Tuyệt Đối Chẳng Yêu Anh - chương 4
5.
Sáng hôm sau, đang lúc tôi ngủ ngon nhất, bỗng có thứ gì đó giẫm lên mô ng tôi.
Chắc chắn là Tưởng Hưng Vượng nhà tôi đói bụng rồi, tôi lười biếng vung tay xua xua.
“Tưởng Hưng Vượng, cút xuống!”
Nhưng Tưởng Hưng Vượng chẳng những không chịu xuống.
Mà còn… đạp tôi mạnh thêm một cái.
Đúng là phản rồi!
Tôi tức giận bật dậy.
Kết quả lại thấy gương mặt sa sầm của Tưởng Bạc Viễn.
Còn thứ vừa đá vào m ông tôi chính là bàn chân tôn quý của anh ta.
Ch ế t rồi! Tôi quên mất! Đêm qua tôi ngủ ngay chỗ thảm phòng khách nhà anh ta!
Cũng tại thảm nhà Tưởng Bạc Viễn êm quá, êm hơn cả giường ở nhà tôi.
Tôi vội lồm cồm bò dậy, lập tức chân chó cười nịnh.
“Chào sếp ạ!”
Tưởng Bạc Viễn nhếch môi, cái mặt nửa cười nửa không đầy nguy hiểm, trông thật quen thuộc.
“Tưởng Hưng Vượng?”
Mồ hôi lạnh lập tức túa ra.
Người ngoài đều không biết, thật ra Tưởng Bạc Viễn có một cái tên ở nhà vô cùng… mộc mạc.
Hưng Vượng.
Lần đầu tiên nghe mẹ anh ta gọi:
“Hưng Vượng à!”
Tôi suýt nữa rớt hàm xuống đất.
Không lâu sau, tôi nhặt được một bé mèo lanh lợi, cũng vô cùng tăng động.
Hôm nhặt mèo về, tôi vừa bị Tưởng Bạc Viễn mắng một trận tơi tả vì tội làm hỏng bản PPT.
Mang tâm lý báo thù, tôi quyết định đặt tên mèo là… Tưởng Hưng Vượng.
Kể từ đó, về đến nhà, tôi tha hồ sai bảo.
“Tưởng Hưng Vượng! Lại đây liếm chân cho mẹ!”
“Tưởng Hưng Vượng! Mau ăn cơm đi!”
Oai phong biết bao, khí thế biết bao, xả stress biết bao.
Ai mà ngờ được, có một ngày, bí mật ấy lại bị Tưởng Bạc Viễn phát hiện.
Lại còn là chính miệng tôi khai ra.
Tôi cố gắng chữa cháy.
“Vừa nãy… em nói mê thôi…”
Tưởng Bạc Viễn nhàn nhạt hỏi:
“Trong mơ cũng bảo tôi cút à?”
Tôi im bặt, cứng đầu bẻ lái:
“Sếp không biết đó thôi, để phục vụ sếp tốt hơn, em nuôi mèo trùng tên với sếp.”
“Xem nó như chủ nhân của mình.”
“Để sau giờ làm về nhà, em vẫn không quên cảm giác phục vụ sếp…”
Tôi còn đang vắt óc nghĩ xem phải trí trá tiếp thế nào.
Tưởng Bạc Viễn đột nhiên cúi người xuống, tiến sát lại.
Anh ấy cao hơn tôi hẳn một cái đầu.
Đây là lần đầu tiên, trong lúc cả hai đều hoàn toàn tỉnh táo, tôi đứng gần Tưởng Bạc Viễn đến vậy..
(Tối qua hôn nhau không tính.)
Mặt đối mặt, khoảng cách gần đến mức tôi đếm được từng sợi mi của anh ấy luôn rồi.
Đôi mắt sâu thẳm.
Phút chốc, tôi bỗng quên mất mình phải nói gì.
Đúng lúc tôi đang nghiêm túc suy nghĩ, nếu phụ nữ chủ động cưỡng hôn đàn ông có tính là quấy rối không…
Cuối cùng Tưởng Bạc Viễn cũng lên tiếng.
“Lưu Gia Mộc, lúc cô nói dối… xấu lắm.”
Tôi khựng người, Tưởng Bạc Viễn nhìn thẳng vào mắt tôi, điềm tĩnh nói.
“Nếu còn muốn tiếp tục ở cạnh tôi, tốt nhất hãy thành thật.”
“Chỉ cần cô làm việc đủ tốt, tôi không quan tâm cô có ghét tôi không.”
“Bởi vì nói thật, ôi cũng chẳng thích cô cho lắm.”
“Thu dọn chỗ này xong, cô có thể về.”
Nói xong Tưởng Bạc Viễn lướt qua người tôi, đi thẳng vào phòng tắm rộng như khách sạn năm sao của mình.
Tôi…
Tôi…
Tôi tức sắp n ổ rồi!
Cái gì gọi là…
“Tôi cũng chẳng thích cô cho lắm”?
Sao anh ta lại có thể…không thích tôi chứ?!
Tôi là…Lưu Gia Mộc đấy!
Người được trong giới đồn là kẻ được Tưởng Bạc Viễn tin tưởng nhất.
Dựa dẫm nhất.
Không thể thiếu nhất.
Là chân sai vặt số một, là đại nội tổng quản!
Chuyện này nếu truyền ra ngoài., sau này tôi còn mặt mũi nào lăn lộn giang hồ nữa?
Nhưng ông chủ không thích tôi.
Thì tôi biết làm sao?
Đành ngoan ngoãn làm theo lời ông chủ thôi.
Tôi cầm máy hút bụi.
Cẩn thận, tỉ mỉ, hút đi hút lại đến bảy, tám lượt tấm thảm tối qua mình ngủ…
Tiện thể dọn luôn cả phòng ngủ của anh ta
Đợi đến khi Tưởng Bạc Viễn tắm xong bước ra.
Căn phòng đã được tôi biến thành ký túc xá kiểu mẫu bộ đội nhân dân.
Sáng bóng, sạch sẽ, không một hạt bụi, ga giường phẳng phiu, chăn gấp vuông vức chuẩn chỉnh như khối đậu phụ.
Ông chủ không thích tôi…
Không sao!
Chỉ cần ông chủ không thể thiếu tôi là được!
Tưởng Bạc Viễn lặng lẽ đảo mắt khắp phòng.
Dường như anh ta rất hài lòng với thành quả lao động của tôi.
Thế nhưng câu đầu tiên anh ta hỏi lại là:
“Sao cô còn chưa đi?”
Tôi cẩn thận nhắc nhở:
“Sếp, tối qua em chăm sóc sếp cả đêm, hôm nay tinh thần không được tốt.”
“Sếp xem, em có thể xin nghỉ một ngày được không?”
“Được.”
Tưởng Bạc Viễn dứt khoát gật đầu.
“Trừ lương theo chế độ nghỉ bệnh.”
Tôi…
Tôi…
Tôi nguyền rủa mười tám đời tổ tông nhà anh!!!
6.
Suốt cả ngày hôm ấy, không biết có phải vì còn để bụng chuyện sáng nay không, Tưởng Bạc Viễn nhìn tôi đâu đâu cũng thấy chướng mắt.
Anh ta sai tôi chạy tới chạy lui như lật đật.
Đầu tiên, Tưởng Bạc Viễn chê tài liệu họp tôi chuẩn bị thiếu chiều sâu, số liệu chứng minh không đủ thuyết phục.
Tôi cắn răng bổ sung thêm một đống biểu đồ, số liệu, dẫn chứng theo đúng yêu cầu của anh ta.
Kết quả Tưởng Bạc Viễn lại nhíu mày.
“Nội dung quá dài dòng, không đủ súc tích.”
Tôi thật sự nghi ngờ thầy dạy ngữ văn hồi tiểu học của Tưởng Bạc Viễn chắc là giáo viên toán.
Nếu không sao anh ta lại không biết “chi tiết” và “súc tích” là hai từ trái nghĩa chứ?
Có giỏi thì anh làm thử cho tôi xem một bản vừa đầy đủ, vừa ngắn gọn đi!
Tóm lại sau khi tôi sửa bản thảo tám trăm lần theo yêu cầu Tưởng Bạc Viễn.
Cuối cùng anh ta cũng miễn cưỡng gật đầu, rồi chỉ vào bản đầu tiên tôi nộp.
“Được rồi.”
“Tuy vẫn chưa hoàn hảo, nhưng miễn cưỡng cũng dùng được.”
Trong lòng tôi có cả một vạn con thảo nê mã đang chạy, chỉ là không biết có nên nói ra không.
Lúc tôi lê tấm thân rệu rã về nhà, đã gần mười hai giờ đêm.
Vừa mở cửa, Tưởng Hưng Vượng đã ngao ngao gào thét.
Nhảy lên.
Nhảy xuống.
Liên tục bất mãn “xả đạn” vì tôi mất tích suốt một ngày một đêm.
Nhìn Tưởng Hưng Vượng tôi càng cảm thấy tuyệt vọng.
Rốt cuộc ai mới là chủ đây?
Đáng lẽ tôi không nên nuôi mèo mà phải nuôi chó mới đúng.
Sau khi tôi đổ đầy thức ăn, xúc sạch khay cát.
Chải lông cho Tưởng Hưng Vượng.
Cuối cùng đại thiếu gia mèo cũng chịu nguôi giận, nó ung dung ngồi trước mặt tôi tự liếm lông cho mình.
Tôi lén đưa chân tới.
“Hưng Vượng, liếm chân mẹ một cái đi.”
“Cho mẹ vui chút.”
Tưởng Hưng Vượng chẳng thèm để ý tiếp tục cúi xuống, liếm chân mèo đầy mùi nó.
Tôi chưa chịu bỏ cuộc, lại dí chân mình sát miệng nó.
“Hưng Vượng, liếm mẹ đi.”
Lần này, Tưởng Hưng Vượng cũng nể mặt ngửi thử.
Rồi ngay trước ánh mắt đầy mong chờ của tôi, nó ọe một tiếng như muốn nôn…
Đến cả Tưởng Hưng Vượng, cũng không thích tôi nữa.
Tôi buồn quá.
Bất giác nhớ đến hồi mới nhặt nó về.
Khi ấy Tưởng Hưng Vượng ôm chân tôi, liếm lấy liếm để, ngoan ngoãn, đáng yêu như mèo non quấn mẹ.
Ánh mắt cũng ngập tràn quyến luyến.
Còn bây giờ, bị Tưởng Bạc Viễn tàn ác bóc lột.
Đã rất lâu rồi, tôi chẳng còn thời gian chăm sóc Tưởng Hưng Vượng như trước nữa.
Thế nên nó cũng chẳng còn đối xử tốt với tôi.
Tôi ôm Tưởng Hưng Vượng vào lòng, đột nhiên hiểu ra, không thể chờ thêm nữa.
Nếu cứ tiếp tục làm trâu làm ngựa thế mãi, thì cả đời này, tôi cũng chẳng thể đưa Tưởng Hưng Vượng về hưu nằm dài trong biệt thự rộng lớn.
Tôi phải chủ động ra tay, phải trở thành người phụ nữ của Tưởng Bạc Viễn.
Ôm quyết tâm không thành công cũng thành nhân, tôi thức trắng cả đêm viết một bản dự án.
Tên dự án là:
“Kế hoạch giúp Tưởng Bạc Viễn giành lại bạch nguyệt quang trong lòng, điều kiện là tôi phải trở thành bạn gái trên danh nghĩa của anh ấy.”
Ở phần mở đầu.
Tôi thẳng thừng chỉ ra hành vi “sưu tập tem” của Tưởng Bạc Viễn hiện nay không những không khiến anh ta đến gần Quan Sơn Nguyệt.
Mà chỉ khiến cô ấy càng thêm khinh thường nhân phẩm của Tưởng Bạc Viễn, sau đó kết luận anh ta chỉ là một tên cặn bã, một gã tra nam chính hiệu.
Tiếp đó, sau khi tiến hành phân tích toàn diện về Quan Sơn Nguyệt.
Tôi đi đến kết luận:
“Thiên kim tiểu thư xuất thân danh giá, nhược điểm lớn nhất của cô ấy chính là… hiếu thắng.”
Cuối cùng, tôi đưa ra chiến lược tối thượng.
Đó là để tôi trở thành “chân ái” trên danh nghĩa của Tưởng Bạc Viễn.
Trước tiên, khơi dậy sự tò mò của Quan Sơn Nguyệt.
Sau đó để Tưởng Bạc Viễn đối xử với tôi aka”chân ái mới”, còn tốt hơn cả cách anh ta từng đối xử với “chân ái cũ” Quan Sơn Nguyệt.
Khi lòng hiếu thắng bị đã kích, Quan Sơn Nguyệt chắc chắn sẽ không cam lòng.
Và rất có khả năng sẽ quay lại bên cạnh Tưởng Bạc Viễn.
Đến lúc ấy “chân ái giả” là tôi hoàn thành nhiệm vụ, lặng lẽ rút lui.
Nhường lại vị trí thật sự cho hai người họ.
Đổi lại, Tưởng Bạc Viễn chỉ cần trả cho tôi mười triệu tệ.
Chỉ thế thôi.
Mười triệu ấy, cũng chỉ tương đương số tiền Tưởng Bạc Viễn từng bỏ ra để chia tay mười cô bạn gái giả.
Nhưng nếu đưa số tiền ấy cho tôi.
Tôi có thể giúp anh ta giành lại trái tim Quan Sơn Nguyệt.
Hiệu quả đầu tư, quả thực không gì sánh bằng.
Đương nhiên nếu nói thật lòng, tôi chẳng hề mong Tưởng Bạc Viễn được hạnh phúc.
Dù sao anh ta cũng không xứng.
Nhưng vì tiền.
Tôi cũng không phải không thể cố gắng vượt qua chút ghen tị tối tăm trong lòng .
Tôi gập máy tính lại, ôm Tưởng Hưng Vượng vào lòng.
Rồi chìm vào giấc ngủ ngọt ngào.
Trong mơ, Tưởng Bạc Viễn có tình yêu, còn tôi có tiền.
Mỗi người đều đạt được điều mình muốn.
Đôi bên cùng có lợi.
Sáng hôm sau, mang theo quyết tâm đập nồi dìm thuyền, không còn đường lui.
Tôi đặt bản kế hoạch lên bàn làm việc Tưởng Bạc Viễn.
Không phải tôi chưa từng nghĩ đến khả năng thất bại.
Nhưng đã đ â m lao thì phải theo lao, tôi âm thầm cổ vũ bản thân.
Nếu thất bại, cùng lắm chỉ đổi sang một công ty khác tiếp tục làm kiếp trâu ngựa văn phòng.
Nhưng một khi thành công, số phận của tôi và cả Tưởng Hưng Vượng, sẽ hoàn toàn thay đổi.
Giai cấp vô sản chúng ta mất đi chỉ là xiềng xích, còn thứ giành được sẽ là cả thế giới!