ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Cùng Nhau Đi Đến Bạc Đầu - chương 5

  1. Trang chủ
  2. Cùng Nhau Đi Đến Bạc Đầu
  3. chương 5
Chương trước
Chương tiếp

 

13.

Lần nói chuyện này của tôi và Lục Diệm kết thúc trong không vui.

Trước khi cúp máy, anh ta còn cảnh cáo tôi đừng hối hận.

Hối hận?

Điều tôi hối hận nhất bây giờ, chắc chắn là đã không sớm nhìn rõ bản chất của anh ta.

Không lâu sau khi cúp máy, Lục Tịch Thâm đột nhiên gửi tin nhắn.

Chắc anh ấy vừa xuống máy bay.

【Chuyện tối qua, em có thể suy nghĩ kỹ. Anh biết lấy anh làm em thiệt thòi, anh không muốn nửa đời sau em vẫn phải sống trong tiếc nuối.】

Cảm xúc u ám trong lòng tôi lập tức tan biến.

Tôi vừa định trả lời ngay: Không ly hôn!

Thì tin nhắn thứ hai đã đến:

【Không cần trả lời ngay, anh đợi em suy nghĩ. Khi anh về, chúng ta nói chuyện.】

Nhìn những dòng chữ đó

Tôi gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của Lục Tịch Thâm.

Chắc chắn ánh mắt sẽ nghiêm túc nhìn tôi, giọng điệu bao dung, kiên nhẫn.

Tôi hít sâu một hơi, điều chỉnh lại tâm trạng, rồi nghiêm túc trả lời:

【Được.】

Lục Tịch Thâm tôn trọng tôi.

Tôi cũng nên tôn trọng anh ấy.

Đó là điều tối thiểu.

Lục Tịch Thâm:

【Ừ. Đừng ở lì trong nhà, ra ngoài đi dạo nhiều một chút. Khoảng một tuần nữa anh về. Có chuyện gì thì cứ nhắn cho anh.】

Tôi khẽ cong môi, gửi một sticker mèo giơ tay “ok”.

【Em đợi anh.】

Trong một tuần sau đó

Không phải Lục Diệm không gọi lại.

Nhưng tôi đều từ chối.

Trước kia vì không có mắt nhìn người, lại thêm “bộ lọc” do nghĩ anh ta từng cứu mình.

Còn bây giờ

Tôi hoàn toàn không muốn dính dáng đến Lục Diệm.

Thậm chí còn thấy ghê tởm.

Nghe theo lời Lục Tịch Thâm, tôi không ở lì trong nhà nữa, ra ngoài đi dạo, mua sắm.

Khi đi ngang qua cửa hàng, tôi nhìn thấy rất nhiều cà vạt đẹp.

Tôi tưởng tượng cảnh Lục Tịch Thâm đeo chúng.

Không hiểu sao mặt lại bất giác đỏ lên.

Chọn tới chọn lui, cái nào cũng thấy hợp.

Cuối cùng, tôi vung tay mua hơn hai mươi chiếc.

Ban đầu định đợi Lục Tịch Thâm về, sau khi nói chuyện rõ ràng, sẽ tặng anh ấy như món quà bù đắp.

Nhưng thứ đến trước lại là tin dữ.

Lục Tịch Thâm…gặp tai nạn xe.

14.

Sau khi nhận được tin, tôi vội vàng lên máy bay đến nước A.

Vừa hạ cánh, tôi lập tức chạy thẳng đến bệnh viện.

Khi nhìn thấy Lục Tịch Thâm vẫn bình an ngồi trên giường bệnh xử lý công việc

Lòng tôi mới dần bình tĩnh.

Nhưng sau nỗi sợ mất đi, chính là tủi thân dâng lên trong lòng.

Lục Tịch Thâm đột nhiên ngẩng đầu, ngạc nhiên:

“Khương Diêu?”

Tôi hít hít mũi, từng bước tiến về phía anh ấy.

Khi nhìn thấy lớp băng trắng trên đầu Lục Tịch Thâm, nước mắt tôi vẫn không kìm được mà rơi xuống.

Anh ấy vội đẩy máy tính sang một bên, lúng túng.

“Sao em biết?”

“Sao không nói với anh trước một tiếng?”

“Ngoan, đừng khóc nữa… được không?”

Tôi biết, không nên tạo thêm áp lực cho người đang bị thương.

Thế nên tôi cố cười:

“Em không nói trước… chẳng phải vì sợ anh không cho em đến sao?”

Ánh mắt Lục Tịch Thâm nhìn tôi trở nên phức tạp.

Dường như có điều gì đó sắp nói, nhưng anh lại kìm lại.

Sau khi hỏi qua tình trạng của anh ấy, tôi không nhịn được hỏi:

“Tại sao lại đột nhiên gặp tai nạn vậy?”

Người vừa còn trả lời trôi chảy, lại bỗng im lặng.

Bình luận lập tức nhảy ra:

【Tôi thật sự cạn lời, nam chính quá không có giới hạn rồi! Còn mua chuộc tài xế của anh trai mình!】

【Đó là anh ruột của mình đấy, mà cũng dám cố ý gây tai nạn?】

【Nam chính với tên tài xế kia đúng là cá mè một lứa】

【Đây mới chỉ là mở đầu thôi, theo nguyên tác thì sau này anh trai nam chính sẽ bị mất một chân】

【Hình như còn là vì nữ phụ nữa mà?】

【Đúng rồi, vì cái chân đó mà mất luôn quyền thừa kế, nữ phụ đúng kiểu sao chổi】

【Trời ơi, mấy người lầu trên bớt “fan cuồng nam chính” lại đi! Người ta nhìn thấy bình luận đấy!】

Tôi nhìn những dòng chữ đó rất lâu…  vẫn chưa hoàn hồn.

Trong tương lai, Lục Tịch Thâm sẽ vì tôi mà mất đi một chân?

Còn đánh mất cả quyền thừa kế?

Tim tôi bỗng thắt lại.

Tôi thử tưởng tượng một người từng đứng trên đỉnh cao như anh ấy, đột nhiên bị kéo xuống bùn.

Chỉ nghĩ thôi, như đã có d a o đâm thẳng vào tim.

Khó chịu không thở nổi.

Lục Tịch Thâm… không nên như vậy.

Anh ấy nên là chim bay giữa tầng cao.

Chứ không phải bùn đất để Lục Diệm giẫm đạp.

“Sao chổi”…

Đúng thật.

Từ nhỏ, vì có tôi nên mẹ tôi mới sống đau khổ như vậy.

Trở về nhà họ Khương, ai cũng chán ghét, xa lánh tôi.

Thậm chí bố tôi còn nói vì mệnh tôi xấu, làm hao tài vận của ông ta, khiến nhà họ Khương sa sút.

Còn bây giờ, chẳng lẽ nào tôi lại sẽ khiến Lục Tịch Thâm bất hạnh sao?

Tôi chợt cười tự giễu.

Chẳng phải đúng là sao chổi?

Một người như tôi, có tư cách gì bên cạnh anh ấy?

Lại càng không xứng với sự tốt đẹp của anh ấy.

Tôi nghĩ, nếu tôi không ở bên Lục Tịch Thâm nữa…

Có phải anh ấy sẽ bình an vô sự?

Ý nghĩ đó vừa nhen nhóm liền như dây leo đ iê n cuồng lan rộng.

Tôi ngẩng đầu lên, cố cười tươi:

“Không sao… nếu anh không muốn nói thì thôi vậy.”

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 5"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

download (57) – Copy – Copy – Copy
Phượng quy lai
20 Tháng 10, 2025
Source_ 西厂刷碗工
Đốc chủ và tiểu nương tử của hắn
22 Tháng 8, 2025
690827051_857978947335495_9130740985113291620_n – Copy (2) – Copy
Đường Xuân Dung
10 Tháng 5, 2026
𓏲⛸️𝐟𝐨𝐥𝐥𝐨𝐰 𝐦𝐞𝕰 ᨑ🍴ᝬ
Đoạn Niệm Quý Thanh
20 Tháng 12, 2025
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện