ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Gặp Lại Nhau Giữa Ngày Hạ - chương 9

  1. Trang chủ
  2. Gặp Lại Nhau Giữa Ngày Hạ
  3. chương 9
Chương trước
Thông tin tiểu thuyết

 

22.

Tôi gọi điện cho sếp xin nghỉ,  sếp đồng ý rất nhanh, còn bảo tôi muốn nghỉ bao lâu cũng được.

Tôi thật sự… cạn lời.

Với công lực này, sếp của chúng tôi chắc còn leo cao hơn nữa.

Tôi đến địa chỉ trợ lý của Hứa Cận Bắc gửi, bước vào thang máy.

Cửa thang vừa sắp khép lại, lại mở ra, một người phụ nữ bước vào.

Rất quen mắt.

Tôi chợt nhớ ra!!!911!

Đúng rồi, chính là người phụ nữ hôm đó đứng cùng Hứa Cận Bắc ngoài trung tâm thương mại.

Cô ta cũng đến thăm Hứa Cận Bắc sao?

Lẽ nào… giữa cô ta và Hứa Cận Bắc thật sự là…

Tâm trạng tôi bỗng đi xuống, đột nhiên chẳng còn muốn đi gặp anh ta nữa.

Người phụ nữ kia nhìn tầng tôi bấm, sau đó mỉm cười với tôi.

Thang máy dừng lại, cô ta bước ra trước.

Tôi đứng trong đó, do dự một lúc, chợt có người đàn ông đột nhiên xuất hiện trước mặt.

“Cô Tô, mời. Giám đốc Hứa vẫn chưa tỉnh.”

Tôi cắn môi, bước ra ngoài.

Vừa ngẩng đầu, đã thấy người phụ nữ kia.

Cô ta cũng nhìn tôi:

“Cô cũng đến tìm Cận Bắc à?”

“Tôi…”

“Đúng đúng, đây là bạn gái của giám đốc Hứa.” Trợ lý của Hứa Cận Bắc cười tươi giới thiệu.

“……”

“Tôi… không phải.” Tôi vội giải thích.

Nếu Hứa Cận Bắc thật sự có quan hệ với cô ta, tôi cũng không thể phá hỏng “tiền đồ” của người ta được.

Phải chăng… số tiền để Hứa Cận Bắc gây dựng lại tất cả, là từ người phụ nữ này?

Người phụ nữ bỗng bước nhanh đến, nắm lấy tay tôi:

“Cháu chính là cháu dâu của dì à? Xinh quá đi mất, mau vào đi!”

Nói rồi kéo tôi vào nhà.

Tôi ngẩn ra.

Cháu dâu?

“Dì là dì ruột của Cận Bắc, trước đây ở nước ngoài. Nhưng ngày nào nó cũng nhắc đến cháu, nói đợi công ty ổn định sẽ quay lại tìm cháu. Đứa nhỏ này ấy à, đúng là không hiểu phụ nữ.”

Dì ấy vừa nói vừa lắc đầu thở dài.

Tôi khẽ rút tay lại:

“Anh ấy… có nhắc đến cháu sao?”

“Ngày nào cũng nhắc ấy chứ, còn hỏi dì cháu có tha thứ cho nó không. Hôm đó ở trung tâm thương mại, người dì thấy là cháu phải không? Thực ra nó từng cho dì xem ảnh cháu rồi, nhưng dì không nhận ra.”

Tôi sờ vào mặt mình:

“Cháu… cũng đâu có thay đổi gì nhiều?”

Dì mím môi:

“Nó cho dì xem ảnh cháu… lúc còn mặc quần thủng đũng.”

“……”

Hứa Cận Bắc… anh ta bị bệnh thật rồi.

23.

Đúng, Hứa Cận Bắc thật sự bị bệnh.

Tôi vào phòng anh ta nhìn thử, Hứa Cận Bắc đã ngủ rồi.

Tôi lại bị dì kéo ra, ấn xuống sofa, nhìn tôi từ trên xuống dưới, gật gù liên tục:

“Đẹp thật, đúng là đẹp. Dì còn mê cháu thế này, huống hồ gì thằng cháu trai không đáng tiền của dì.”

“……”

Dì à, dì đúng là biết đùa.

Dì lại thở dài:

“Mấy năm nay Cận Bắc khổ lắm. Để phát triển công ty nhanh, ngày nào cũng ra ngoài uống rượu, uống đến xuất huyết dạ dày. Dì khuyên nó bỏ đi, nó nhất quyết không chịu. Nó nói nếu không thành công thì không có mặt mũi quay về gặp cháu, lấy gì cưới cháu. May mà cuối cùng nó cũng làm được.”

Tôi có thể tưởng tượng được năm năm qua Hứa Cận Bắc đã sống thế nào.

Trong thời gian ngắn như vậy, gây dựng được tất cả… chắc chắn đã chịu không ít khổ cực.

Nhưng…

“Cháu thích anh ấy… chưa từng vì tiền.”

“Cháu nói vậy, nhưng Cận Bắc là đàn ông. Nó nói với dì, nếu cả đời cứ như vậy, nó sẽ không quay về. Nếu để cháu phải cùng nó chịu khổ, nó thà buông tay. Nếu nó thành công, nhưng khi quay về đã muộn, cháu đã lấy người khác, cũng không sao, nó sẽ lặng lẽ bảo vệ cháu, yêu cháu.”

Nói đến đây, dì ấy lau nước mắt.

Tôi bước đến cửa phòng Hứa Cận Bắc, nhẹ nhàng mở ra.

Anh ấy nằm trên giường, mày vẫn nhíu ch ặ t, ngủ không hề yên ổn…

Năm năm qua… anh ấy có từng ngủ một giấc thật ngon không?

Hứa Cận Bắc, nếu anh thật sự thất bại…anh thật sự sẽ không quay về gặp em sao?

Tôi đưa tay chạm má, ướt rồi.

Tôi rời đi trước khi anh ấy tỉnh.

Tôi cần suy nghĩ.

Phải suy nghĩ thật kỹ…

Không biết qua bao lâu, điện thoại đổ chuông, là Hứa Cận Bắc.

“Em… đã đến?”

Giọng anh ấy khàn đặc.

Tôi vừa mở miệng, Hứa Cận Bắc đã nói tiếp, giọng khản đi:

“Sao em lại đi rồi? Anh còn chưa kịp nhìn thấy em…”

 

“Hứa Cận Bắc.” Tôi cắt ngang, “Anh có từng hối hận không?”

Đầu dây bên kia im lặng.

“Bây giờ anh có tất cả rồi, tôi muốn sao trên trời anh cũng có thể hái xuống cho tôi. Anh muốn chính là như vậy sao? Anh nghĩ thứ tôi cần là những thứ đó, đúng không?”

“Tiểu Ngữ…” Giọng anh ấy nghẹn lại.

“Hứa Cận Bắc, sau khi anh rời đi, tôi biết nhà anh xảy ra chuyện. Tôi tự an ủi bản thân, anh không muốn liên lụy tôi, nên mới cố ý nói những lời đó để tôi rời xa anh…”

“Lúc đó nhà anh nợ rất nhiều…”

“Lúc đó… tôi đã mang thai. Mang thai con của anh.”

“Rầm!”

Đầu dây bên kia vang lên một tiếng động mạnh, tiếp theo là tiếng bước chân gấp gáp.

“Giám đốc Hứa, anh chậm thôi! Truyền nước, đừng rút kim! Hứa tổng…”

Rồi cuộc gọi bị ngắt.

Nước mắt tôi rơi như mưa.

Tôi muốn khóc, khóc hết tủi thân chất chứa trong lòng bấy lâu.

Như vậy… Hứa Cận Bắc, em mới có thể tiếp tục ở bên anh.

Thật ra… anh cũng đã chịu nhiều uất ức, phải không?

Hứa Cận Bắc, chúng ta đều đã trải qua quá nhiều.

Vậy thì… hãy buông xuống hết.

Cùng nhau nhìn về phía trước.

24.

Gần hai tiếng sau, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa.

Mở cửa ra, Hứa Cận Bắc đứng đó.

Anh ấy lao vào, ôm ch ặ t lấy tôi.

Mặt vùi vào hõm cổ tôi, tôi cảm nhận rõ cảm giác ươn ướt.

Hứa Cận Bắc … đang khóc.

Tôi vỗ nhẹ lưng anh ấy, khẽ gọi:

“Hứa Cận Bắc…”

“Thượng Thượng là con của anh…”

Giọng anh ấy nghẹn lại, lắp bắp.

“Tiểu Ngữ… anh… anh đúng là thằng khốn!”

Tôi đẩy nhẹ anh ấy ra, nước mắt lưng tròng:

“Anh từng nói nếu thất bại thì sẽ không quay lại tìm em.”

“Vậy bây giờ thì sao? Nếu cho anh thêm một lần nữa, anh vẫn sẽ chọn như vậy chứ?”

Đôi mắt Hứa Cận Bắc đỏ hoe, ánh mắt hoang mang, bất lực:

“Tiểu Ngữ… anh thế nào cũng được… nhưng anh thật sự không thể để em phải theo anh chịu khổ…”

“Lúc đó anh đã không còn gì …”

“Em lại là người anh muốn bảo vệ nhất đời này… anh không thể…”

“……”

Tôi còn chưa kịp đá anh ấy ra ngoài, bố tôi đã về.

“Ôi trời đất ơi, đang diễn vở gì thế này?”

Tôi vội kéo Hứa Cận Bắc đứng dậy, xấu hổ muốn ch ế t.

Thế mà anh ấy lại mặt dày, chẳng hề ngại ngùng, còn tiến lên gọi một tiếng:

“Bố!”

Bố tôi chắp tay sau lưng, nhếch môi:

“Thôi thôi, tôi không dám nhận.”

“……”

Tôi kéo Hứa Cận Bắc vào phòng, nói với anh ấy rất nhiều, còn cảnh cáo sau này bất kể xảy ra chuyện gì, cũng không được rời bỏ tôi nữa.

Hứa Cận Bắc nghiêm túc gật đầu.

Rồi bỗng hỏi:

“Em nói xong chưa?”

“Ừ.”

Anh ấy ho nhẹ một tiếng, tiến lại gần, dè dặt hỏi:

“Vậy… em thật sự đã kết hôn với Phó Lâm rồi à?”

Đúng là cái đồ nhỏ nhen.

Còn bận tâm chuyện đó nữa chứ.

Tôi lười không thèm trả lời.

Hứa Cận Bắc cứ bám lấy tôi cả ngày trời, cuối cùng tôi mới đại phát từ bi nói thật cho anh ấy biết.

Chiều hôm đó, hai chúng tôi cùng nhau đi đón Thượng Thượng.

Vừa nhìn thấy Hứa Cận Bắc, thằng bé đã lon ton chạy tới, hai chân ngắn củn đạp lia lịa:

“Bố!”

Mắt Hứa Cận Bắc lập tức đỏ lên, anh ấy bước tới, bế con vào lòng.

“Thượng Thượng… bố đây.”

Thằng bé bẻ ngón tay đếm:

“Bố ơi, hôm nay con muốn ăn socola, khoai tây chiên, kẹo nổ…”

Thượng Thượng à, đó là bố con, không phải thực đơn đâu.

Nhưng…

Gia đình ba người chúng tôi, cuối cùng cũng đoàn tụ.

Tôi tin rằng Thượng Thượng sẽ sớm quen với bố.

Còn tôi và Hứa Cận Bắc, mối tình đứt đoạn suốt năm năm…cuối cùng cũng được nối lại.

Vậy nhé Hứa Cận Bắc, từ nay về sau…chúng ta đừng bao giờ rời xa nhau nữa.

Hoàn toàn văn.

 

Chương trước
Thông tin tiểu thuyết

Bình luận chương "chương 9"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

1784091789981_1873336631952078910_7409288840855202578_h
Trúc Tâm
15 Tháng 7, 2026
486122257_535531122913614_6118408757438904952_n
Chúng ta vạn tuế
20 Tháng 9, 2025
1782362090646_1873336631952078910_7409288840855202578_h
Chỉ Mình Em Thấy
25 Tháng 6, 2026
1040g3k831qoqf1k57u4g49ohesvn6donki8e6do
Lời Yêu Khó Nói
4 Tháng 3, 2026
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện