ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Phi Hoa Lệnh - chương 1

  1. Trang chủ
  2. Phi Hoa Lệnh
  3. chương 1
Chương tiếp

 

1.

Ta cứu được một vị thần tiên vô dụng.

Lúc rảnh rỗi, hắn làm hoa bung nở khắp nơi, hễ có chuyện liền lập tức héo rũ. Nhà tranh rách nát của ta vì thế một bên rực rỡ trăm hoa, một bên lại tiêu điều gió thu hiu hắt.

Dân làng đứng từ xa nhìn sang, còn tưởng ta được trời cao đặc biệt ưu ái.

Tấm tắc khen “Nhà Thanh Thành nở hoa cũng khác người thật đấy!”

Ha ha ha… cái “khác người” ấy cho ngươi, ngươi có muốn không?

2.

Ta tên Cố Thanh Thành, cô nhi không cha không mẹ.

Khi còn tuổi bú sữa đã bị lão thái thái Cố gia không con không cái nhặt ven đường mang về nuôi. Đợi đến khi ta biết chạy vặt, còn có thể chẻ củi nhóm bếp, lão thái thái đã tuổi già sức yếu qua đời.

Căn nhà tranh này chính là thứ lão thái thái để lại cho ta.

Ban đầu ta tên Khuynh Thành, sau có người cười nhạo:

“Bộ dạng thế kia mà cũng xứng hai chữ Khuynh Thành, nhìn lại mình xem?”

Từ đó tên ta bị đổi thành Thanh Thành.

Còn vị “tiên nhân” kia tên Lạc Trần Quân.

Quả đúng như tên gọi, thật sự hắn đã rơi xuống trần gian.

Lúc này Lạc Trần Quân đang dang tay dang chân nằm ngủ giữa đám hoa, nước dãi chảy thành dòng.

3.

Hắn nói mình là Hoa Thần cai quản muôn hoa thiên hạ. Chỉ vì bị thương “nhẹ” nên mới bị ta nhặt về.

Ta trợn trắng mắt suýt lật cả lên, hoàn toàn chẳng buồn hỏi xem cái đầu bê bết m á u hôm nọ của hắn rốt cuộc là bị ai đánh.

Dù sao, bây giờ cả ta lẫn nhà tranh đều bị Lạc Trần Quân chiếm mất.

Hắn còn trồng cả đống hoa nguyệt quý, dùng gai trên dây hoa làm hàng rào để phòng ta.

Chỉ có lúc ta nấu cơm, hắn mới thèm thuồng, vác cái mặt béo núc lại gần.

Một bữa có thể ăn đến tám cái màn thầu.

4.

Ban đầu ta chẳng tin Lạc Trần Quân là thần tiên gì cả, chỉ nghĩ hắn bị tẩu hỏa nhập ma.

Thế là hắn biểu diễn một chiêu vạn hoa cùng nở, khiến sân viện trống trải của ta chớp mắt muôn hoa đua sắc.

Lạc Trần Quân tưởng ta sẽ kinh hãi quỳ xuống bái lạy, tôn hắn làm thần.

Ai ngờ…

Bốp!

Ta ném thẳng đế giày vào đầu hắn.

“Thu lại ngay! Lát nữa làm sân ta rối tung lên, ngươi tự mình dọn đấy!”

5.

Ở thôn Tiểu Thạch, ta còn thừa kế được hai mẫu ruộng của Cố lão thái thái.

Chỉ tiếc ta nhỏ con, lại là nữ tử, thực sự không kham nổi việc cày cấy, nên đành cho người khác thuê.

Mỗi năm chỉ thu chút gạo bột, đủ ăn là được. Đến mùa đông họ lại đem củi sang, cũng xem như giải được nỗi lo lớn.

Bởi vậy trong tay ta không có mấy tiền.

Đừng nói tiền đồng.

Ngay cả đám tang của lão thái thái cũng là ta mượn nợ mà lo!

Đến giờ vẫn còn thiếu hàng xóm trái phải mấy đồng bạc lớn!

6.

Mấy ngày nay ta vẫn đang tính đường đuổi vị tiên nhân vô dụng lại ăn khỏe kia đi.

Kết quả hắn tự dựng cho mình một cái kết giới, dùng gai hoa bao quanh. Chỉ cần ta lại gần liền bị đ â m.

Thật sự tức ch ế t mà! Ta không nấu cơm tối luôn, suốt cả đêm chửi hắn.

Sau đó…

Lạc Trần Quân nước mắt lưng tròng, bắt đầu diễn trò u oán chán đời.

Lúc đòi ch ế t, lúc lại lăn ra muốn tr eo c ổ.

Ta tìm sợi dây thừng duy nhất trong nhà, ném cho hắn:

“Đi đi, treo cổ thì khỏi cần trả dây!”

Lạc Trần Quân lưng tròng hai bọc nước mắt,

“Òa” một tiếng thật to. Hắn khóc rồi…

7.

Sáng hôm sau, ta lôi Lạc Trần Quân ra chợ.

Để bán hoa!

Dù sao hoa của hắn cũng nở mãi không hết, bán đủ tiền ta mới nấu cơm cho hắn ăn!

Không ngờ lại gặp phải lưu manh.

Nhưng đối tượng bị trêu ghẹo… không phải ta, mà là hắn.

“Đại gia… ngài đừng lại gần nữa… nếu tiến thêm bước nữa ta sẽ… ta sẽ la lên đấy!”

Lạc Trần Quân ôm ng  ực, từng bước lùi lại.

Tên lưu manh rung vai cười hềnh hệch, từng bước tiến đến.

“La đi! La rách cổ họng cũng chẳng có ai”

Chưa nói xong.

Cốp!

Ta cầm viên gạch nệ n thẳng lên đầu hắn.

Đầu tên lưu manh lập tức rách toác chảy m á u.

Ta túm lấy Lạc Trần Quân co giò bỏ chạy.

8

“Ta nói này, ngươi có được không vậy? Tiên trên trời đều vô dụng như ngươi sao?”

Lạc Trần Quân chạy thở hồng hộc, khóc đến mức mặt mũi lấm lem như mới vừa chui từ mỏ than ra.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc còn là nữ nhân không vậy? Nói đánh là đánh! Ngươi quá đáng sợ rồi!”

Lạc Trần Quân chỉ vào ta, khóc thảm thương.

Ta chỉ hừ lạnh một tiếng.

“Nếu ta cũng nhu nhược như ngươi, đã c hế t đi sống lại bảy tám lần rồi! Nhân gian đâu dễ sống như ngươi tưởng. Đã lạc tới đây rồi, mỗi người đều phải biết tự lo lấy thân. Ngươi về tiên giới của ngươi, ta về Tiểu Thạch thôn của ta. Có duyên ngày sau gặp lại!”

Nói xong, ta bỏ mặc Lạc Trần Quân, quay đầu rời đi, không ngoảnh lại.

Chương tiếp

Bình luận chương "chương 1"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

cd696acb7e319efe24ac340409e4ddd3
Vượt Qua Băng Sương
19 Tháng 8, 2026
516801237_619051147894944_6070762905171386203_n
Phu quân mất trí của ta
29 Tháng 10, 2025
1040g3k8323uceu93na7g5n7su7mp80qtfe3vepg – Copy – Copy – Copy – Copy
Vỏ Bọc Ngọt Ngào
25 Tháng 8, 2026
download (82) – Copy – Copy
Ai mà chẳng có chút hình tượng chứ?
18 Tháng 1, 2026
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện