ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Phi Hoa Lệnh - chương 13

  1. Trang chủ
  2. Phi Hoa Lệnh
  3. chương 13
Chương trước
Chương tiếp

 

98.

Danh tiếng của Lạc Trần Quân cứ thế lan truyền.

Giờ trong Nghênh Quân Lai, người đến bái kiến chân tiên e còn nhiều hơn khách đến ăn uống.

Cây Chiêu Tài từ chỗ ban đầu thấy đạo sĩ liền run lẩy bẩy, giờ đã quen như cơm bữa.

Miệng vẫn phải ứng phó:

“Thượng tiên hiện giờ bận…”

“Ừ đúng… ra ngoài rồi… không có ở nhà!”

Hắn còn có thể nói gì nữa?

Chẳng lẽ nói với người ta Lạc Trần Quân đang kéo ta xuống sông bắt cá sao?

Từ khi rùa tinh Thượng Lưu khai ra chuyện kia, Lạc Trần Quân đặc biệt hứng thú với con cá chép tinh được kể.

Vì hắn phát hiện ra:

Chỉ cần làm việc thiện  tu vi của hắn sẽ tăng vọt.

Nhận thức này khiến Lạc Trần Quân vừa phấn khích, vừa đau khổ.

Phấn khích là vì…ngay cả dắt bà lão qua đường cũng tăng tu vi.

Đau khổ là vì…

Hắn quá lười.

Nhưng Thượng Lưu nói nơi đó cách huyện thành không xa.

Thời tiết lại đẹp.

Rất thích hợp…nướng cá.

Lạc Trần Quân chảy nước miếng, nhân danh trừ gian diệt ác, kéo ta đi như kéo chó ch ế t đi cùng.

99.

“Đại ca, đại tỷ, thượng tiên! Ta chỉ là phàm nhân! Không giúp được gì chỉ thêm vướng chân! Ngươi kéo ta làm gì? Sợ ta ch ế t chưa đủ nhanh sao?”

Ta bị hắn túm cổ áo phía sau, kéo chạy một mạch, suýt không thở nổi.

“Phàm nhân các ngươi đúng là yếu đuối!”

Lạc Trần Quân chu môi nũng nịu.

Hoàn toàn không nhận ra sắc mặt ta đã thay đổi.

“Đúng vậy, ta là phàm nhân. Sống tốt lắm cũng chỉ bảy tám mươi năm. Lỡ sơ suất, bốn năm mươi tuổi đã ch ế t rồi. Có người sinh con còn ch ế t cả mẹ lẫn con. Các ngươi là thần tiên, là yêu quái… ta sao so được với các ngươi.”

Thật ra ta luôn tỉnh táo biết rằng…

Ta không giống họ.

Phồn hoa tan hết, người tỉnh mộng tan…

Ta vẫn phải trở về nơi thuộc về mình.

Nghênh Quân Lai không phải nhà của ta.

Ta… không có nhà.

Nhưng ta thật lòng hy vọng…

Giấc mộng này sẽ không bao giờ tỉnh.

100.

Từ khi có ý thức đến nay, Lạc Trần Quân đã là thần tiên.

Hắn chưa từng thật sự tiếp xúc với phàm nhân. Với loài sinh vật tuổi thọ ngắn ngủi này, trước giờ hắn chỉ nghe nói chứ chưa từng hiểu rõ.

Ngoại trừ… ta.

Khoảnh khắc hắn rơi xuống trần gian, người đầu tiên hắn nhìn thấy chính là ta.

Cho nên hắn mới giống như con vịt con tìm mẹ, đi đâu cũng bám theo ta.

Nhưng hôm nay nghe ta nói vậy, trong lòng Lạc Trần Quân bỗng sinh ra hoảng sợ.

Đúng vậy…

Con người sẽ ch ế t.

Thế là Lạc Trần Quân tăng tốc:

“Vậy càng phải nhanh chóng đi bắt con cá tinh kia! Ăn nó vào ngươi sẽ kéo dài tuổi thọ, sống thêm trăm năm cũng không thành vấn đề!”

Tâm trạng vốn đang u sầu của ta…

Lập tức càng u sầu hơn.

So với cái ch ế t…

Ta còn sợ hơn việc phải ăn mấy thứ kỳ quái hơn.

101.

Con sông đó khá trong.

Chỉ là thỉnh thoảng có một luồng khí đen nhàn nhạt trồi lên.

Thân xác ta chỉ là phàm nhân, nhìn không ra manh mối gì.

Tất cả đều do Lạc Trần Quân nói.

“Trước là cá sấu tinh ở Hàn Trì của Trầm Hương, giờ lại có rùa tinh và cá chép tinh… Tinh quái ở sông hồ dạo này có phải quá tăng động rồi không?”

Lạc Trần Quân nhíu mày lẩm bẩm.

Còn ta thì bị hắn đuổi xuống sông xiên cá.

May mắn không tệ, xiên được ba con.

Con nào con nấy béo núc, đang quẫy đuôi trên bờ.

Đáng tiếc Lạc Trần Quân không cho nướng.

Hắn nói nước có vấn đề, sợ hai chúng ta ăn xong rồi phát đ iê n thì phiền phức.

Hắn đan một giỏ hoa to, mang cả nước lẫn cá đi.

102.

Chưa kịp về đến huyện thành, trên trời đã bay tới một con chim nhỏ kết từ cánh hoa.

Con chim vừa đáp xuống trước mặt chúng ta đã hóa thành làn khói mỏng.

Từ trong làn khói, một mảnh giấy chậm rãi rơi xuống:

“Nghênh Quân Lai dị biến, mau về!”

Hai chúng ta chẳng hiểu chuyện gì.

Nhưng cánh hoa đó là hoa sen, chắc là do Trầm Hương làm.

Lạc Trần Quân sợ chạy không kịp, liền kẹp ta dưới nách.

Dưới chân hắn mọc ra vô số dây hoa, nâng cả hai chúng ta bay vút lên trời.

Trong Nghênh Quân Lai lúc này hỗn loạn vô cùng.

Hóa ra mấy đạo sĩ thẳng tính đã nhìn thấu chân thân của Cây Chiêu Tài, liền lấy danh nghĩa trừ hại cho dân mà quấn lấy hắn giao chiến.

Trong lúc hỗn loạn…mẹ nuôi của Cây Chiêu Tài bị thương.

Mắt Cây Chiêu Tài đỏ ngầu.

Hắn không giỏi chiến đấu, nhưng thân cao thể nặng, sức lực kinh người.

Một tay nhấc bổng một đạo sĩ lên ném thẳng lên không.

Thấy đạo sĩ kia sắp rơi xuống nát thành bánh thịt thì vừa lúc được Lạc Trần Quân cứu.

Có lẽ thiện tâm đang phát huy tác dụng.

Toàn thân Lạc Trần Quân bỗng phát ra ánh sáng rực rỡ.

Tiên khí bồng bềnh, hương hoa lan tỏa.

Hai chúng ta chậm rãi hạ xuống mặt đất.

“Bịch!”

Cây Chiêu Tài quỳ xuống.

Trầm Hương mắt đỏ hoe, đang chăm sóc mẹ nuôi đang hôn mê.

“Này! Lại là yêu nghiệt từ đâu tới? Mau báo danh!”

Một đạo sĩ lớn tiếng quát.

Dung mạo Lạc Trần Quân tuyệt mỹ, bình thường lúc nào cũng cười cợt bất cần.

Nhưng lúc này…

Sắc mặt hắn âm trầm, ánh mắt lạnh đáng sợ.

Hắn vung một dây hoa ra.

Đánh mấy đạo sĩ kia kêu cha gọi mẹ.

“Yêu nghiệt cái đầu cha các ngươi!

Mở to mắt chó nhìn cho kỹ

“Ông đây là thần tiên!”

103.

Lạc Trần Quân thi triển chướng nhãn pháp, che đi thế giới bên ngoài.

Những người đang đứng xem náo nhiệt lập tức mất ý thức.

Hắn dùng dây hoa trói gô sáu đạo sĩ mặt mũi bầm dập lại.

Cây Chiêu Tài bò tới bên mẹ nuôi.

Một đại nam nhân như vậy mà cũng rơi nước mắt.

“Mẹ… mẹ mở mắt nhìn con…”

“Con là Chiêu Tài đây!”

Hắn gọi từng tiếng.

Có đạo sĩ lại hét lên:

“Ngươi là yêu nghiệt! Chính ngươi hại lão bà thành ra thế này! Là ngươi hút cạn tinh khí của bà ấy!”

“Phàm nhân các ngươi phiền thật đấy! Im miệng chút không được à?”

Lạc Trần Quân từng ăn không ít đồ ăn vặt do lão bà tự tay làm.

Giờ tâm trạng hắn cũng u ám.

Hắn cởi tất ra nhét thẳng vào miệng đạo sĩ kia.

“Nhét một chiếc không đủ thì ta còn quần lót đây. Còn dám nói bậy nữa, đừng trách bản tiên không khách khí!”

Lão bà nằm trong lòng Trầm Hương, lẩm bẩm gì đó.

Rồi chậm rãi mở mắt.

Trầm Hương dùng linh khí trị thương cho bà ấy.

Cây Chiêu Tài sợ Trầm Hương hao tổn tu vi nên muốn ngăn lại.

Nhưng Trầm Hương lắc đầu:

“Chúng ta bây giờ khác gì phu thê…”

“Mẹ thành ra thế này là do ta không bảo vệ tốt.”

Nghe vậy, nước mắt Cây Chiêu Tài rơi càng nhiều.

“Chiêu Tài…”

Lão bà khẽ gọi.

Hắn lập tức nắm lấy tay mẹ nuôi:

“Mẹ nói đi, con đây.”

“Con sống tốt… đừng làm điều dại dột…”

“Con người… già rồi… cuối cùng cũng phải có ngày này…”

“Không giống các con…”

Lão bà mỉm cười nhìn hắn.

Ánh mắt ấy khiến lòng Cây Chiêu Tài chùng xuống.

“Mẹ… mẹ có phải… sớm đã biết…”

“Ha… ta già rồi… lúc trẻ cũng thích đọc kỳ văn dị sự…”

“Chỉ không ngờ… lại xảy ra với mình…”

Cây Chiêu Tài khóc đến thảm thiết.

Ngay cả ta cũng phải quay đầu sang chỗ khác, không dám nhìn.

“Đều tại mấy tên khốn kiếp các ngươi!”

Lạc Trần Quân đang bực.

Hắn đá mạnh vào mấy tên đạo sĩ.

“Xưa nay người, yêu khác biệt, lão bà đừng để yêu vật mê hoặc!”

Một đạo sĩ vẫn cố chấp kêu lên.

Kết quả…

Nhận thêm chiếc tất thứ hai.

“Ta thật sự sắp cởi quần đấy!”

Lạc Trần Quân đe dọa.

104.

“Phi!”

Lão bà chống người ngồi dậy, mắng lớn:

“Các ngươi mới là yêu quái! Nếu không có con trai ta, ta đã ch ế t ngoài đường, luân hồi cả trăm kiếp rồi!”

Đạo sĩ bị nhét tất trong miệng ú ớ muốn biện bạch.

Nhưng lão bà đã nói tiếp:

“Các ngươi tự xưng là người tốt, nhưng việc các ngươi làm không phải việc tốt!”

“Con trai ta từ khi đến thế gian này, kiếm được tiền liền giúp đỡ dân làng.”

“Thư viện là nó xây.”

“ Đoạn Kiều là nó sửa.”

“Ai gặp chuyện gấp nó chưa từng tiếc tiền.”

“Gặp thiên tai nó còn dẫn đầu quyên bạc quyên lương.”

“Thế lúc đó các ngươi ở đâu?!”

Lão bà ngồi thẳng dậy, lớn tiếng chất vấn.

Mấy đạo sĩ cúi đầu, xấu hổ không dám trả lời.

“Hừ! Chỉ là bọn tiểu nhân mưu lợi! Khi người ta gặp nạn, các ngươi không thấy đâu. Giờ thiên hạ yên ổn lại nhảy ra nói con ta là yêu nghiệt? Ta thấy các ngươi mới là kẻ có lòng dạ xấu xa!”

Mẹ nuôi Cây chiêu tài lớn tiếng mắng, nước bọt bay tứ tung.

Mấy đạo sĩ đỏ bừng mặt.

Cây Chiêu Tài sợ bà tức quá tổn sức, định ngăn lại.

Nhưng lão bà bỗng yếu dần:

“Con à… mẹ chỉ mong con sinh cho mẹ đứa cháu… tiếc là…”

“Con là cây, con dâu là hoa…”

“Hai đứa sinh ra… sẽ là cái gì đây…”

“Chẳng lẽ là… khúc gỗ?”

Phu thê Cây Chiêu Tài đang khóc nức nở.

Nghe vậy bỗng dở khóc dở cười.

“Mẹ… mẹ lo xa quá rồi…”

Cây Chiêu Tài định giải thích.

Nhưng sắc mặt lão bà nhanh chóng xám lại.

“Ta… vừa rồi… chắc là… hồi quang phản chiếu…”

“Ta thật sự… không được nữa rồi…”

“Chiêu Tài… con trai ta… cảm ơn con…”

“Nhớ lấy… đừng trách ai cả…”

“Là… thọ số của mẹ đã tận…”

“Nếu các con sinh con…hãy bế nó đến mộ mẹ… cho mẹ nhìn một lần…”

“Dù là khúc gỗ hay cành cây…cũng phải nuôi cho tốt…”

Nói xong.

Đầu lão bà nghiêng sang một bên.

Không còn hơi thở.

Cây Chiêu Tài và Trầm Hương òa khóc.

Cả Nghênh Quân Lai chìm trong nỗi bi thương nặng nề.

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 13"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

Walpapper A business proposal
Sau khi chia tay người cũ
22 Tháng 10, 2025
661193285_826831103783613_4229466979030083863_n – Copy (2)
Anh Thợ Sửa Xe của Tôi
2 Tháng 4, 2026
1781856556415_1873336631952078910_7409288840855202578_h
Hoàng Tử Ếch
19 Tháng 6, 2026
1786157904125_1873336631952078910_7409288840855202578_h
Tra Nữ Đến Rồi!
8 Tháng 8, 2026
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện