơ, sau đó âm thầm quyết định.

Đợi sau này tôi kiếm đủ tiền, nhất định sẽ lần lượt tìm từng đứa, đánh cho mỗi đứa chúng nó một trận.

Nghĩ xong…

Tôi đói.

Tôi lững thững vào bếp nấu một bát mì.

Phi thơm hành lá, đợi nước sôi thả mì vào, đập thêm hai quả trứng chần.

Đến lúc bưng bát mì nghi ngút khói từ bếp bước ra, bật đèn phòng khách…

Tôi mới phát hiện, trên ghế sofa nhà mình không biết từ lúc nào đã có thêm một người.

Tôi hét thất thanh, suýt nữa làm rơi cả bát mì xuống đất.

“A!”

“A… anh… anh đến từ lúc nào vậy?”

Tưởng Bạc Viễn ngồi ngay ngắn trên ghế, đôi mắt chất chứa nỗi buồn sâu thẳm.

Đương nhiên điều đó không quan trọng.

Quan trọng là sao anh ấy lại có mặt ở nhà tôi?

Tưởng Bạc Viễn không trả lời, chỉ nhìn bát mì trong tay tôi, rồi bất ngờ hỏi:

“Em có thấy anh thật sự rất nhàm chán không?”

“…Hả?”

Không phải anh bảo tôi tự kiểm điểm sao?

Sao cuối cùng, người tự kiểm điểm lại thành anh vậy?

Là nhân viên, tất nhiên tôi không thể chê sếp nhàm chán.

Tôi lập tức chân chó nịnh nọt:

“Người bình thường như bọn em mới gọi là nhàm chán.”

“Còn sếp là nghiêm túc, là chững chạc, là phẩm chất cần có của một người thành công.”

Tưởng Bạc Viễn cười, nhưng ý cười chẳng đến đáy mắt.

“Em muốn biết vì sao Quan Quan chia tay anh không?”

Tôi cuống quýt lắc đầu.

Đùa à.

Quy tắc sinh tồn thứ ba của trâu ngựa công sở, càng biết ít bí mật của sếp càng tốt.

Nhưng hiển nhiên, sếp chẳng thèm quan tâm tôi có muốn nghe hay không.

Tưởng Bạc Viễn tự nói tiếp.

“Cô ấy chê anh quá vô vị.”

“Cho nên cô ấy bỏ anh, để đến với Tô Trạch.”

Trời đất, bảo sao hôm nay Tưởng Bạc Viễn lại nổi nóng như vậy.

Tôi lập tức toát mồ hôi lạnh.

Não hoạt động hết công suất nghĩ cách cứu vãn những lời đã khen Tô Trạch lúc chiều.

Thế nhưng đến khi mở miệng, tôi lại nói:

“Hay em chia anh nửa bát mì nhé?”

Tưởng Bạc Viễn cạn lời nhìn tôi.

Ừ thì, một bát mì đúng là chẳng có chút thành ý nào.

Thế là tôi vội bổ sung:

“Hay là…hai chúng ta…”

Tôi ngập ngừng, sau đó để thể hiện thành ý hơn, lại nói thêm:

“Lần này em mời, không lấy tiền.”

Tưởng Bạc Viễn nhìn tôi, như thể đang nhìn một đứa ngốc.

Tôi cười gượng.

“Không muốn thì thôi vậy.”

Tôi giả vờ thản nhiên, đặt bát mì xuống bàn, chuẩn bị ngồi ăn.

Thật ra, tối nay tôi hơi cô đơn.

Tôi rất muốn có người ấm áp bên cạnh, xoa dịu tâm hồn tôi.

Không có người, bát mì nóng hổi cũng tạm vậy.

Nhưng, tôi còn chưa kịp ngồi xuống đã bị kéo vào một vòng ôm ấm áp.

Ngay sau đó, nụ hôn mang theo hơi thở quen thuộc của Tưởng Bạc Viễn nhẹ nhàng phủ xuống.

16

Có lần đầu rồi, lần thứ hai liền tự nhiên hơn rất nhiều.

Đến lúc ấy tôi mới thật sự hiểu, vì sao cổ nhân lại dùng câu “cá nước thân mật.”

Đúng là biết dùng từ thật.

Đêm ấy hai chúng tôi như hai chú cá không biết mệt, cứ bơi đi bơi lại vờn nhau trong dòng nước của riêng mình.

Hết lần này đến lần khác, cho đến khi hoàn toàn kiệt sức, mới ôm nhau chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau tỉnh dậy.

Tôi chỉ cảm thấy toàn thân như vừa bị xe tải c án qua.

Chỗ nào cũng nhức mỏi ê ẩm, đau đến mức suýt chẳng bò nổi khỏi giường.

Tưởng Bạc Viễn đã đi từ lâu, chắc là đến công ty rồi.

Anh ấy xưa nay là người cực kỳ tận tụy với công việc.

Tôi cầm điện thoại định gọi đồ ăn ngoài.

Ai ngờ lại thấy WeChat hiện thêm một khoản chuyển khoản.

Tưởng Bạc Viễn lại chuyển tiền cho tôi!

Tôi tuy là dân công sở thật.

Nhưng cũng có lòng tự trọng chứ!

Lần này tôi không nhận.

