Đổi Gả - chương 6
12.
Trong sơn thôn nhỏ bé, cuối cùng cũng có rồng vàng bay lên.
Huyện thái gia rất yêu thích Trần Đại Lang, liên tiếp mấy ngày liền gọi chàng ấy lên huyện đàm đạo.
Ngay cả Trần tiểu muội cũng biết ca ca đã đỗ cử nhân, vui mừng hớn hở, còn dẫn theo vị phu quân kia về nhà mẹ đẻ một chuyến.
Chỉ là Trần Đại Lang lại không mấy coi trọng vị muội phu này. Huống hồ muội muội chỉ là thiếp thất của người ta, ngay cả thân thích chính thức cũng khó mà tính.
Trần tiểu muội lại chẳng để ý điều ấy, cứ vui vẻ kéo ca ca hỏi đông hỏi tây. Sau đó còn đẩy ra hai tiểu nha hoàn, nói là mang đến cho Trần Đại Lang làm thiếp.
“Tẩu tẩu gả vào đã lâu mà vẫn chưa sinh được đứa con nào. Thanh Hồng, Liễu Lục cứ để lại cho ca ca, cũng sớm ngày giúp Trần gia khai chi tán diệp!”
Trần tiểu muội tự cho rằng sắp xếp chu toàn, nào ngờ lại chọc cho Trần Đại Lang không vui.
Trần Đại Lang không nhận hai nha hoàn kia, chỉ khách khí tiễn muội muội và muội phu ra cửa.
“Ta, Trần Đình Chu, tuy thân thể không được khỏe, nhưng từng nếm qua không ít khổ cực, cũng biết ai đối tốt với ta, ai là thật lòng. Nương tử của ta chỉ có một người, chuyện của ta cũng không cần người khác phải bận tâm.”
Lời vừa dứt, ca ca ta ngồi xe bò vừa lúc chạy tới, vừa hay chạm mặt Trần tiểu muội trước cổng.
Ca ca hơi sững lại, chỉ khẽ gật đầu với nàng ta rồi bước qua.
Trần tiểu muội nhìn theo bóng lưng ấy, sắc mặt có phần khó coi.
Ca ca ta giờ đây đã không còn dáng vẻ khờ khạo thật thà như khi còn ở nhà.
Huynh mặc một thân trường sam vải bông sạch sẽ, không một mảnh vá, gọn gàng chỉnh tề. Thần sắc thản nhiên, giữa mày còn thêm vài phần nhanh nhẹn.
So với Lưu thiếu gia kia, ánh mắt đục ngầu, đầu to tai béo, khác hẳn một trời một vực.
Vừa bước vào cửa, ca ca đã hành lễ với Trần Đại Lang, khiến chàng ấy bật cười đấm nhẹ một cái.
“Chúng ta là thân thích với nhau, đâu cần câu nệ những lễ nghi ấy!”
Ca ca ta hớn hở chúc mừng:
“Thế thì không được! Nay đã khác xưa rồi. Huynh đã là giải nguyên lão gia, muội muội ta cũng theo đó thành giải nguyên phu nhân. Ta mà không hiểu lễ nghĩa, chẳng phải làm mất mặt hai người sao?”
Cha mẹ chồng bị huynh ấy chọc cười chảy cả nước mắt.
Ca ca lấy từ trong ng ự c ra một túi bạc, nói là lễ mừng của chưởng quỹ tiệm vải, nhờ huynh ấy mang đến.
“Mấy ngày nay ta cũng nở mày nở mặt lắm. Ai mà không biết ta là đại cữu ca của Trần giải nguyên. Ngay cả khách quen cũng thưởng thêm cho ta mấy đồng chạy việc!”
Ca ca vui sướng khôn xiết. Nghe vậy, ta cũng không khỏi vui lây, chỉ cảm thấy mọi chuyện đều đang dần tốt đẹp hơn.
Ngoài cửa, Trần tiểu muội vẫn chưa đi.
Nàng ta đứng nói chuyện với hàng xóm đi ngang qua, nhưng ánh mắt lại lén nhìn vào trong sân.
Chỉ là Lưu thiếu gia kia kiên nhẫn có hạn, chẳng bao lâu đã kéo Trần tiểu muội lên xe ngựa vội vã rời đi.
Không biết giờ đây nàng ta có từng cảm thấy hối hận không.
Vì trong nhà người ra vào quá nhiều, lại thêm trong tay cũng có chút bạc, Trần Đại Lang quyết định dọn lên trấn ở.
Như vậy chàng ấy có thể an tâm tiếp tục đọc sách. Đã đỗ cử nhân rồi, sau này còn phải vào kinh ứng thí, phía trước vẫn còn những thử thách lớn hơn. Ở nhà dễ bị phân tâm.
Bây giờ cha mẹ chồng đều nghe theo Trần Đại Lang. Chàng ấy nói chuyển đi, hai người tự nhiên không có ý kiến.
May mà có ca ca lo trước lo sau. Huynh ấy đã sớm xem giúp mấy tiểu viện ở trấn, giá cả không đắt lại yên tĩnh, chỉ chờ chúng ta đến chọn một nơi ưng ý.
Vì chuyện của chúng ta, ca ca còn xin nghỉ ở tiệm vải. Chưởng quỹ vừa nghe đã đồng ý ngay, còn nói nếu bạc không đủ thì có thể đến tiệm mượn thêm.
Sau khi lo xong chỗ ở, Trần Đại Lang lại chăm chỉ đọc sách.
Quan hệ giữa hai chúng ta cũng tiến triển nhanh chóng, không còn khách khí xa cách như trước.
Giờ đây, chàng ấu mở miệng liền gọi ta “nương tử”.
Mỗi lần ra ngoài, hễ thấy món gì ngon hay thú vị cũng mang về cho ta.
Hôm nọ, Trần Đại Lang đem về một đôi tượng đất, một nam một nữ, dáng vẻ ngộ nghĩnh đáng yêu.
“Đây là nàng, đây là ta.
“Đôi búp bê này sẽ mãi mãi không rời xa nhau.”
Nghe chàng ấy nói vậy, ta xấu hổ đỏ bừng cả mặt.