Xuân Quang Cố Lý - chương 2
3.
Tôi khựng lại.
“Chắc là không đâu.”
Nhưng bác sĩ Triệu dường như rất tin vào trực giác của mình:
“Trước đây cô quen bác sĩ Cố?”
“…”
Tôi đành đáp:
“Tôi với bác sĩ Cố là bạn cấp ba.”
“Biết ngay mà!”
Bác sĩ Triệu lập tức kéo tôi tám chuyện.
“Hồi cấp ba Cố Tùng có yêu sớm không?”
Tôi cân nhắc một chút:
“Hình như không nghe nói, nhưng cụ thể thế nào tôi cũng không rõ.”
“Tôi biết ngay!” Bác sĩ Triệu vỗ đùi thật mạnh.
“Cái thằng này ở Đức ấy à, lúc nào cũng chê ồn, tiệc tùng gì cũng lười tham gia. Không ở ký túc xá thì cũng chui rúc trong phòng thí nghiệm.
“Ngay ngày đầu nhập học, bên phố đối diện vừa hay có biểu diễn thời trang. Có người nhầm Cố Tùng thành người mẫu đi lộn chỗ nên chụp ảnh đăng lên hỏi khắp nơi, kết quả khiến Cố Tùng nổi tiếng trong trường luôn.
“Khi đó ai cũng đoán, bao lâu sẽ có người tán đổ Cố Tùng. Không ngờ suốt đại học không có, đến lúc tốt nghiệp tiến sĩ rồi vẫn chẳng cô gái nào hẹn được cậu ấy cả.”
Cố Tùng rõ ràng sở hữu gương mặt… cực kỳ s át gái.
Mắt phượng, mũi cao, mi cũng rất dài.
Mỗi khi Cố Tùng nhìn người khác, luôn mang theo chút lạnh nhạt hờ hững.
Rất giống trai tồi.
Nhưng nghe nói nhà Cố Tùng gia giáo cực nghiêm, bản thân cậu ấy cũng là người rất đàng hoàng. Cố Tùng không tùy tiện trong chuyện tình cảm, có thể nói còn có chút… truyền thống.
Ít nhất, Cố Tùng của tám năm trước chính là như vậy…
“Nhưng cô biết không, gần đây thiết trụ khai hoa rồi!”
Bác sĩ Triệu thần thần bí bí nói nhỏ.
“Năm nay tự dưng cậu ấy bỏ hết tất cả về nước, nghe đâu vì đàn chị khóa trên nhóm bên cạnh.”
“Đàn chị ấy là học trò cưng của giáo sư khác trong học viện, hai nhà còn là thế giao, ông nội hai người cũng từng là chiến hữu.
“Cô nói xem, trên đời này còn ai xứng đôi hơn họ?”
Tôi lặng lẽ ngồi nghe.
“Quả thật rất xứng đôi.”
Thanh mai trúc mã, trai tài gái sắc, đi một vòng lớn, cuối cùng vẫn về bên nhau.
Giống hệt truyện cổ tích.
“Đáng tiếc trước đây hai người họ đều chẳng hiểu yêu đương, trong đầu chỉ toàn nghiên cứu học thuật.”
“Mãi đến mấy tháng trước đàn chị ấy về nước, chắc Cố Tùng cũng cuống rồi, lập tức lon ton chạy về theo. Cô ấy vào Bệnh viện số 2, Cố Tùng cũng vào Bệnh viện số 2. Cô nói xem, đây không phải có chuyện thì là gì?”
Tôi gật đầu:
“Không giống trùng hợp.”
“Đúng! Cố Tùng chỉ giỏi mạnh miệng, chứ rõ ràng ngàn dặm truy thê ai cũng thấy.”
“Mà này, hồi cấp ba Cố Tùng chưa từng yêu đương, nhưng chắc chắn phải có người trong lòng chứ? Lúc theo đuổi người ta cậu ấy thế nào? Có từng tỏ tình với cô gái nào chưa?”
“…”
Tôi cúi đầu, lúng túng đáp:
“Không rõ nữa. Hồi cấp ba tôi với bác sĩ Cố… không thân.”
Bác sĩ Triệu chậc chậc:
“Cũng phải, cái tính ấy Cố Tùng, chẳng có mấy bạn bè…”
Bác sĩ Triệu còn chưa nói hết, phía sau đã vang tiếng gõ cửa.
Cố Tùng thong thả thu tay.
“Đang nói chuyện gì vậy?”
“Không có gì! Không có gì hết!”
Bác sĩ Triệu chột dạ cười cười:
“À… chủ nhiệm tìm tôi, tôi đi trước nhé. Hai người cứ từ từ nói chuyện.”
4.
Có lẽ Cố Tùng không nghe thấy chúng tôi nói gì, cũng vẫn chưa nhớ ra tôi là ai.
Lớp mười hai, thật ra tôi và cậu ấy từng ngồi cùng bàn nửa năm.
Nhưng Cố Tùng không phải người lắm lời, còn tôi lại quá bận.
Bận học, bận kiếm tiền.
Ở trường, tiết nào tôi cũng cúi đầu làm bài.
Tôi phải hoàn thành hết bài tập trước khi tan học, để về nhà còn có thời gian giặt giũ, nấu cơm, chuẩn bị nguyên liệu, nhào bột, xay đậu nấu sữa đậu nành… bốn giờ sáng hôm sau lại dậy phụ chị hấp bánh bao, giành chỗ bán đồ ăn sáng.
Ngồi cùng bàn lâu ngày, đương nhiên cũng sinh ra vài loại ăn ý.
Ví dụ, tôi ngồi phía trong sát tường, có lẽ Cố Tùng thấy tôi ra vào phiền phức nên mỗi lần đi lấy nước đều tiện tay lấy giúp tôi.
Tôi biết cậu ấy có chút ám ảnh cưỡng chế, nên mỗi lần thu bài kiểm tra hộ đều gấp ngay ngắn cho cậu ấy.
Lúc tôi lén tranh thủ làm bài trong giờ, hễ giáo viên chuẩn bị xuống bục giảng, Cố Tùng sẽ rất tự nhiên gõ nhẹ mặt bàn nhắc tôi.
Mỗi sáng tôi đều tiện thể làm cho cậu ấy một phần xôi gà không thêm nấm hương…
Nhưng cộng tất cả những gì một ngày chúng tôi nói với nhau, có lẽ cũng chẳng quá năm câu.
Ngoài nửa năm ngồi cùng bàn ấy và lời tỏ tình bất ngờ lúc tốt nghiệp, nói cho cùng… tôi và Cố Tùng quả thật cũng không quá thân thiết.
Cho nên lúc nãy, câu trả lời của tôi với bác sĩ Triệu cũng là thật.
Cho nên, Cố Tùng không nhớ ra tôi… là chuyện rất bình thường.
“Tôi vừa xem bệnh án.”
Cố Tùng nhìn Nhiên Nhiên đang ngủ trong lòng tôi. Cậu ấy không lòng vòng, vừa ngồi xuống đã vào thẳng vấn đề.
“Bây giờ tôi cần tìm hiểu thêm vài tình huống cụ thể.”
Cố Tùng hỏi rất kỹ về bệnh sử trước đây của Nhiên Nhiên cùng tình hình các cuộc phẫu thuật trước, chi tiết từng chút, cũng chăm chú ghi chép trên máy tính.
Đến gần cuối, trong lúc lướt chuột xem hồ sơ, bỗng Cố Tùng hỏi:
“Những lần phẫu thuật trước đây, cô đều một mình chăm con?
“Chồng cô đâu?”
Tôi không cần nghĩ đã trả lời:
“Anh ấy khá bận.”
“Các ca phẫu thuật của con đều do tôi đi cùng. Bác sĩ còn muốn biết gì cứ hỏi tôi là được.”
Động tác của Cố Tùng khựng lại. Cậu ấy ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt sâu thẳm.
“Bận?
“Có chuyện gì còn bận hơn cả chuyện con gái ruột mình sao?”
Tôi nhất thời cứng họng.
May mà Cố Tùng cũng chỉ thuận miệng hỏi một câu.
Cậu ấy cầm lại bệnh án, hơi nhíu mày.
“Tình trạng của bé khá phức tạp.”
Tim tôi lập tức thắt lại, căng thẳng vô cùng, tai cũng bắt đầu ù đi.
“Con bé còn quá nhỏ.”
Giọng nói ấy giống như truyền qua một lớp kính.
“Tình huống cụ thể cũng có khác biệt với bệnh nhân trước kia tôi từng gặp.”
Vừa nói, Cố Tùng định đặt bệnh án xuống.
Tim tôi hụt mất một nhịp. Tôi hoảng hốt nắm lấy cánh tay cậu ấy.
“Bác sĩ… xin anh…”
Sợ đánh thức Nhiên Nhiên, tôi phải hạ giọng rất thấp.
“Xin anh cứu con gái tôi… con bé chỉ mới ba tuổi …”
Bệnh của Nhiên Nhiên khó khăn lắm mới nhìn thấy được chút hy vọng. Nếu ngay cả Cố Tùng cũng từ chối điều trị…
Tôi vội lấy phong bì vẫn luôn mang theo bên người, nhét vào tay cậu ấy.
Cố Tùng khựng lại, cúi mắt nhìn thứ trong tay.
Một lúc sau, khẽ nheo mắt.
Chăm chăm nhìn thẳng vào tôi.