Tôi nhắn cho anh ấy:

‘Đã nói là em mời thì là em mời

Không lâu sau.

Anh ấy trả lời:

‘Cứ nhận đi.’

‘Anh thấy… giữa chúng ta, chỉ duy trì quan hệ giao dịch đơn thuần sẽ khiến anh thoải mái hơn.’

Tôi tức muốn ch ế t. Anh coi thường ai vậy?

Chẳng lẽ chỉ mình anh giao dịch được sao?

Tôi không nhận tiền của Tưởng Bạc Viễn, còn chuyển cho anh ấy đúng 1 tệ, sau đó nhắn:

‘Vậy coi như em mua.’

Khoảng mười lăm phút sau, Tưởng Bạc Viễn nhận tiền.

Tiền trao cháo múc.

Rõ ràng, sòng phẳng.

Nghĩ đến trải nghiệm tuyệt vời tối qua…

Tôi bỗng thấy có lẽ, sau này mình có thể “mua” thêm vài lần nữa.

…

Nhưng tôi còn chưa kịp tìm cơ hội mua “lần phục vụ thứ hai”.

Thám tử ảnh tôi thuê theo dõi Tô Trạch đã gửi tới một tin chấn động.

Người đồng chí vô sản của tôi, sau lưng Quan Sơn Nguyệt lại là tay chơi chính hiệu.

Trong tấm ảnh gửi tới, anh ta đang ôm hôn say đắm một cô gái trẻ.

Paparazzi còn nói.

Tô Trạch đang giảng dạy tại một trường nghệ thuật trong nước.

Cô gái trong ảnh, chính là học trò của anh ta.

Trai nghèo như Tô Trạch được Quan đại tiểu thư để mắt đến đã là phúc tám đời rồi, vậy mà còn không biết quý trọng.

Ngoại tình thì thôi, lại còn ngoại tình với chính học sinh của mình.

Đúng là khốn nạn.

Bao nhiêu thiện cảm tôi vừa dành cho anh ta hôm qua tan sạch.

Theo lý, tôi nên lập tức gửi đống ảnh này cho Quan Sơn Nguyệt để cô ta mau chóng chia tay tên khốn này.

Nhưng nếu làm vậy, biết đâu cô ấy sẽ quay lại với Tưởng Bạc Viễn ngay.

Mà như thế, tôi chẳng phải lập tức thất nghiệp sao?

Nghĩ đến việc mình mới lãnh có hai tháng lương…

Tôi lại chần chừ.

Ít nhất, cũng phải để tôi kiếm đủ mục tiêu một triệu tệ đã chứ.

Thế là tôi quyết định, đợi thêm hai tháng rồi tính.

Dù sao bị cắm sừng một ngày, hay bị cắm sừng hai tháng.

Về bản chất cũng chẳng khác nhau là mấy.

Dẫu biết mình đã đặt lợi ích của bản thân lên trên lợi ích của Tưởng Bạc Viễn.

Ít nhiều cũng xem như thất trách.

Thế nên mỗi lần đối diện với anh ấy, tôi đều hơi chột dạ.

Vì vậy, khi chuẩn bị quà sinh nhật bằng tiền của Tưởng Bạc Viễn, tôi cũng tiết chế hơn rất nhiều.

Coi như giúp anh ấy tiết kiệm chút tiền.

Lúc xem hóa đơn hoàn ứng tôi đưa.

Tưởng Bạc Viễn tỏ ra khá bất ngờ.

“Anh cứ nghĩ, em sẽ nhân cơ hội này bào thật mạnh.”

Có lẽ vì hình tượng tham tiền của tôi đã ăn quá sâu, tôi cười ngượng.

“Anh nói quá rồi, em là người rất có đạo đức nghề nghiệp.”

Tưởng Bạc Viễn chống cằm hứng thú nhìn tôi.

“Được.”

“Xem như phần thưởng vì tinh thần làm việc chuyên nghiệp của em.”

“Em muốn quà sinh nhật gì?”

Lần này đến lượt tôi ngạc nhiên.

Tôi chỉ vào bản dự toán anh ấy vừa ký.

“Những thứ em muốn đều nằm trong này hết rồi.”

“Em cũng đặt nhà hàng xong rồi, đến hôm đó anh chỉ cần đi cùng em…”

“Anh không hỏi cái đó.”

“Ý anh là, Lưu Gia Mộc thật sự muốn quà sinh nhật gì?”

Lưu Gia Mộc thật sự chỉ muốn tiền.

Tôi nhìn anh ấy với đôi mắt sáng rực, nhưng khi nói lại là ước mơ thuở bé.

“Em muốn một lần được ngồi vòng đu quay vào ban đêm.”

Tưởng Bạc Viễn khó hiểu nhìn tôi.

“Em chắc chắn đó là điều em thật sự muốn chứ?”

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 10"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

download (81) – Copy – Copy – Copy
Thư Tình
11 Tháng 12, 2025
download (57) – Copy – Copy – Copy
Phượng quy lai
20 Tháng 10, 2025
749315084_927263703743425_7296864009533024035_n – Copy
Bí Mật Thời Gian Vùi Lấp
19 Tháng 7, 2026
download (39) – Copy – Copy – Copy
Trần Xuân Yểu Yểu
3 Tháng 8, 2025
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện