ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Đổi Gả - chương 2

  1. Trang chủ
  2. Đổi Gả
  3. chương 2
Chương trước
Chương tiếp

 

3.

Từ sau đó, ta bắt đầu quan sát kỹ hơn.

Ta phát hiện, mỗi khi nhị thẩm không tới, bệnh tình của Trần đại lang thực ra không đến mức thập tử nhất sinh như người ngoài tưởng tượng. Những lúc tỉnh táo, chàng ấy thậm chí còn có thể nói với ta thêm vài câu.

Vì chữa bệnh cho Trần đại lang, gia sản trong nhà sắp tiêu tán hết. Cha mẹ chồng giờ cũng phải xuống đồng làm việc. Từ ngày ta gả sang, việc chăm sóc Trần đại lang liền rơi lên vai ta.

Nhị thẩm rảnh rỗi liền sang giúp một tay.

Nhất là lúc đút thuốc, bà ta lại càng tỏ ra đặc biệt nhiệt tình.

Có lẽ từ đầu ta đã có chút cảnh giác, nên mỗi khi nhìn thấy sự nhiệt tình ấy, trong lòng lại thấy khó chịu.

Trần đại lang đã bệnh đến gần đất xa trời…

Cớ sao Nhị thẩm lại quá mức nhiệt tình như vậy?

Lần này, ta cố ý giả vờ vụng tay, đẩy làm đổ cả bát thuốc xuống đất. Nhị thẩm thấy vậy liền xót xa, chủ động xin đi sắc lại thuốc. Ta thuận nước đẩy thuyền, để bà ta đi.

Thuốc được bà ta mang về nhà sắc.

Bao năm qua, bà ta luôn được cha mẹ chồng ta tin tưởng, hàng xóm láng giềng cũng khen không ngớt lời, nói Nhị thẩm tâm địa hiền lành, tốt bụng.

Ra ngoài ai mà chẳng khen bà ta một câu?

Thế nhưng hôm nay, sau khi ta dọn dẹp đống bã thuốc trên đất, trong lòng bỗng nảy ra một ý nghĩ khác.

Từ khi gả vào đây, tuy mẹ chồng ít nói, nhưng lại là người hiểu tình đạt lý. Nếu không xảy ra chuyện Trần đại lang bệnh nặng, e rằng ta có trèo cao cũng chẳng gả nổi vào nhà này, chứ đừng nói đến việc để Trần tiểu muội đổi gả sang nhà ta.

Cha chồng cũng là người trầm mặc ít lời. Tuy sự hiện diện không mấy nổi bật, nhưng cũng chẳng phải loại người vô lý gây chuyện.

Suy đi tính lại lợi hại, ta quyết định nói hết chuyện này cho mẹ chồng nghe.

Trước giờ việc lên trấn lấy thuốc đều do mẹ chồng đi. Cha chồng phải xuống đồng, lại còn phải trông con trai, nên phần lớn đều là mẹ chồng ta đi.

Khi ta vừa nói ra nghi ngờ của mình, mẹ chồng thàng thốt không thể tin nổi.

“Con dâu à, chắc con nghĩ nhiều rồi. Nhị thẩm con trước giờ nhiệt tình, ta sống với bà ấy bao năm chẳng lẽ lại không hiểu sao?”

Thấy mẹ chồng không tin, ta dứt khoát đào xác con chuột hôm bữa lên.

Trời nóng như vậy, xác nó đã bắt đầu có bọ bò lúc nhúc.

Ta nói với mẹ chồng, ngay từ ngày đầu ta đã nghi bát thuốc này có vấn đề, chỉ là không rõ rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu.

Có lẽ… chính vì ta không sống cùng nhị thẩm lâu năm, nên mới nhận ra được sự khác thường ẩn dưới vẻ nhiệt tình quá mức của bà ta.

Mẹ chồng vẫn không tin.

Thuốc này người uống không sao… chuột ăn vào chưa chắc.

Ta chỉ khẽ mỉm cười.

Từ ngày phát hiện ra chuyện này, ta đã hiểu… sẽ không có ai tin lời ta.

Nhưng hôm nay, ta chỉ cần chờ bát thuốc nhị thẩm sắc xong.

Ta tìm cớ sai bà ta đi chỗ khác. Trước khi đi, bà ta còn liên tục dặn dò:

“Thuốc này quý lắm, lần này đừng để đổ nữa nhé!”

Ở quê, thứ khó tìm thì ít, chuột lại nhiều vô kể. Chỉ cần lật đống rơm liền có cả ổ kéo ra.

Khi nhìn thấy một hàng chuột nằm ch ế t cứng, mắt vẫn mở trừng trừng, mẹ chồng bỗng “oa” một tiếng rồi khóc.

Mẹ chồng quen khóc rồi, nên người ngoài cũng chẳng ai nghi ngờ gì cả.

Ngày hôm sau, mẹ chồng cùng ta ôm theo bát thuốc ấy lên trấn, tìm đến An Ninh Đường.

4.

Trời vừa hửng sáng, mẹ chồng đã dẫn ta lên xe bò.

Chiếc xe này là của nhà lão Triệu trong thôn. Nhà họ thường lên trấn chở hàng, tiện đường chở thêm dân làng. Mỗi người chỉ thu một đồng, rẻ mà lại tiện.

Có người tò mò hỏi sao hôm nay mẹ chồng lại dẫn theo thêm người.

Người vốn ngày thường ít nói như mẹ chồng ta, hóa ra lại rất có thiên phú diễn kịch.

Bà vừa lau nước mắt vừa nói:

“Sau này việc lên trấn lấy thuốc sẽ để con dâu ta đi thay, chứ một mình ta bận không xuể…”

Lời này quả thực chẳng ai phản bác được.

Lại có người hỏi cái vò hai người ôm theo là thứ gì vậy.

Mẹ chồng nghiêm mặt… bịa chuyện rất đàng hoàng:

“Đờm đại lang mấy ngày nay khạc ra, ta mang lên cho đại phu xem thử.”

Lời vừa dứt, một đám người tò mò lập tức nhăn mặt bỏ đi.

Đừng nói người ngoài, ngay cả ta biết rõ bên trong là gì, cũng suýt buồn nôn theo.

Thậm chí lúc này ta còn bắt đầu nghi ngờ sự thông minh của Trần đại lang, e rằng cũng phần nào di truyền từ mẹ chồng mà có.

Xe bò suốt dọc đường lắc lư.

Cuối cùng trước giờ ngọ cũng tới trấn.

Mẹ chồng quen đường quen lối, dẫn ta thẳng đến An Ninh Đường. Hôm nay lão đại phu vừa hay đang ngồi khám bệnh.

Tôn đại phu quen biết mẹ chồng, vừa thấy bà đã hỏi:

“Lại đến bốc thuốc cho Trần tú tài sao?”

Mẹ chồng không muốn làm lớn chuyện, chỉ nói khéo rằng muốn nhờ đại phu xem thử… bát thuốc này có phải bị thêm thứ gì vào không.

Tôn đại phu từng trải nhiều năm, vừa nghe đã hiểu ngay chuyện có vấn đề.

Đây là việc liên quan đến danh tiếng của lão, nên không dám chậm trễ một khắc.

Tôn đại phu lập tức tạm ngừng khám bệnh, dẫn hai chúng ta vào bên trong hiệu thuốc.

Trước tiên, Tôn đại phu mở nắp ra ngửi thử.

“Thuốc thì không có vấn đề… nhưng mùi lại hơi chua.”

Đêm qua sợ thuốc hỏng, mẹ chồng còn cẩn thận thả cả bát thuốc xuống giếng cho mát.

Tôn đại phu đầy tự tin nếm một ngụm.

Ông chép miệng vài cái, nuốt xuống rồi nói:

“Có chút chát… lại hơi mặn… ừm… đáng lẽ không nên có vị mặn mới đúng… trừ khi là… trừ khi là… thạch tín…”

“Trời đất! Thạch tín!”

Vừa nói xong, Tôn đại phu bất chấp thể diện, lập tức cúi gập người, móc họng nôn thốc nôn tháo.

Ta và mẹ chồng đứng bên cạnh run lẩy bẩy.

Thạch tín.

Tôn đại phu vừa nói… thạch tín!

Đó là thứ độc ghê gớm nhất dân thường như chúng ta có thể tiếp xúc.

Tôn đại phu nôn đến trời đất quay cuồng, cuối cùng cũng nhổ ra được ngụm thuốc kia. Nhưng vẫn chưa yên tâm, uống liền mấy bát nước rồi lại tiếp tục móc họng.

Trong chốc lát, hai chúng ta ngược lại thành người đứng xem.

Sau khi tự cứu mình xong, Tôn đại phu nằm vật xuống giường, dáng vẻ như sắp tắt thở.

“May mà… lượng thạch tín này không nhiều lắm. Đủ gi ế t chuột, nhưng muốn gi ế t một người trưởng thành thì… vẫn chưa đủ.”

“Bảo sao thuốc ta kê cho Trần tú tài uống lúc tốt lúc xấu… thì ra căn nguyên nằm ở đây. May là kẻ kia không dám bỏ nhiều, nếu không…”

Nghĩ đến đây, Tôn đại phu lập tức đứng dậy lục tìm sổ ghi chép.

Vì thạch tín là độc dược do quan phủ quản lý nghiêm ngặt. Mỗi lần mua đều bị hạn chế số lượng.

Những tiệm thuốc nhỏ không được phép bán. Chỉ những hiệu thuốc lớn như An Ninh Đường mới có tư cách giao dịch.

Hơn nữa, mỗi lần bán ra đều phải ghi rõ nơi chốn, tên người mua và mục đích sử dụng.

Tôn đại phu lật từng trang sổ.

Lật mãi…

Rồi bỗng dừng lại ở một cái tên quen thuộc.

Đó chính là vài tháng trước khi Trần đại lang phát bệnh lần đầu.

Người lên trấn mua một ít thạch tín…

Chính là nhị thẩm.

Bà ta nói mua về để diệt chuột trong nhà!

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 2"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

1783315581832_1873336631952078910_7409288840855202578_2101534de9124edad3c5eb9bebb00450
Nhất Kiến Hỷ
7 Tháng 7, 2026
1040g3k03200q6c3l2a6g5q3l5jg7g3ndoklmtg0 – Copy – Copy
Trời Sáng Rồi
11 Tháng 5, 2026
gen-h-z7422509240627_e95e0e24313bf75eb50bca66ae3912a5
Mỹ Lệ Tử Câm
12 Tháng 1, 2026
download (82) – Copy – Copy
Ai mà chẳng có chút hình tượng chứ?
18 Tháng 1, 2026
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện