ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Ngang Qua Đêm Xuân - chương 7

  1. Trang chủ
  2. Ngang Qua Đêm Xuân
  3. chương 7
Chương trước
Chương tiếp

 

17.

Kết quả thi tháng mới được công bố.

Chu Lẫm Thần đứng nhất.

Thẩm Diệu đứng thứ hai.

Còn tôi rơi xuống hạng bảy mươi sáu toàn khối.

Điều đó rất bình thường.

Tôi đã tốt nghiệp cấp ba hơn mười năm, kiến thức trung học đã sắp quên sạch.

Thi được đến mức này đã là nhờ nền tảng vốn có, cộng thêm ngày đêm cày cuốc “bí kíp võ công” Chu Lẫm Thần gửi cho tôi.

Dạo gần đây tôi học đến tận nửa đêm.

Tôi tin rằng trước khi thi đại học, mình sẽ lấy lại phong độ như trước.

Người lo lắng nhất sau khi nhìn thấy bảng điểm của tôi lại chính là Chu Lẫm Thần.

Anh ấy cầm từng bài thi của tôi, xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần, mày nhíu ch ặ t.

“Đây không phải trình độ thật của cậu.”

“Quả nhiên dạo này trạng thái của cậu không ổn.”

Tôi giơ bài thi đạt điểm tuyệt đối của anh ấy lên.

“Đúng là học bá, lúc nào cũng mạnh như vậy.”

Chu Lẫm Thần nghiêm túc đáp:

“Ừ.”

Ở cạnh Chu Lẫm Thần lâu mới biết, anh ấy hoàn toàn không lạnh lùng.

Ngược lại còn rất biết pha trò.

Anh ấy cầm bút, dựa vào từng câu tôi làm sai để lập hẳn một kế hoạch học tập mới.

Thật ra tôi cũng là học bá, tôi có kế hoạch học tập của riêng mình.

Nhưng tôi lớn lên trong một gia đình thiếu tình thương.

Tâm lý cũng chẳng mấy mạnh mẽ.

Chu Lẫm Thần có tính chiếm hữu rất mạnh, còn tôi lại thích được người khác quản.

Nghĩ kỹ, quả thật hai chúng tôi đúng là một cặp trời sinh, tôi nhìn vali đặt cuối lớp.

“Cậu sắp đến Hải Thị thi à?”

“Ừ.”

“Phải tham gia khóa huấn luyện khép kín hai tuần.”

“Điện thoại sẽ bị thu, không thể liên lạc với cậu.”

Tôi mỉm cười.

“Cố lên.”

“Tớ còn chờ cúp quán quân đấy.”

Chu Lẫm Thần đưa kế hoạch học tập cho tôi.

“Thẩm Huệ Nghiên.”

“Cậu cũng cố lên, học hành cho đàng hoàng, lúc tôi về sẽ kiểm tra tiến độ.”

“Tuân lệnh.”

Chiều hôm đó, Chu Lẫm Thần rời đi.

Không ngờ trong khoảng thời gian anh ấy vắng mặt biến cố đã xảy ra.

18.

Tan học, tôi và Thẩm Diệu cùng ngồi xe về nhà.

“Em gái.”

“Lần này em thi tệ quá.”

“Bố sẽ nổi giận lắm.”

Dù Thẩm Diệu có cố che giấu thế nào, tôi vẫn nhìn thấy hả hê cùng vui sướng trong mắt anh ta.

Bởi anh ta biết, hôm nay toàn bộ cơn giận của bố sẽ chỉ trút lên mình tôi.

Về đến nhà, bố tôi, Thẩm Kiếm Đình, vẫn chưa về.

Tôi mở livestream trên điện thoại, đặt máy trong phòng làm việc.

Đây là tài khoản tôi thường đăng video violin.

Đã có hơn hai trăm nghìn người theo dõi.

Bình luận liên tục hiện lên.

【Cuối cùng Panda cũng livestream rồi! Hôm nay kéo violin à?】

Tôi bình tĩnh nhìn vào ống kính.

“Hôm nay không kéo đàn.”

“Hôm nay…”

“Cho mọi người xem bố của tôi.”

Đúng lúc ấy, Thẩm Kiếm Đình trở về, ông ta vừa tháo cà vạt vừa bước vào phòng làm việc.

Gương mặt dữ tợn, chỉ thẳng vào tôi.

“Quỳ xuống.”

Tôi quỳ xuống.

Ông ấy rút roi da.

Từng roi.

Từng roi.

Quất mạnh lên người tôi.

“Quy tắc tao đặt ra là gì?”

“Không đứng nhất, thì phải ăn đòn.”

“Ba năm cấp ba, từ kiểm tra môn, thi tháng, giữa kỳ, cuối kỳ…”

“Mày chưa từng lấy nổi một lần hạng nhất!”

“Hết lần này đến lần khác đều là Chu Lẫm Thần!”

“Tao đánh mày bao nhiêu lần rồi mà mày vẫn không khá lên!”

“Lần này còn rớt từ top mười xuống tận hạng bảy mươi sáu!”

Thẩm Kiếm Đình đ i ên cuồng quất roi.

“Nghe nói mày còn muốn yêu Chu Lẫm Thần?”

“Mày còn chẳng bằng gái đi ế m, ít ra còn biết bán được giá.”

“Nếu thèm đàn ông, thì đừng để thằng nghèo đó hưởng.”

“Mấy đối tác đầu tư của tao đều rất thích mày, ngủ với bọn họ còn tạo được giá trị cho tao.”

Đột nhiên, tôi đưa tay nắm ch ặ t lấy cây roi.

“Trước cả khi lên cấp ba thì sao?”

“Ông vẫn luôn tìm đủ mọi lý do để hành hạ tôi.”

“Năm tuổi.”

“Tôi lỡ làm đổ thức ăn, ông bắt tôi quỳ xuống liếm sạch.”

“Tám tuổi, chỉ vì kéo đàn không tốt, ông đá gãy xương sườn của tôi.”

“Từ nhỏ đến lớn, ông luôn lấy danh nghĩa giáo dục tôi, vì tốt cho tôi…”

“…để bạo hành tôi hết lần này đến lần khác.”

“Lúc nhỏ, tôi cứ nghĩ người cha nào cũng như vậy.”

“Nhưng sau này tôi mới biết…”

“Không phải.”

Số người xem livestream tăng vọt.

Bình luận cuồn cuộn tràn kín màn hình.

【Đừng đánh nữa… Lưng Panda toàn là m á u… Chắc đau lắm… Hu hu…】

【Không ngờ bố của Panda lại là kẻ bạo hành gia đình! Thương chị ấy quá!】

【Súc sinh! Không xứng làm cha!】

【Tên này là ai? Điều tra ra để hắn thân bại danh liệt đi!】

【Tra ra rồi! Thẩm Kiếm Đình, Phó tổng giám đốc Tập đoàn Đỉnh Tôn! Là tổng giám đốc mà đúng là cầm thú đội lốt người! Các chị em mau sang tài khoản chính thức của công ty chửi hắn đi, tôi đi trước đây!】

【Tôi báo cảnh sát rồi! Vừa xem vừa khóc, chị ấy đáng thương quá…】

Tôi nhìn ông ta, mỉm cười, chẳng còn chút sợ hãi.

“Tôi sẽ để tất cả mọi người nhìn rõ bộ mặt thật của ông.”

“Đánh tôi, ông sẽ phải trả một cái giá rất đắt.”

Không lâu sau, cảnh sát gõ cửa.

Lúc ấy Thẩm Kiếm Đình mới phát hiện điện thoại vẫn đang phát trực tiếp, ông ta mềm nhũn ngồi sụp xuống đất.

Run rẩy như kẻ hèn nhát.

Trong khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy cô bé năm tuổi.

Tôi nhìn thấy cô bé tám tuổi.

Tôi nhìn thấy chính mình của tuổi mười tám.

Ba phiên bản của tôi đều đang mỉm cười nói với tôi của tuổi hai mươi tám…

“Cảm ơn.”

Lần này, cuối cùng tôi cũng trở thành anh hùng của chính mình.

Tự bảo vệ lấy chính mình.

19.

Thẩm Kiếm Đình vì đánh tôi do thành tích thi kém nên cũng chỉ bị tạm giam vài ngày.

Chính vì vậy, tôi mới lựa chọn livestream.

Đối với ngụy quân tử như ông ta, hủy hoại danh tiếng mới là tàn nhẫn nhất.

Chuyện này nhanh chóng bùng nổ, trở thành tâm điểm dư luận.

Cả Internet đều đang mắng chửi ông ta.

mác “kẻ b ạo h ành gia đình” bị đóng ch ặ t lên người Thẩm Kiếm Đình.

Không bao lâu sau, Tập đoàn Đỉnh Tôn ra thông báo chính thức, cách chức Phó Tổng giám đốc của Thẩm Kiếm Đình.

Tôi cũng nộp đơn xin lệnh bảo vệ an toàn cá nhân.

Từ nay về sau, Thẩm Kiếm Đình không được phép đến gần tôi nữa.

Sự trả thù của tôi dành cho ông ta đến đây kết thúc.

Bởi tôi biết, hai năm nữa Thẩm Kiếm Đình sẽ đau tim đ ột tử.

Tôi sẽ không nhắc ông ta đi khám, cũng không cảnh báo để ông ta phòng ngừa từ sớm.

Tôi chỉ lặng lẽ chờ ngày số mệnh phán quyết.

Ban đầu tôi định chuyển vào ký túc xá.

Nhưng sau khi biết chuyện của tôi, dì Tôn Lam đã đón tôi về nhà chăm sóc.

Tôi cởi áo, nằm sấp trên giường, dì Tôn Lam cẩn thận bôi thuốc lên những vết roi sau lưng tôi.

Tôi chợt nhớ đến kiếp trước.

Lần đầu tiên Chu Lẫm Thần nhìn thấy những vết bỏng do đầu thuốc và những vết sẹo trên người tôi, anh ấy đã tức giận đỏ cả mắt.

“Ai làm em ra nông nỗi này?”

Lúc ấy tôi còn hận anh ấy giam cầm mình.

Tôi cố tình chọc tức, nói mình thích BDSM mới vậy, Chu Lẫm Thần nổi đ iê n.

“Anh cũng có thể chiều em.”

“Từ nay về sau, em chỉ được chơi với anh.”

Mỗi lần ôm lấy tôi, Chu Lẫm Thần đều cắn đầy dấu răng lên những vết sẹo ấy.

Dùng dấu vết của mình che đi dấu vết của người khác.

Đúng là tôi tự làm tự chịu, lại còn khiến Chu Lẫm Thần hiểu lầm tôi thích kiểu đàn ông hung dữ.

Nhìn thấy lưng tôi đầy thương tích, dì Tôn Lam đỏ hoe mắt.

Mẹ ruột tôi vì băng huyết sau khi sinh mới mất, từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng biết tình yêu của mẹ là thế nào.

Nhưng ở bên dì Tôn Lam, tôi lại cảm nhận được hơi ấm của mẹ.

Nghĩ đến những gì dì ấy đã trải qua, tôi muốn thử mở nút thắt trong lòng dì ấy.

“Dì à.”

“Trước đây cháu luôn nghĩ, Thẩm Kiếm Đình ở vị trí cao nhất, có quyền lực khổng lồ không thể đánh bại.”

“Vì quá sợ hãi nên cháu chỉ biết trốn trong chiếc vỏ của mình, mặc cho ông ấy hà nh  hạ.”

“Nhưng sau này cháu mới hiểu…”

“Đó là sai.”

“Cháu càng yếu đuối, càng nhẫn nhịn Thẩm Kiếm Đình càng lấn tới.”

“Đến khi cháu phản kháng, cháu mới phát hiện.”

“Ông ấy còn hèn nhát và yếu đuối hơn cả cháu.”

“Thật ra Thẩm Kiếm Đình chẳng đáng sợ chút nào.”

Tôi nắm tay dì Tôn Lam.

Lần đầu tiên, nhắc đến cái tên ấy.

“Vương Quý Sơn…”

Vừa nghe thấy cái tên đó, toàn thân dì Tôn Lam lập tức run lên, đôi mắt tràn ngập sợ hãi.

“Hắn bây giờ đã là ông già sáu mươi .”

“Có gì đáng sợ nữa chứ?”

“Mỗi ngày dì đều nhào bột, sức tay của dì còn khỏe hơn ông ta.”

“Chúng ta có thể phản kháng, có thể trả thù.”

“Dì đừng sợ, dì cũng có thể đánh bại ông ta.”

Tôn Lam vừa khóc vừa cầm bút viết lên tờ giấy.

【Dì có thể đánh bại ông ta. Dì không sợ ông ta!】

Nét bút mạnh đến mức hằn xuyên cả giấy.

Ánh mắt dì Tôn Lam lần đầu tiên kiên định và dũng cảm đến vậy.

Tôi ôm ch ặ t dì ấy, nước mắt cũng trào ra.

“Đúng vậy.”

“Dì làm được.”

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 7"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

1040g00831uhb7kgl1u404a4b7sa3eg5e6gsdlf8 – Copy (2)
Tôi Ghét Anh, Đồ Phiên Bản Già Nua
12 Tháng 4, 2026
748614800_1016936041151892_7488454265221666036_n – Copy – Copy – Copy
Công Chúa Đừng Mơ Vứt Bỏ Ta
16 Tháng 7, 2026
1785213780814_1873336631952078910_7409288840855202578_3cf6983abff28dfba90340b23d48da6e
Tuyệt Đối Chẳng Yêu Anh
28 Tháng 7, 2026
download (39) – Copy – Copy – Copy
Trần Xuân Yểu Yểu
3 Tháng 8, 2025
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện