ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Phi Hoa Lệnh - chương 2

  1. Trang chủ
  2. Phi Hoa Lệnh
  3. chương 2
Chương trước
Chương tiếp

 

9.

Kết quả là…

Sau lưng ta vẫn có một vị tiên nhân yếu đuối vừa đi vừa sụt sịt bám theo.

Lúc đến chợ là nhờ Chu thúc  trong làng đánh xe bò tiện đường chở đi.

Lúc về thì không may mắn như vậy.

Ta bước nhanh như bay.

Lạc Trần Quân phía sau lảo đảo theo từng bước.

Ta vốn không muốn để ý.

Nhưng khi nghe hắn kêu đau một tiếng, ta đành bất lực quay đầu.

“Ngươi chẳng phải thần tiên sao? Bay đi!”

“Ta… ta pháp lực đã tiêu tán hết rồi… giờ chỉ còn làm hoa nở được thôi…”

Lạc Trần Quân cúi đầu, không dám nhìn ta.

10.

Chỉ mấy ngày sau, cả Tiểu Thạch thôn đều biết nhà ta có thêm một muội muội xinh như hoa.

Cái bộ dạng kia của hắn…

Có gào đến rách trời cũng chẳng giống nam nhân!

Cánh tay còn nhỏ hơn ta, eo còn mềm hơn ta.

Dù có hái hoa tặc đến, cũng chẳng thèm để ý tới ta.

Vì thế ta ép Lạc Trần Quân giả trang thành nữ tử.

Thực ra cũng chẳng cần giả.

Hắn chỉ cần đứng đó, người có mắt nhìn cũng chẳng nghĩ hắn giả.

11.

“Thanh Thành à, có nhà không?”

Người tới là Lý thẩm ở nhà sau.

Nữ nhi bà ta gả vào thành, con trai cũng nhờ đó mà lên thành đi học. Ở trong thôn từ trước đến giờ Lý thẩm luôn liếc mắt khinh người, sao hôm nay lại bước chân tới cửa nhà ta?

“Có chuyện gì thì nói thẳng đi!”

Lạc Trần Quân đứng bên cạnh khẽ kéo tay áo ta, ý bảo ta nói chuyện quá cứng.

Sau đó hắn còn dùng cái tay vừa nhào bột quẹt thẳng bột lên mặt ta.

Ta còn chưa kịp phản ứng, hắn đã la oai oái, sau đó chạy mất.

Lý thẩm gượng cười:

“Thanh Thành đúng là thẳng tính thật… thôi ta cũng không vòng vo nữa. Con rể nhà ta, ngươi biết chứ? Là thiếu đông gia tiệm gạo. Hắn có người huynh đệ mới ch ế t vợ, đang muốn tìm kế thất…”

“Không hợp đâu. Ta mới bấy nhiêu tuổi chứ?”

Lý thẩm cười ngượng:

“Chính vì ngươi còn nhỏ nên ta mới muốn hỏi… muội muội của ngươi kia… đã có nơi nào hứa gả chưa?”

12.

Ta đuổi Lý thẩm khỏi cửa.

Ta còn nhỏ ư?

Thế thì “muội muội” Lạc Trần Quân chẳng phải càng không thích hợp hơn sao?

“Xem ra ngươi cũng đắt khách đấy, đã có người để ý tới rồi!”

Ta nheo mắt trêu Lạc Trần Quân.

Hắn nổi hết da gà, rùng mình nói:

“Người trong làng các ngươi… có bệnh à?”

Ta lạnh lùng đáp:

“Trên đời này, nếu ngươi sở hữu dung nhan tuyệt thế, lại không nơi nương tựa, đó chính là tội lớn nhất.”

13.

Ta lại kéo Lạc Trần Quân ra chợ bán hoa, chỉ là lần này đổi sang nơi khác.

Ta vẽ lên mặt hắn đầy nốt rỗ, còn bản thân lại giả làm thiếu niên hung dữ.

Dù sao ta đã không đẹp, lần này xấu thêm mấy phần cũng chẳng sao!

Lạc Trần Quân chê quá khó coi, bèn đội mũ rèm che mặt lên đầu.

Theo lời hắn khai…

Là trộm của nhà hàng xóm, còn thề rằng dùng xong sẽ đem trả.

Hôm đó thu hoạch khá nhiều.

Sắp đến Hoa Triều tiết, các cô nương và thím thợ trong chợ đều đổ ra mua hoa.

Lạc Trần Quân biến ra đủ loại hoa hiếm, lại còn đặt cho chúng những cái tên nghe hết sức mỹ miều.

Miệng hắn khéo, lại biết nũng nịu, khiến các cô nương thiếu phụ mua không ít.

Đấy, thấy ta có khiếu khởi nghiệp chưa! Đúng là một vốn vạn lời!

14.

Trên đường về, Lạc Trần Quân hớn hở cùng ta đếm tiền bán hoa.

Ai ngờ ta không chút tình nghĩa, trực tiếp khấu trừ toàn bộ tiền công của hắn, nhét hết vào túi.

“Cố Thanh Thành! Ngươi quá đáng!”

Hắn dậm chân, chuẩn bị khóc.

Ta liền nhét một cái bánh bao thịt vào miệng hắn.

Sau đó…

Lạc Trần Quân lại hớn hở đi theo ta.

Tiền đồng ư?

Có ngon bằng bánh bao không?

15.

Chúng ta liên tiếp đi khắp các phiên chợ bán hoa.

Vì Lạc Trần Quân là Hoa Thần, nơi nào hắn đến, muôn hoa đều nở. Ngay cả những bông hoa sắp héo cũng lập tức tươi tỉnh trở lại.

Chẳng bao lâu đã thu hút không ít phu nhân và tiểu thư quý tộc.

Hắn bất nam bất nữ, dáng vẻ yếu đuối dễ bắt nạt, nên chẳng ai đề phòng.

Dù sao cũng chẳng ai đoán được mỹ nhân kiều diễm hơn hoa kia lại là một “hảo hán cứng như thép” chứ!

“Lạc Trần cô nương, mau xem giúp ta đi! Chậu lan nhà ta sao sắp héo ch ế t rồi?”

Lạc Trần Quân không chớp mắt, liền nói mình có thể cứu sống.

Vị phu nhân kia cảm kích vô cùng:

“Đây là di vật của mẫu thân ta. Đa tạ Lạc Trần cô nương. Nếu có thể cứu sống nó, ta nhất định tạ lễ hậu hĩnh!”

16.

Trên đường về, chậu lan kia đã đứng thẳng trở lại.

Trông giống như hồi quang phản chiếu.

Những cành hoa quấn quanh tay Lạc Trần Quân, giống hệt chú cún nhỏ đang vẫy đuôi.

“Được rồi được rồi! Đừng quấn ta nữa!”

Hắn phẩy tay hất cành hoa xuống.

Không ngờ cây lan lại run run như đang khóc.

Thật giống hệt Lạc Trần Quân.

Ta đoán giới hoa cỏ bọn chúng đều yêu kiều như vậy.

Chỉ là vài ngày sau…

Ta mới biết thế nào gọi là ngoài người còn có người, ngoài tiên còn có tiên.

17.

Một nam tử vạm vỡ quỳ sụp trước chân Lạc Trần Quân, khóc to như sấm.

“Xin tiên trưởng cứu ta một mạng!”

Căn nhà tranh nhỏ bé của ta bỗng chốc nhét vào một kẻ to lớn như vậy, khiến không gian chật chội đến mức khó thở.

Lạc Trần Quân thì vắt chân chữ ngũ, nằm giữa đám hoa.

Trong lòng còn ôm chậu lan đã sống khỏe kia.

Hắn thong thả nói:

“Thế này đi, ta cũng không cần ngươi báo đáp gì. Chỉ cần vài thỏi bạc là được. Nếu không có bạc… vàng ta cũng không chê.”

Người kia bỗng ngừng khóc, mặt đầy kinh ngạc.

Thần tiên…

Cũng tầm thường vậy sao?

18.

Đó là cây chiêu tài.

Bề ngoài vàng óng, nhưng chân thân xanh biếc.

Rễ cây bị bệnh nặng, không ai chữa được.

Thế là nó nhổ cả rễ, suốt đêm chạy đến tìm vị hoa nông đang nổi danh gần đây cầu cứu.

Ai ngờ vị hoa nông ấy lại chính là Hoa Thần!

Cây chiêu tài lập tức quỳ sụp, khóc đến thảm thiết, tiếng khóc vang xa hai dặm.

Mọi hoa cỏ khi gặp Lạc Trần Quân đều run rẩy như bách tính gặp hoàng đế.

Ta nhìn kẻ ngày ngày theo sau lưng ta xin ăn, nhìn ngang nhìn dọc cũng chẳng thấy hắn có gì đáng sợ.

19

Từ đó, nhà tranh của ta lại có thêm một chậu cây cần chăm sóc.

Nhờ có Lạc Trần Quân, đừng nói hoa cỏ, ngay cả lúa ta trồng cũng cao hơn nhà người khác vài tấc!

Khi chậu lan được trả lại, vị phu nhân kia cảm kích vô cùng, đặt thẳng một thỏi bạc xuống, ước chừng năm lượng!

Ta vui đến mức quay vòng.

Lạc Trần Quân bước chân đến, vui vẻ hỏi:

“Vậy tối nay… có được ăn màn thầu trắng không?”

Bên cạnh, cây chiêu tài đang cố nảy mầm bỗng run bần bật.

Nó dường như không ngờ, Hoa Thần cao cao tại thượng lại sa sút đến mức thích ăn màn thầu trắng.

20.

Ta mang thỏi bạc lên huyện thành đổi thành bạc vụn cùng mấy xâu tiền đồng.

Một phần dùng trả nợ, một phần để dành sửa nhà, tiện thể nuôi cái bụng của Lạc Trần Quân.

Bây giờ hắn biết mình rất có giá, ngày nào cũng sai bảo ta cái này cái nọ.

Chỉ cần không vừa ý, hắn còn to gan đập bát ném đĩa.

Cái tật xấu này…

Ta giống người sẽ nuông chiều hắn sao?

Ngay trong ngày hôm đó, ta đuổi cả hắn lẫn cây chiêu tài ra ngoài.

Hai kẻ ấy cùng bò rạp trước cửa khóc lóc như trẻ con mất mẹ.

Một mình Lạc Trần Quân thì không sao.

Nhưng cây chiêu tài mới thật phiền phức.

Nhà tranh của ta vốn đã rách nát, cửa chỉ ghép từ vài tấm ván mỏng.

Cây chiêu tài thân to vai rộng, lại bắt chước Lạc Trần Quân yểu điệu đổ người vào cửa.

Kết quả…

Cửa nhà ta nát thành tám mảnh!

Hai kẻ kia trừng trừng nhìn nhau.

Rồi bắt đầu đùn đẩy trách nhiệm.

21.

Chẳng bao lâu sau, Tiểu Thạch thôn liền có lời đồn.

Nói rằng ta dẫn theo “muội muội” đi làm ám môn tử.

Cây chiêu tài chính là bằng chứng!

Nếu không, hắn ăn mặc lấp lánh, quần là áo lụa, ngày ngày ở lì trong nhà tranh của ta làm gì?

Để ôm tương tư sao?

Hôm nọ Lạc Trần Quân ra ngoài tìm suối lấy nước chữa bệnh cho cây chiêu tài, lại vô tình gặp mấy nam nhân trong làng.

Bọn họ còn trêu ghẹo hắn.

Về đến nhà, Lạc Trần Quân hỏi ta:

“Ám môn tử… là gì vậy?”

Ta nghe xong tức sắp nổ phổi, xắn tay áo lên định chạy ra ngoài mắng cả làng.

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 2"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

1040g3k03200q6c3l2a6g5q3l5jg7g3ndoklmtg0 – Copy – Copy
Trời Sáng Rồi
11 Tháng 5, 2026
787856129_949961471470575_935439058299103930_n
Lỗ Hương Nhiễu Xuân Chi
26 Tháng 8, 2026
1040g00831dg0rs66h06g5o937lt0bmo7regrpi8
Hứa Nặc
31 Tháng 10, 2025
gen-n-z7357324390069_5fd7d1ac2db4ee53cfce8e13657d2229
Bốn mươi bốn hai mươi hai
23 Tháng 12, 2025
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện