Phi Hoa Lệnh - chương 14
105.
“Thật là đại thủ! Tửu lâu này yêu khí ngút trời, quả nhiên lai lịch không hề tầm thường!”
Từ chỗ kết giới lại xông vào một đạo sĩ mặt trẻ tóc bạc, nhìn qua đã biết đạo hạnh cao thâm hơn sáu kẻ kia không ít.
“Hay lắm! Lũ yêu quái các ngươi, lại còn dám làm phàm nhân bị thương?”
Ông ta vừa liếc đã thấy sáu tên đồ đệ của mình, trong lòng đau xót không thôi, lại trông thấy thi thể lão bà nằm đó.
“Các ngươi gan to tày trời, lại dám gi ế t người!!!”
Sắc mặt ông ta đại biến, quát lớn một tiếng liền tế ra pháp khí. Nhưng còn chưa kịp thi triển, đã bị Lạc Trần Quân quất một dây hoa, đánh văng xuống đất.
“Còn có cả tiên gia pháp khí? Ngươi là kẻ nào?”
Lạc Trần Quân mặt không biểu cảm. Hắn đã giải thích mệt rồi.
“Ta là cha ngươi.”
106.
Đạo pháp của đạo gia dù cao thâm đến đâu, gặp phải chân tiên cũng chỉ còn nước bó tay.
Bảy tên đạo sĩ bị trói ch ặ t lại, ngồi thành một hàng.
Tên thứ bảy vẫn còn cố vùng vẫy vô ích.
“Ngươi nói mình là thần tiên, vậy mà lại đi chung với lũ yêu nghiệt này. Nghĩ cũng biết chẳng phải tiên tốt lành gì! Chắc chắn là cùng bọn chúng làm điều xằng bậy, hại người!”
Trong cái đầu nhỏ của hắn rốt cuộc đang chứa thứ gì vậy?
Lạc Trần Quân lười giải thích với hắn, mà hắn cũng chẳng có nghĩa vụ phải giải thích.
Hắn liền cởi quần ngoài, cuộn lại rồi nhét thẳng vào miệng tên đạo sĩ lắm mồm kia.
“Ngươi ồn nhất, nói nhảm nhiều nhất, cần nhiều vải hơn.”
Hắn cười khẩy một tiếng, sau đó đá cả bảy tên vào góc tường.
“Lão bà bà này bị chính đồ đệ của ngươi đánh bị thương. Lão bà bà tuổiđ ã lớn, không chịu nổi giày vò như vậy nên mới ch ế t.”
Khóe môi Lạc Trần Quân trễ xuống, vẻ mặt nghiêm nghị.
“Ngươi miệng luôn gọi chúng ta là yêu nghiệt, nhưng chính ‘yêu nghiệt’ ấy lại luôn chăm sóc lão bà bà. Ngươi có biết trước kia lão bà bà này sống như thế nào không?”
“Bà ấy ngày ngày đi giặt thuê quần áo cho người ta để sống, còn thường xuyên bị bắt nạt. Chính thụ tinh này đã đón bà ấy về, cho bà ấy những ngày tháng tốt đẹp, còn tận tâm chăm sóc.”
“Ai ngờ lão bà bà không ch ế t trong tay yêu nghiệt, mà lại ch ế t trong tay đạo sĩ các ngươi.”
“Đạo, nhất định là chính nghĩa sao? Yêu, nhất định là tàn ác sao?”
“Nếu hôm nay bản tiên gi ế t các ngươi, vậy có tính là trừ gian diệt ác không?”
Lạc Trần Quân biến dây hoa thành một thanh kiếm sắc bén, mũi kiếm lúc này đang chĩa thẳng về phía bọn họ.
Tên đạo trưởng kia còn định cãi lại.
Ta nhìn không nổi nữa, lao tới tát hắn một cái thật mạnh.
Toàn thân ta run rẩy, nhất thời không phân biệt được đây là Tiểu Thạch Thôn hay Nghênh Quân Lai nữa.
107.
Năm đó, tổ mẫu Cố gia nhặt ta về, đã có người nói:
“Không phải ruột thịt, nuôi lớn rồi cũng thành sói mắt trắng. Mau đem nó đi đi!”
Nhưng tổ mẫu không nỡ.
Tổ mẫu dùng từng muỗng cháo loãng, nuôi ta lớn lên.
Lớn lên rồi vì thiếu dinh dưỡng, tóc ta khô xơ, hai má quanh năm nứt nẻ, cả người gầy quắt, đen vàng xấu xí.
Tổ mẫu già rồi, không còn sức lao động, nên cho người khác thuê ruộng.
Nhà kia ỷ con trai đông, định chiếm luôn mảnh đất.
Chính ta nửa đêm kéo cả sọt phân lớn đến nhà họ, hắt thẳng khắp sân.
Ta đứng trước cổng chửi:
“Nếu muốn cướp đất nhà ta thì cứ thử xem!”
“Đêm nay ta hắt phân, lần sau hắt nước sôi đấy!”
Nhà kia sợ ta thật sự làm chuyện đi ê n rồ nên đành thôi.
Ta còn lén kéo đứa cháu nhỏ của họ ra, ngày nào cũng dọa sẽ gi ế t nó.
Nhà đó họ sợ.
Ta chỉ có một mình, ch ế t thì cũng ch ế t. Nhưng bọn họ là cả một đại gia đình nếu cháu trai xảy ra chuyện thì biết làm sao?
Sau khi tổ mẫu biết chuyện, bắt ta quỳ giữa sân.
“Bao giờ biết sai thì mới được đứng dậy.”
Ta ngẩng cổ, cứng đầu nói lớn:
“Con không sai!”
“Con biết họ nghĩ gì! Người trong làng cười nhạo tổ mẫu, nói tổ mẫu nhặt về một đứa xấu xí vô dụng!”
“Họ muốn chiếm tiện nghi của tổ mẫu, con sẽ không để họ toại nguyện!”
“Tổ mẫu ơi, con không phải đồ vô dụng! Con có ích! Con tuyệt đối không để tổ mẫu chịu ấm ức!”
Tổ mẫu lảo đảo bước ra, ôm ta khóc nức nở.
Khi còn trẻ, tổ mẫu mất chồng, cả đời ở vậy, không con không cái, vốn đã quen bị người ta bắt nạt.
Người trong làng mắng tổ mẫu là sao chổi khắc người, tổ mẫu chưa từng cãi lại.
Nông vụ bận rộn còn giúp trông trẻ cho người khác.
Vì thế, người trong làng cũng không dám mắng tổ mẫu trước mặt nữa.
Tổ mẫu cô độc nửa đời.
Nhặt ta về.
Ai ngờ lại nhặt phải một đứa cứng đầu cứng cổ.
Tổ mẫu nói mình không cho ta được cuộc sống tốt, khiến ta chịu thiệt thòi.
Nhưng ta chưa từng thấy khổ.
Ta không sợ nghèo.
Ta chỉ sợ bị bỏ rơi.
108.
Người trong Tiểu Thạch Thôn bàn tán sau lưng, nói ta là đồ ngốc.
Tổ mẫu tức giận muốn đi nói lí với người ta, nhưng lại bị cười nhạo:
“Mụ góa già dắt theo góa nhỏ, cả đời chẳng nên thân.”
Tổ mẫu tức phát bệnh.
Tổ mẫu không biết mắng người, lại thấy tủi thân, về nhà liền ngã bệnh.
Có lẽ vì tuổi đã cao.
Ngày tổ mẫu mất, ta ngủ rất yên bên cạnh.
Đến khi tỉnh dậy mới phát hiện… tổ mẫu đã đi rồi.
Tang lễ cũng do người trong làng giúp lo liệu.
Người ch ế t rồi, họ ngược lại bắt đầu than thở tổ mẫu sống thật không dễ dàng gì.
Tại sao khi tổ mẫu còn sống, các người không đối xử với bà ấy tốt hơn một chút?
Chỉ cần một chút thiện ý thôi… cũng khó đến vậy sao?
Ta quỳ trước mộ tổ mẫu.
Không rơi một giọt nước mắt.
Ai cũng nói ta lòng dạ sắt đá.
Nhưng chẳng ai biết…
Ta từ lâu đã không thể khóc nữa rồi.
Cây Chiêu Tài ôm mẹ nuôi khóc nức nở.
Cũng giống như lúc ta không rơi lệ đứng nhìn tổ mẫu qua đời.
Không ai biết…
Trong lòng ta đã mưa như trút nước.
“Các người hễ mở miệng là lễ nghĩa đạo đức. Vậy ta là người phàm, tại sao lại chưa từng bị yêu quái làm hại?”
Ta vung tay liên tiếp tát, đánh tên đạo sĩ sưng như đầu heo.
“Dựa vào cái gì các ngươi được nói bừa?”
“Dựa vào cái gì quy củ phải do các ngươi đặt ra?”
“Đông người thì chính nghĩa sao?”
“Tại sao cứ ỷ mình có bản lĩnh liền đi bắt nạt người khác?”
“Tại sao?!”
“Chính các người hại ch ế t lão bà bà! Chính các người!”
Thấy ta mất khống chế, Lạc Trần Quân vội chạy tới ôm ch ặ t ta.
“Buông tay ra! Đánh nữa, hắn thật sự thành kẻ ngốc đấy!”
109.
Ngày tang lễ, trời lất phất mưa bụi.
Cây Chiêu Tài không muốn phô trương nên tang lễ cũng không tổ chức quá lớn.
Tang lễ vốn là làm cho người sống xem, người ch ế t thật ra chẳng biết gì.
Họ khóc hay cười… cũng chẳng liên quan đến người đã khuất.
Giữa tang lễ lại xảy ra một chuyện chen ngang.
Những đứa con ruột của lão bà bà bỗng nhiên xuất hiện, sau khi lão bà bà qua đời, đòi mang hết di vật của mẹ đi.
Cây Chiêu Tài không muốn gây chuyện. Hắn mở tửu lâu cũng chỉ để cho mẹ nuôi có cuộc sống tốt hơn. Nay người đã mất, hắn cũng không định tiếp tục kinh doanh nữa.
Ai muốn lấy thì cứ lấy.
Nhưng Lạc Trần Quân lại không ngồi yên được.
Chưa nói đến hồ nước ở hậu viện kia đã tốn bao nhiêu tâm huyết của hắn, chỉ riêng xét chuyện phải trái cũng không thể để tài sản rơi vào tay bọn họ.
Lúc mẹ ruột chịu khổ. bọn họ ở đâu?
Giờ người ch ế t rồi, từng kẻ nhảy ra giả vờ hiếu thuận?
Trong cơn tức giận, hắn liền thả lão ba ba Thượng Lưu ra.
Thượng Lưu vốn giỏi nhất trò giả thần giả quỷ, liền hóa thành lão bà bà.
Dọa cho mấy kẻ kia sợ đến tè ra quần, từ đó không dám tới đòi của nữa.
“Người đời nói nhân gian ô uế… hóa ra ô uế chính là lòng người.”
Lạc Trần Quân nhìn về phía xa, khẽ lẩm bẩm.
110.
Cây Chiêu Tài tinh thần sa sút, Trầm Hương liền ở bên cạnh bầu bạn.
Lạc Trần Quân thì bận rộn kiểm tra tình hình trong hồ. Mỗi lần nhìn thấy Cây Chiêu Tài như người ch ế t mất nửa cái mạng, hắn lại tức không chịu nổi.
“Phàm nhân sinh lão bệnh tử vốn đã có số, ngươi hà tất phải để tâm đến vậy?”
Hắn khó chịu nói.
Cây Chiêu Tài chỉ cười khổ.
“Tiên trưởng chưa từng trải qua tình cảm nên tự nhiên không hiểu. Ta tu vi thấp kém, nếu có thể xuống địa phủ một chuyến thì tốt biết bao, ít ra còn có thể đi theo hồn phách của mẹ nuôi, xem mẹ nuôi sẽ đầu thai vào nhà nào… ta cũng có thể chăm sóc một chút.”
“Cái thứ tình tình ái ái không lành mạnh đó có gì hay! Con người phải nhìn về phía trước!”
Lạc Trần Quân vặn người uốn éo như con cá dải.
Ta đang đổ cá trong sọt vào hồ, nghe vậy liền úp thẳng cái sọt cá lên đầu hắn.
“Ngươi, cái tên tiên nhân vô dụng thì hiểu gì? Nhân gian tuy tàn khốc, nhưng chính vì có m á u có thịt mới chân thực!”
“Cây Chiêu Tài, đừng để ý hắn. Hắn là đồ lạnh lùng vô cảm. Ngươi cứ tiếp tục buồn đi, những chuyện khác bọn ta lo được.”
111.
“Tiểu Hoa, A Hắc, còn cả Đại Bạch nữa, sao các ngươi lại tới đây?”
Cá vừa xuống hồ, Thượng Lưu đã rưng rưng nước mắt gọi.
Xem ra đều là bạn cũ.
Ba con cá kia còn chưa mở linh trí, nhìn qua chỉ là cá bình thường. Nhưng Thượng Lưu chiếm cứ con sông kia bao năm, tự nhiên biết cách trò chuyện với sinh vật dưới nước.
“À à, ta hiểu rồi! Con cá chép tinh kia làm ra chuyện này thật khiến lòng người phẫn nộ!”
Sau khi nói chuyện xong, hắn bơi đến mép hồ, bò lên đó, vươn cổ gọi lớn:
“Tiên nhân mau đến! Thuộc hạ có chuyện quan trọng cần bẩm báo!”
Lúc này Lạc Trần Quân đang đứng cãi nhau với ta, trách ta không nên úp cả sọt cá tanh lên cái đầu tuấn tú tiêu sái của hắn.
Ta hất tóc, đang định giả vờ không nghe thì bị hắn kéo đi thẳng.
“Ngươi đi cùng ta. Xem con ba ba tinh kia lại phát hiện ra chuyện gì.”
“Ta là phàm nhân! Ngươi có thể để ta làm những việc phàm nhân nên làm được không? Chuyện trong giới thần tiên các ngươi ta không tiện tham gia!”
Ta vẫn đang ra sức phản đối.
Lạc Trần Quân quay đầu lại, nở nụ cười tà khí.
“Bóp vai, đấm chân, phẩy quạt che nắng cho bản tiên… chẳng phải đều là việc phàm nhân như ngươi có thể làm sao?”
Ta: …
112.
Cá chép tinh tên là Ngạn Minh, chỉ là một tiểu yêu đạo hạnh thấp kém.
Nhưng hắn lại cực kỳ giỏi nịnh trên đạp dưới, tài nịnh bợ khỏi phải bàn.
Sau khi có thể hóa hình, Ngạn Minh rất thích ra ngoài dạo chơi. Khác với những thủy tộc khác ghét loài người, hắn lại thích đám đông.
Bởi vậy mọi người đều thích nghe hắn về kể chuyện.
Nghe nói trước kia Ngạn Minh chỉ là một con cá chép nhỏ trong chùa. Hắn nghe các vị cao tăng tụng kinh suốt mấy chục năm.
Sau đó có lần chùa bị lũ cuốn, hắn theo dòng nước trôi xuống sông dưới núi, từ đó ở lại con sông của Thượng Lưu.
Sau khi đẩy Thượng Lưu rời đi, hắn liền tìm cách đục vỡ một đoạn đê sông, dẫn nước mang theo hắc khí vào đây.
Bất cứ loài cá tôm cua nào bị nhiễm hắc khí đều trở nên dị thường hung bạo.
Thậm chí nếu phàm nhân đánh bắt chúng đem về ăn, sau khi ăn xong cũng tính tình đại biến, cuối cùng mạch m á u vỡ tung mà ch ế t.
Có một làng đã ch ế t mấy người rồi, nhưng mọi người không biết nguyên nhân, chỉ tưởng họ đột nhiên mắc bệnh mà qua đời.
Lạc Trần Quân tốn biết bao tâm huyết mới tịnh hóa được hồ nước này.
Bây giờ trong hồ tiên khí lượn lờ, trên đầu lại có ngô đồng cổ thụ che bóng.
Từng tia nắng rơi xuống.
Nơi đây gần như trở thành phúc địa cho mọi sinh vật dưới nước.
Ba con cá chép vừa xuống nước liền tỉnh táo trở lại. Thượng Lưu nghe xong càng tức giận, dùng móng ngắn đập vào bờ hồ.
“Xin tiên nhân trả lại sự trong sạch cho ta!”
Lạc Trần Quân hừ lạnh.
“Ngươi một con ba ba tinh già, tham tiền háo sắc lại thích hư vinh, còn có cái gì gọi là trong sạch nữa?”
113.
Nghe chuyện này xong, Lạc Trần Quân cũng từng phiền não.
Hắn muốn trở lại Cửu Trọng Thiên thì phải khôi phục tiên pháp.
Mà cách nhanh nhất để khôi phục tiên pháp chính là làm việc tốt.
Nhưng hắn lười ch ế t đi được.
Sở thích lớn nhất của hắn là nằm một chỗ chờ người ta đút ăn đút uống.
Có lần hắn sai ta đút trái cây cho hắn.
Ta liền cầm cây cán lăn bột nhét thẳng vào họng hắn.
Dọa hắn la oai oái, chạy trối ch ế t.
Ta nói với hắn, ở Tiểu Thạch Thôn của bọn ta, chỉ có người liệt sắp ch ế t mới được đãi ngộ như vậy.
Hắn tức đến chu môi, mấy ngày liền không thèm nói chuyện với ta.
Bảy tên đạo sĩ kia vẫn bị nhốt trong phòng trống ở hậu viện.
Lạc Trần Quân vác cả một chậu đùi gà tới trước mặt bọn họ ăn ngấu nghiến.
Vừa ăn vừa chép miệng.
Ăn đến mức chính hắn cũng thấy buồn nôn mới chịu dừng.
Xương gà vứt đầy đất.
Tất cả đều do ta dọn.
Mấy ngày nay Cây Chiêu Tài không còn tâm trí buôn bán, liền đóng cửa Nghênh Quân Lai.
Ngày nào hắn cũng cùng Trầm Hương khóc lóc.
Một gã nam nhân cao to lực lưỡng, khóc lên vang cả trời đất, hàng xóm còn sang phàn nàn.
Ta và Lạc Trần Quân ngồi trước mặt hai người họ xem mỗi ngày một màn khóc.
Hắn vừa xem vừa gặm hạt dưa, chép miệng còn to hơn tiếng khóc của hai người kia.
Chắc là cố ý chọc tức mấy tên đạo sĩ nên quen tật đây mà.
“Ngươi đừng cắn nữa! Tai ta sắp bị các ngươi phiền ch ế t rồi!”
“Có cách nào khiến bọn họ đừng khóc nữa không?”
Ta giật lấy túi hạt dưa trong tay Lạc Trần Quân.
Ai ngờ hắn lại móc ra thêm một gói khác trong áo sau đó tiếp tục gặm.
“Ta biết làm sao? Chẳng lẽ xuống địa phủ kéo hồn lão bà bà lên cho hắn nhìn một cái? Sợ là Diêm Vương cũng không đồng ý.”
Hắn vừa nói vừa nhổ vỏ hạt dưa.
Đột nhiên Lạc Trần Quân hai mắt sáng lên.
“À! Ta có cách rồi!”
Hắn vỗ tay, quyết định xuống địa phủ một chuyến.
Ta lập tức đứng bật dậy, chạy vọt lên lầu, sống ch ế t cũng không chịu lộ mặt nữa.