ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Lỗ Hương Nhiễu Xuân Chi - chương 10

  1. Trang chủ
  2. Lỗ Hương Nhiễu Xuân Chi
  3. chương 10
Chương trước
Thông tin tiểu thuyết

 

11.

Ngày ta thành thân, hương thịt kho ngào ngạt khắp nửa con phố Nam thành.

Ban đầu ta thấy tốn bạc, không định tổ chức linh đình, chẳng bằng để dành tiền nhập hàng. Nhưng Lưu thẩm là người đầu tiên phản đối.

“Chu Ký nhà ngươi giờ cũng nổi tiếng nhất Nam thành rồi, thành thân sao có thể sơ sài? Ngươi không cần bỏ nhiều tiền, để thẩm lo dán chữ hỷ cho!”

Trương đồ tể vỗ ng ự c: “Thịt lợn để ta lo.”

Lý thợ mộc nói: “Bàn ghế mới để ta đóng.”

Triệu cô nương bán hoa cũng cười: “Hoa cưới cứ để ta kết.”

Ngay cả mấy đại thúc trước đây thường xuyên đến quán ta ghi sổ cũng góp tiền mừng, nói đã nợ Chu Ký ân tình, hôm nay tiện thể trả luôn.

Phúc Mãn Lâu không đến.

Nhưng nhà bếp Phúc Mãn Lâu lại lén lút gửi sang vò rượu ngon. Trên vò có dán t mảnh giấy, viết:

“Chu cô nương, Tống tiên sinh, tân hôn đại hỷ. Tiền chưởng quầy không biết.”

Ta đọc xong cười suốt hồi lâu, sau đó vui vẻ nhận rượu.

Sáng hôm sau, trước cửa Chu Ký treo đầy lụa đỏ.

Tống Quân Nghiêu mặc hỉ phục tân lang, sắc đỏ càng tôn lên vẻ tuấn tú thanh nhã của chàng ấy. Thế nhưng khi đứng ngoài cổng viện, tay Tống Quân Nghiêu đã đổ đầy mồ hôi.

Đồng học cũ ở thư viện trêu:

“Tống huynh, năm xưa huynh thi viện còn chẳng căng thẳng thế này đâu.”

Tống Quân Nghiêu nhìn vào trong, khẽ đáp:

“Không giống.”

“Chỗ nào không giống?”

Chàng ấy khẽ cười:

“Khi ấy thi là tiền đồ.”

“Hôm nay…” Tống Quân Nghiêu ngừng một thoáng, ánh mắt dịu xuống, “là cả một đời.”

Cửa mở.

Triệu cô nương đỡ ta bước ra. Khăn voan đỏ che kín mặt, chỉ để lộ cằm nhỏ cùng bàn tay đang nắm dải lụa đỏ.

Tống Quân Nghiêu bước tới đón ta.

Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm nhau, ta nhéo chàng ấy một cái.

Tống Quân Nghiêu cố nhịn cười, rồi cũng nhẹ nhàng s iế t tay ta.

Bên cạnh lập tức trêu chọc:

“Thấy chưa? Chưa bái đường đã nắm tay rồi!”

Ta dưới khăn voan nói thầm:

“Tống Quân Nghiêu, ai cho chàng nắm tay ta?”

Chàng ấy cũng hạ giọng:

“Bổn phận của tân lang mà.”

“Miệng lưỡi trơn tru.”

“Chỉ trơn tru với nàng.”

Mặt ta lại đỏ bừng, may mà có khăn voan che mất.

Lúc bái đường, mẫu thân ngồi ở ghế cao đường, nghẹn ngào xúc động.

Tiểu Bảo đứng bên cạnh, ôm khư khư một cái đùi gà, vừa cười khanh khách vừa lớn tiếng gọi “tỷ phu”.

Ta có thể tưởng tượng được nụ cười lộ chiếc răng cửa bị thiếu của thằng bé.

Nhất bái thiên địa.

Nhị bái cao đường.

Phu thê giao bái.

Khi ta cúi người, khăn voan khẽ lay.

Ta không nhìn thấy mặt Tống Quân Nghiêu, nhưng có thể cảm nhận được chàng ấy đứng ngay đối diện.

Vững vàng đón lấy cả đời ta.

Lễ thành, tiệc cưới bắt đầu.

Không có sơn hào hải vị, nhưng có đủ những món đắt khách nhất Chu Ký: giò heo kho tương, củ sen kho mật, cổ vịt cay, cơm rang nước kho và sườn xào chua ngọt chính tay Tống Quân Nghiêu làm.

Tống Quân Nghiêu đẩy cửa bước vào, trên tay còn bưng một bát cơm nóng.

Ta vén  góc khăn voan:

“Sao chàng lại vào đây? Bên ngoài không cần kính rượu sao?”

“Kính xong rồi.”

Chàng ấy đặt bát cơm xuống.

“Sợ nàng đói.”

Cả ngày hôm nay ta chẳng ăn được bao nhiêu. Vừa ngửi thấy mùi cơm, bụng lập tức sôi ọc ọc.

Hai chúng ta khựng lại.

Tống Quân Nghiêu bật cười.

Ta đỏ mặt:

“Không được cười.”

“Ta không cười.”

“Rõ ràng chàng đang cười.”

“Là vui.”

Chàng ấy ngồi xuống, đưa đũa cho ta.

Trong bát là cơm trộn nước kho, bên trên còn đặt hai miếng đậu khô, một cái cổ vịt và một đùi gà nhỏ.

Nhìn cái đùi gà ấy, ta chợt nhớ đến rất lâu trước kia, lần đầu tiên Tống Quân Nghiêu “biểu hiện cực tốt”, ta đã thưởng cho chàng ấy một cái đùi gà.

Hóa ra những tháng ngày ngọt ngào của hai chúng ta đã bắt đầu từ một bát cơm chan nước kho như thế.

Ta gắp đùi gà, đưa qua:

“Tân lang cũng ăn đi.”

Tống Quân Nghiêu khựng lại, sau đó cúi đầu cắn một miếng.

Nhìn chàng ấy, lòng ta bỗng hạnh phúc đến lạ.

Trước đây ta luôn miệng nói mình là người tính toán, tuyệt đối không chịu thiệt.

Thế nhưng sau khi gặp Tống Quân Nghiêu, hình như ta cứ mãi “chịu thiệt”.

Chịu thiệt cho chàng ấy cơm, chịu thiệt cho chàng ấy cổ vịt, chịu thiệt cho chàng nụ cười, chịu thiệt cho chàng cả tấm lòng.

Nhưng vụ làm ăn lỗ vốn này, ta tình nguyện làm cả đời.

Tống Quân Nghiêu thấy ta thất thần, khẽ hỏi:

“Sao vậy?”

Ta ngước mắt. Hỷ lạp phản chiếu trong mắt sáng long lanh.

“Tống Quân Nghiêu.”

“Ừm.”

“Sau này nếu chàng dám chê món kho của ta không ngon, ta sẽ hưu chàng.”

Chàng ấy nghiêm túc đáp:

“Sẽ không có ngày đó.”

“Nếu có thì sao?”

“Vậy nhất định là lưỡi ta hỏng rồi.”

Ta bật cười, ngã vào vai chàng ấy.

Tống Quân Nghiêu đỡ ta, động tác nhẹ nhàng vô cùng.

Nến đỏ tí tách cháy, tiếng tiệc cưới ngoài cửa sổ vọng lại. Còn trong phòng, chỉ còn tiếng hô hấp của hai ta.

Qua một lúc lâu, ta hỏi:

“Tống Quân Nghiêu, chàng thật sự không thấy tên ta khó nghe sao?”

Chàng ấy cúi xuống nhìn ta:

“Dễ nghe.”

“Đừng dỗ ta.”

“Ta không dỗ nàng.”

Chàng ấy nắm tay ta, từng chữ từng câu đều nói vô cùng rõ ràng:

“Chiêu Đệ,  chiêu ngày tháng tốt đẹp, chiêu về hương thơm khắp phố, chiêu nơi ta muốn trở về suốt cuộc đời này.”

Mắt ta bất giác lại nóng lên.

Ta vùi mặt vào lòng chàng ấy, nghẹn ngào:

“Vậy sau này chàng phải luôn gọi như thế.”

Tống Quân Nghiêu ôm lấy ta:

“Được.”

“Chỉ mình chàng được gọi như vậy.”

“Được.”

“Tỏi vẫn phải do chàng bóc.”

“Được.”

“Sổ sách cũng do chàng ghi.”

“Được.”

“Cơm chàng nấu.”

“Được.”

Ta ngẩng đầu trừng chàng ấy:

“Sao chuyện gì chàng cũng nói được vậy?”

Tống Quân Nghiêu mỉm cười nhìn ta:

“Cưới được nàng rồi, đương nhiên chuyện gì cũng tốt.”

Hỷ lạp lay động, hương thơm ngọt ngào tràn ngập hỷ phòng.

Đêm ấy, mọi người khắp Nam thành đều nói món kho Chu Ký thơm suốt cả đêm.

  1. Ngoại truyện

Sau khi thành thân, cuộc sống của ta cũng chẳng đột nhiên long trời lở đất như trong thoại bản.

Ta vẫn thức dậy từ khi trời chưa sáng, Tống Quân Nghiêu vẫn luôn dậy sớm hơn ta một khắc để đun nước. Chu Ký vẫn mở cửa đón khách, nồi nước kho vẫn ngày ngày sôi ùng ục.

Chỉ là những điều nhỏ bé trong cuộc sống đã lặng lẽ khác đi.

Trước đây, mỗi lần Tống Quân Nghiêu đưa nước ấm cho ta, hàng xóm đều được dịp trêu chọc.

Bây giờ chàng ấy đưa sang, mọi người chỉ tủm tỉm cười:

“Tống chưởng quầy thương nương tử quá nhỉ.”

Ban đầu ta còn phải sửa lại:

“Chàng ấy không phải chưởng quầy, ta mới là chưởng quầy!”

Tống Quân Nghiêu liền đứng bên cạnh gật đầu:

“Ừm, ta là phu quân của chưởng quầy.”

Mọi người cười càng lớn hơn.

Về sau ta cũng lười sửa nữa, chỉ lén giẫm  nhẹ lên chân chàng ấy.

Tống Quân Nghiêu bị ta giẫm cũng chẳng tránh, ngược lại còn đặt mấy hạt óc chó vừa bóc xong vào tay ta.

Ta cúi xuống nhìn, trong lòng ngọt ngào, ngoài miệng vẫn phải nói:

“Ai thèm ăn thứ này?”

Tống Quân Nghiêu đáp:

“Ta bóc dư.”

“Sao thứ gì chàng cũng có thể bóc dư vậy?”

“Quen tay.”

“Thế sao tỏi chưa bao giờ thấy chàng bóc dư?”

“Bóc tỏi dư, nàng sẽ bắt ta làm thêm việc.”

Bị Tống Quân Nghiêu nói trúng tim đen, ta hừ một tiếng rồi vẫn ngoan ngoãn ăn hết hạt óc chó.

Làm ăn ngày càng phát đạt, có người khuyên chúng ta mở thêm chi nhánh.

Tống Quân Nghiêu tính toán sổ sách cho ta xem:

“Nếu mở thêm một cửa hàng, tiền bạc thì đủ, nhưng nhân lực chưa ổn định. Nước kho có thể chia, công thức có thể truyền, nhưng cái cốt của Chu Ký không thể loạn. Trước mắt chưa cần vội.”

Ta chống cằm nhìn chàng ấy:

“Tống Quân Nghiêu, bây giờ chàng nói chuyện càng lúc càng giống chưởng quầy rồi đấy.”

“Giống sao?”

“Giống.”

“Vậy chưởng quầy có tăng tiền công cho ta không?”

“Chàng cần tiền công làm gì? Tiền trong nhà chẳng phải đều giao cho chàng quản rồi sao?”

“Mua kẹo cho nương tử.”

Ta sững người:

“Ta đâu phải trẻ con.”

Tống Quân Nghiêu lấy trong tay áo ra gói kẹo hạt thông:

“Nhưng nàng thích.”

Ta nhìn gói kẹo, hồi lâu chẳng nói gì.

Ta quả thật rất thích.

Hồi nhỏ, mỗi lần cha đi chợ về, nếu hôm đó buôn bán thuận lợi, cha sẽ mua cho ta một gói kẹo hạt thông.

Sau này gia cảnh khó khăn, ta hiếm khi mua nữa.

Vậy mà chẳng biết từ bao giờ, Tống Quân Nghiêu đã nhớ.

Ta lấy một viên bỏ vào miệng. Vị ngọt chầm chậm tan ra đầu lưỡi.

“Tống Quân Nghiêu.”

“Ừm?”

“Chàng cứ thế này sẽ chiều hư ta mất.”

“Hư một chút cũng chẳng sao.”

“Ta hư rồi, chàng không chê à?”

“Không chê.”

“Tại sao?”

Chàng ấy đang ghi sổ, nghe vậy liền ngẩng đầu. Trong mắt ngập tràn ý cười:

“Là ta chiều hư, ta chịu trách nhiệm.”

Mặt ta đỏ bừng, chẳng biết nói gì, đành nhét kẹo hạt thông vào miệng chàng ấy:

“Im miệng.”

Tống Quân Nghiêu ngậm kẹo, ý cười càng sâu.

Sau đó, Chu Ký cho ra mắt hộp thịt kho làm quà lễ.

Giấy đỏ dán trên hộp là Tống Quân Nghiêu viết, con dấu là do chính tay ta đóng.

Chiếc ấn nhỏ khắc hai chữ “Chiêu Đệ”, mỗi lần in xuống đều vuông vức ngay ngắn, đẹp đến lạ.

Đợt hộp quà đầu tiên được mang đi, có phu nhân nhà giàu nhìn thấy con dấu, cười nói:

“Cái tên này thật đặc biệt.”

Nếu là trước đây, mỗi khi nghe những lời như vậy, ta sẽ vô thức dựng gai nhọn.

Nhưng lần này, ta chỉ hào phóng mỉm cười:

“Là cha nương đặt cho ta. Dễ nhớ, mà cũng rất vượng làm ăn.”

Tống Quân Nghiêu đứng phía sau, ánh mắt dịu dàng.

Vị phu nhân kia nếm thử thịt kho, lập tức đặt một lần hai mươi hộp.

Trước khi rời đi, bà ấy nhìn Tống Quân Nghiêu, lại nhìn ta, cười nói:

“Phu thê đồng lòng, chẳng trách món ăn lại ngon như vậy.”

Lần này ta không phủ nhận.

Chỉ cúi đầu đóng dấu, câu môi cười.

Vài năm sau, Chu Ký đã trở thành cửa hàng lâu đời người người Nam thành đều biết.

Có khách từ nơi khác tìm đến, hỏi:

“Nghe nói Chu Ký có bí quyết gia truyền sao?”

Ta đứng sau quầy, cười tủm tỉm:

“Có chứ.”

Vị khách lập tức dựng tai.

Ta chỉ tay về phía nhà bếp.

Trong bếp, Tống Quân Nghiêu đang xắn tay áo, chăm chú bóc tỏi.

Thời gian chẳng hề làm phai đi nét thanh nhã trên gương mặt Tống Quân Nghiêu, trái lại còn khiến chàng ấy thêm phần trầm ổn. Nghe tiếng động, Tống Quân Nghiêu ngẩng đầu nhìn sang.

Ta cười ngọt ngào:

“Bí quyết chính là… tỏi do phu quân nhà ta bóc, rất thơm.”

Vị khách kia tưởng ta nói đùa, cũng cười theo.

Nhưng Tống Quân Nghiêu lại nghiêm túc đặt tỏi xuống, bước ra ngoài chỉnh lại tay áo cho ta.

“Hôm nay gió lớn, đừng đứng ngoài cửa.”

Ta nhỏ giọng:

“Khách đang nhìn kìa.”

“Nhìn thì cứ nhìn.”

“Chàng không biết ngại sao?”

“Lão phu thê rồi.”

Mặt ta nóng lên:

“Ai già chung với chàng chứ?”

Tống Quân Nghiêu khẽ cười, hạ giọng:

“Vậy thì vợ chồng son.”

Ta trừng chàng ấy, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng nỡ gạt tay người ta ra.

Chiều hôm ấy, Chu Ký đóng cửa.

Ta ngồi trên bậc cửa đếm tiền đồng, Tống Quân Nghiêu ngồi bên cạnh bóc tỏi.

Ánh chiều tà rơi xuống đầu ngõ, bóng cây liễu kéo dài trên nền đá xanh, khung cảnh ấy giống hệt ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau.

Ta bỗng hỏi:

“Tống Quân Nghiêu, nếu ngày đó chàng không chuyển đến ở hậu viện nhà ta thì sao?”

Tống Quân Nghiêu nghĩ một lát:

“Có lẽ vẫn tiếp tục chịu đói.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó bỏ lỡ món thịt kho ngon nhất Nam thành.”

“Còn nữa?”

Tống Quân Nghiêu dừng lại.

Chàng ấy nhìn ta:

“Bỏ lỡ nương tử của ta.”

Rõ ràng ta đã nghe chàng ấy nói biết bao lời ngọt ngào, vậy mà câu này vẫn khiến tim ta đập loạn.

Ta cúi đầu đếm tiền:

“Miệng lưỡi trơn tru.”

Tống Quân Nghiêu cười:

“Nương tử dạy tốt.”

“Ta đâu dạy chàng cái này.”

“Vậy thì ta tự học thành tài.”

Ta cầm một đồng tiền ném vào lòng chàng ấy:

“Thưởng cho chàng.”

Tống Quân Nghiêu bắt lấy:

“Chỉ một đồng?”

“Chê ít?”

“Không chê.”

Tống Quân Nghiêu cất đồng tiền vào tay áo, nghiêm túc nói:

“Đây là tiền nương tử cho, quý hơn vàng.”

Cuối cùng ta cũng không nhịn được, cười ha hả.

Cười được một lúc, ta bỗng đưa tay, lấy một tép tỏi đã bóc xong bỏ vào bát.

Tống Quân Nghiêu nhìn ta:

“Hôm nay sao nàng lại giúp ta?”

Ta nhướng mày:

“Quán của ta, ta muốn bóc thì bóc.”

“Nhưng đây là việc của ta.”

“Việc của chàng cũng là việc của ta.”

Ánh mắt Tống Quân Nghiêu lập tức dịu xuống:

“Ta cũng là người của nàng.”

Bị chàng ấy trêu đỏ cả mặt, ta chộp một nắm tỏi nhét vào tay Tống Quân Nghiêu:

“Bóc tỏi của chàng đi!”

Chàng ấy nhận vừa cười vừa đáp:

“Được.”

Nồi nước kho trong bếp vẫn sôi liu riu.

Hương thơm từ sau bếp len ra, vòng qua quầy hàng, lướt qua bậc cửa, rồi quấn lấy đôi vai đang kề nhau.

Về sau, người Nam thành đều biết Chu Ký có ba thứ nổi tiếng nhất.

Thứ nhất, là nồi nước kho lâu năm, càng kho càng thơm.

Thứ hai, là cái miệng vừa ngọt vừa sắc của ta.

Thứ ba, là Tống tiên sinh.

Có người hỏi chàng ấy:

“Tống tiên sinh, năm đó Phúc Mãn Lâu trả ngài ba lượng bạc một tháng, ngài thật sự không hối hận sao?”

Tống Quân Nghiêu luôn nhìn về phía ta.

Ta đang đứng sau quầy, chăm chú ch ặ t cổ vịt. Dao nâng lên hạ xuống, mày mắt sáng ngời.

Chàng ấy liền mỉm cười đáp:

“Không hối hận.”

“Món thịt kho của nương tử nhà ta… thơm hơn vàng.”

Ta nghe thấy, xuyên qua cả gian hàng ngập hương thịt kho trừng chàng ấy:

“Tống Quân Nghiêu, chàng lại lười biếng phải không? Bóc tỏi xong chưa?”

Tống Quân Nghiêu xắn tay áo, cười rồi quay vào bếp.

“Đến đây, nương tử.”

Một nồi nước kho, thơm nức nửa phố.

Một đôi bóng hình, ngọt cả một đời.

Hoàn toàn văn.

 

Chương trước
Thông tin tiểu thuyết

Bình luận chương "chương 10"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

z7359810203438_8793ac81e5a622b5b777704e87f94db8
Tình Yêu Và Sự Chân Thành
25 Tháng 12, 2025
gen-h-z6762284447639_508791f49db22ff91ec5656e39fcf977
Thì Ra Ngươi Chọn Cái Ch ế t!
17 Tháng 3, 2026
1040g00831q7lmkmt6u1g5nnsord08hj0cvgb5bg – Copy
Một chút ngọt ngào
11 Tháng 1, 2026
625967054_782935831506474_1652097001151700758_n
Cuộc Sống Hôn Nhân Của Tôi Và Tống Tiên Sinh
4 Tháng 2, 2026
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện