Xuân Quang Hảo - chương 2
3.
Sau khi biết chuyện, phụ thân ta trong thư phòng đi đi lại lại.
“Sao con có thể bắt đầu sau lại bỏ rơi nhị điện hạ như thế?”
Ta cạn lời, không hiểu phụ thân nghĩ thế nào mà lại dùng mấy chữ “bắt đầu sau lại bỏ rơi”.
“Nữ nhi chỉ cảm thấy… nhị điện hạ không phải là người thích hợp.”
“Vậy con thấy ai thích hợp? Thái tử? Hay tam hoàng tử?”
“Nữ nhi không gả cho ai cả.”
“Hồ đồ!”
Đúng lúc ấy, huynh trưởng đẩy cửa bước vào hòa giải.
“Nghi Xu, muội nói với ca ca xem, rốt cuộc vì sao?”
Huynh ấy hỏi ta có phải Vệ Diễm đối xử với ta không tốt.
…Cũng không hẳn.
Phu thê một thời, giữa ta và hắn đâu phải chưa từng có ngày hạnh phúc.
Chỉ tiếc, sau này Vệ Diễm trở thành hoàng đế.
Đế hậu thiên gia, cuối cùng vẫn chẳng thể như phu thê bình thường.
Lúc ân tình sâu đậm phải nghĩ đến triều cục, lúc bất hòa lại liên lụy tiền triều cùng hậu cung.
Ngay cả khóc cười, cũng đều bị vô số ánh mắt dõi theo phán xét.
Ta ngẩng đầu.
“Muội chỉ cảm thấy… nếu thành thân với nhị điện hạ, muội sẽ không vui vẻ.”
Huynh trưởng khựng lại.
“Cũng phải.”
Huynh ấy kéo ghế ngồi xuống.
“Tính tình nhị điện hạ… quá mức trầm lặng. Làm bằng hữu còn được, làm phu thê… e là sẽ buồn bực lắm.”
Phụ thân trừng mắt.
“Trầm lặng có gì không tốt? Sau này cãi nhau còn chẳng thắng được Nghi Xu.”
Huynh trưởng bật cười.
“Phụ thân, nhị điện hạ đúng là không cãi lại được. Nhưng con chỉ sợ người chịu ấm ức, nghẹn một bụng tức… sẽ là Nghi Xu.”
Hai người cứ thế tranh luận.
Ta lui khỏi thư phòng.
Đến bữa tối, phụ thân vẫn im lặng suốt.
Mãi đến khi đặt đũa xuống, mới khàn khàn lên tiếng.
“Nghi Xu.”
Phụ thân ngừng rất lâu, ánh mắt dừng trên hơi nóng bốc lên chỗ bát canh.
“Nếu con thật sự… không muốn…”
Phụ thân thở dài:
“Vậy thì thôi.”
Tay mẫu thân run lên, thìa ngọc chạm vào thành bát.
Ta cúi đầu nhìn từng hạt cơm trong bát, mũi cay cay.
5.
Những ngày sau đó trôi qua rất bình yên.
Ta vẫn như thường đến dự thưởng hoa, ngâm thơ, đánh mã cầu ở các phủ khác.
Kiếp trước, mỗi lần dự yến trong cung, ta đều phải ngồi ở vị trí cao nhất, lưng thẳng tắp, cầm đũa thôi cũng phải đúng khuôn phép.
Còn bây giờ…
Thật tốt biết bao.
Du xuân, ta hái hoa đào ủ rượu.
Đi săn, ta chính là người đầu tiên thúc ngựa vào rừng.
Ngồi giữa tiệc cười nói, chẳng cần cân nhắc.
Mệt rồi thì tìm góc yên tĩnh tựa lưng nghỉ ngơi.
Ăn đĩa bánh xốp vừa mới ra lò, dù miệng dính đầy vụn bánh cũng chẳng ai để ý.
Huynh trưởng nói dạo gần đây Việ Diễm rất bận, hắn thường theo thái tử xử lý chính sự.
Đôi khi thoáng nhìn từ xa, quả nhiên hắn luôn đứng cạnh thái tử.
Một thân thường phục thiên thanh, tóc búi cao cài ngọc quan.
Mỗi khi nghe người khác nói chuyện đều hơi hạ mắt, bóng nghiêng cô quạnh.
Có lần trong hội thi đánh mã cầu, ta vừa thắng trận, cầm gậy cười lớn đòi tiền thưởng.
Vừa quay đầu đã thấy Vệ Diễm đứng dưới bóng liễu bên sân, nhìn về phía này.
Ánh mắt ấy trầm lắng đến lạ, không giống đang nhìn cuộc vui.
Mà như xuyên qua hiện tại, nhìn về cảnh tượng xa xôi chỉ mình hắn biết.
Lòng ta có dự cảm chẳng lành, lập tức xoay người xuống ngựa, lẫn vào chỗ mấy tiểu thư ngồi ăn kem sữa đá bào.
Nghe nhóm quý nữ thì thầm bàn tán.
“Đã vào giữa xuân, nhị điện hạ vẫn mặc áo choàng.”
“Đâu chỉ thế. Hôm trước ca ca ta đến đông cung, thấy nhị điện hạ đứng chỗ đầu gió nói chuyện. Nói được một lúc lại ho dữ dội, thái tử vội sai người mời Thái y.”
“Lạ thật. Trước đây thân thể nhị điện hạ đâu yếu như vậy…”
Tay đang cầm chiếc thìa bạc của ta khựng lại.
6.
Đến Đoan Ngọ yến trong cung, lần này thật sự không thể tránh được.
Hoàng thân quốc thích cùng gia quyến trọng thần đều có mặt đủ cả.
Ta cúi đầu gẩy bánh ú tro trong đĩa.
Luôn cảm thấy có ánh mắt đang dán lên lưng mình.
Nhưng mỗi lần ngẩng lên chỉ thấy khắp điện cười nói rộn rã, mọi người vui vẻ nâng chén.
Ánh mắt hư ảo kia liền tan vào điện vàng chén ngọc cùng tiếng cười nói, mất hút.
Tiệc vừa bắt đầu, huynh trưởng ta lấy quạt che nửa mặt, ghé tai ta.
“Nghi Xu, giữa muội và nhị điện hạ… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“…Không có gì.”
“Không có gì?” Huynh ấy hất cằm về phía trước:
“Không có gì sao ngài ấy lại nhìn muội như thế?”
Ta quay đầu.
Vệ Diễm vượt qua dòng người, nhìn thẳng vào mắt ta.
Bốn mắt giao nhau.
Lần này Vệ Diễm không tránh đi.
Tiếng trống đua thuyền vang dội ngoài hồ, nhịp trống như gõ thẳng vào tim.
Hắn vẫn nhìn ta, rồi rất chậm chớp mắt một cái, sau đó cụp mắt, ngửa đầu uống cạn chén rượu trong tay.
Ta dời mắt, lòng bàn tay đã rịn một lớp mồ hôi mỏng.
“Nghi Xu?”
Huynh trưởng chạm vào cánh tay ta.
Ta cúi đầu tách bánh ú.
Mùi thơm nếp dẻo hòa cùng hương lá tre.
“Không có gì.” Giọng ta vô cùng bình tĩnh.
“Chắc hôm nay… ngài ấy uống nhiều rồi.”
Đến giữa tiệc.
Ta thật sự ngồi không nổi nữa, bèn lấy cớ thay y phục, đứng dậy rời tiệc.
Vừa đến khúc ngoặt hành lang đã nghe tiếng bước chân phía sau.
“Tiết nhị tiểu thư.”
Giọng Vệ Diễm hơi gấp, còn xen chút thở dốc.
Dường như hắn vội vàng đuổi theo.
Ta chỉ đành xoay người hành lễ.
“Điện hạ.”
Hôm nay Vệ Diễm có uống rượu, khóe mắt hơi đỏ.
“Bộ trang sức ấy…”
“Sao ta chưa từng thấy nàng mang?”
Ta không ngờ Vệ Diễm lại hỏi chuyện này, hơi sững người.
“Nặng quá, đeo không tiện.”
Hắn khẽ “Ừm” một tiếng.
Im lặng chốc lát rồi lại nói tiếp.
“Nếu không vừa ý, có thể đổi bộ khác. Chỗ ta vẫn còn một bộ…”
“Điện hạ hiểu lầm rồi.”
Ta c ắ t ngang.
“Bộ trang sức ấy rất đẹp.”
“Ân tình điện hạ muốn báo… đã báo xong rồi.”
“Thần nữ không dám nhận thêm hậu lễ.”
Vệ Diễm như không hiểu ý ta, lặng người rất lâu.
Đúng lúc ấy, có gió xuyên qua hành lang, cuốn tung vạt áo hắn.
Vệ Diễm bỗng nghiêng người, lấy tay che miệng ho.
Tiếng ho bị Vệ Diễm cố kìm xuống, nhưng tiếng sau lại nặng hơn tiếng trước.
Đến cả vai cũng run run, mãi mới ngừng được, mắt đã ửng đỏ nay càng đỏ hơn, giọng cũng khàn đi.
“Từ sau lần rơi xuống nước trong xuân yến… ta không còn chịu được gió nữa.”
“Để nhị tiểu thư chê cười rồi.”
Ta cúi đầu.
Nhìn hai cái bóng dưới chân bị ánh tà kéo dài, lặng lẽ giao nhau.
“Vậy điện hạ càng phải giữ gìn sức khỏe.”
“Thần nữ cáo lui.”
Lần này Vệ Diễm không giữ ta lại.
Đến khi ta quay người đi, phía sau mới vọng đến một câu.
“…Trước đây, nàng chưa từng xưng ‘thần nữ' với ta.”