ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Đổi Gả - chương 5

  1. Trang chủ
  2. Đổi Gả
  3. chương 5
Chương trước
Chương tiếp

 

10.

Hương thí đã ở ngay trước mắt.

Mẹ chồng sớm lo liệu chu toàn mọi việc. Ta cùng bà thắp đèn suốt đêm, may thêm áo dày và chăn nệm chuẩn bị, phòng khi ban đêm trời trở lạnh chàng ấy không kịp xoay xở.

Nghe nói hương thí phải trải qua ba lượt, cộng lại đến chín ngày.

Ta là nữ nhân, ra ngoài nhiều điều bất tiện. Cha mẹ chồng bèn bỏ ra ít bạc, nhờ người cùng thôn tiện đường chăm sóc giúp Đại Lang đôi phần.

Mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, Trần Đại Lang liền lên đường dự thi.

Mỗi ngày mẹ chồng đều đếm từng ngày, tính xem chàng ấy đã đi đến đâu rồi.

Biết Trần Đại Lang sắp dự thu vi, mấy bằng hữu cũ của chàng ấy còn đặc biệt nhờ người mang tới ít bạc.

Cũng coi như giải được hoàn cảnh khẩn cấp.

Như vậy cũng đủ thấy nhân duyên của Trần Đại Lang không tệ, bằng hữu đều là người đáng tin cậy.

Cha chồng dù sao cũng là nam nhân, lòng dạ thoáng đạt hơn. Cha chồng khuyên mẹ chồng thi đỗ hay không, suy cho cùng vẫn là con trai nhà mình.

Mẹ chồng nghe vậy liền mắng cha chồng xui quẩy, bắt ông quay xuống đất nhổ “phì phì phì” ba cái mới chịu bỏ qua.

Thấy bà lo lắng đến mức ấy, ta bèn đề nghị lên trấn bán trứng gà.

Thật ra chút trứng ấy bán chẳng được bao nhiêu tiền, ta chỉ không đành lòng nhìn mẹ chồng cả ngày lo lắng đi vòng vòng trong nhà.

Rảnh rỗi ta còn có thể viết thư cho Trần Đại Lang, còn mẹ chồng vì không biết chữ nào nên bà chỉ dùng ngón tay vẽ một vòng tròn trên giấy, coi như gửi gắm nỗi nhớ.

Để “phu xướng phụ tùy”, cha chồng còn viết thêm bên cạnh vòng tròn của mẹ chồng hai chữ “đã đọc”.

May mà mẹ chồng không hiểu ý nghĩa ấy, nếu không biết được, e rằng đã đuổi cha chồng ra khỏi nhà rồi.

Nhân lúc trời còn sáng, ta cùng mẹ chồng lên trấn bán trứng.

Ân tình của người khác rồi cũng phải trả lại. Số bạc mà bằng hữu Trần Đại Lang gửi tới, sớm muộn gì cũng phải hoàn lại cho họ.

Tiết kiệm được phần nào thì hay phần nấy.

Đến trấn, vừa hay gặp được ca ca ta.

Bây giờ huynh ấy làm việc ở tiệm vải cũng khá thuận lợi. Vì ca ca ta thật thà, tâm địa không xấu, nhìn qua có vẻ ngốc nghếch nhưng thực ra nội tâm rất tinh tế, nên những việc chạy vặt mua sắm vật dụng nhỏ chủ tiệm thường giao cho huynh ấy làm. Thỉnh thoảng còn sai huynh ấy đến nhà khách quen thu tiền còn thiếu.

Công việc này tuy dễ khiến người khác khó chịu, nhưng lại là cơ hội rèn luyện tốt nhất.

Qua lại lâu ngày, ca ca ta dần trở thành người quen mặt trong mắt các khách lớn.

Biết chúng ta đến bán trứng, huynh ấy không nói hai lời liền nhận việc giúp.

Ca ca nói năng rõ ràng, thái độ thành khẩn, nên bán được giá khá tốt.

Sau đó lại dùng giá rất rẻ mua giúp chúng ta một con heo con.

“Ca ca chẳng có gì tốt để tặng muội. Bây giờ tiền kiếm được cũng chưa nhiều, chỉ coi như có chút thể diện thôi. Con heo này muội mang về nuôi, sau này nếu muội phu thi đỗ cử nhân, gi ế t ra ăn, thịt cũng mềm!”

Nói là vậy, nhưng heo con còn nhỏ, dù nuôi thêm hai tháng nữa cũng chẳng có mấy thịt.

Ca ca chẳng qua là mong lấy chút điềm lành mà thôi.

Huynh ấy còn giữ chúng ta lại ăn một bữa cơm, rồi mới tiễn hai người lên xe bò trở về.

Trên đường về, mẹ chồng ôm con heo con đang khụt khịt kêu trong lòng.

Nỗi lo lắng trước đó dường như tan biến, thay vào đó là niềm vui đầy ắp trong lòng.

11.

Ngày  Trần Đại Lang về, chiêng trống vang trời, pháo nổ rộn ràng.

Lên đường vào tháng sáu, đến khi trở lại đã là tháng mười, đúng lúc hương quế thoang thoảng, cũng là ngày niêm yết bảng vàng.

Tính ra đã hơn bốn tháng.

Trần Đại Lang đen đi, gầy đi, nhưng tinh thần lại càng sáng sủa mạnh mẽ.

Biết chàng ấy phải dự thu vi, lão đại phu ở An Ninh Đường đã đổi thang thuốc sang viên thuốc, nên dọc đường đi cũng coi như bình ổn.

Người xướng danh báo tin, vui vẻ chúc mừng không ngớt, cả thôn gần như đổ ra đường xem.

Ngay cả huyện lệnh cũng bị kinh động.

Chỉ vì thôn nhỏ này đã xuất hiện một Trần Giải nguyên!

Đệ nhất danh Hương thí!

Mẹ chồng vừa khóc vừa cười, nhất thời không biết phải làm gì.

Ta vừa cho heo ăn xong, trên người vẫn đeo tạp dề.

Trần Đại Lang bước vào sân, nhìn ta liền nở nụ cười.

Giữa vòng người vây quanh, chàng ấy đưa tay về phía ta.

“Doanh Hạ, ta về rồi!”

Trần Đại Lang chẳng bận tâm ánh mắt của mọi người, cứ thế kéo ta đứng cạnh mình, rồi cùng ta quỳ xuống dập đầu trước cha mẹ.

 

Cha mẹ chồng mặt mày đỏ bừng, ngồi cũng không yên, chỉ cảm thấy cử nhân lão gia dập đầu trước mình liền không dám nhận.

Huyện thái gia thay một thân thường phục đến chúc mừng, còn đích thân mang đến bạc ban thưởng của huyện.

Trần Đại Lang thi đỗ cử nhân, một bước trở thành lão gia, còn cha chồng ta thì thành lão thái gia.

Tân nhiệm lão thái gia mừng đến mức tay chân lúng túng, bước đi còn cùng tay cùng chân.

Tiếng chúc tụng không dứt bên tai.

Ta nhìn Trần Đại Lang, chỉ cảm thấy mắt nóng lên, nước mắt cứ thế không kìm được mà rơi xuống.

Cả ngày náo nhiệt, đến tối Trần Đại Lang mới có dịp ở riêng với ta.

Chàng buông hết căng thẳng, cả người lười biếng nằm dài trên giường.

“Ta đã hứa với nàng rồi. Sau này ta sẽ để nàng muốn ăn gì thì ăn nấy, sẽ không để nàng phải chịu khổ nữa.”

Gả cho Trần Đại Lang đã lâu như vậy, đây là lần đầu tiên chàng ấy ôm ta vào lòng.

Toàn thân ta bỗng trở nên không được tự nhiên, trong lòng muốn né tránh, nhưng trái tim đập thình thịch lại bán đứng tâm tư của ta.

Chàng ấy…

Là Trần giải nguyên, Trần lão gia.

Còn ta, chẳng qua chỉ là nông phụ bình thường, sao có thể xứng với Trần giải nguyên?

Chênh lệch thân phận khiến trong lòng ta tự ti sâu sắc.

Thế nhưng chưa để ta tự ti được mấy ngày, Trần Đại Lang đã đ â m thủng tâm tư nhỏ bé ấy của ta.

Bởi vì…

Hai chúng ta đã viên phòng.

Sau đó, chàng ấy ôm ta trong lòng, cười trêu:

“Còn tự ti nữa không? Cử nhân phu nhân?”

Ta xấu hổ vô cùng, vùi đầu vào ng ự c chàng ấy, hồi lâu cũng không dám ngẩng lên.

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 5"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

gen-n-z7747404776590_d8d0306d1ff8198c3a104763a6c6eca5
Thư Nhiễm
21 Tháng 4, 2026
Source_ 西厂刷碗工
Đốc chủ và tiểu nương tử của hắn
22 Tháng 8, 2025
20250717_012716
Thái tử biểu huynh của ta
17 Tháng 7, 2025
05e64a594735cf6b9624
Xin đừng buông tay
12 Tháng 8, 2025
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện