Phi Hoa Lệnh - chương 18
129.
“Ngươi làm vậy, bôi nhọ thanh danh phương trượng, rốt cuộc là có ý đồ gì?”
Giọng Tịnh Từ nghiêm khắc, hoàn toàn không còn vẻ từ bi của người xuất gia.
“Ha… ha ha…”
“Ngươi nói ta làm hoen ố danh tiếng của ông ấy…”
“Vậy thì ông ấy từ bi cả đời, cuối cùng đổi lại được cái gì?”
Ngạn Minh, cũng chính là cá chép tinh, trên mặt bắt đầu mọc lên từng mảng vảy đen.
Khuôn mặt vốn đã dữ tợn lại càng đáng sợ hơn vài phần.
Có vài tín đồ vừa tỉnh táo lại, nhìn thấy bộ dạng ấy liền thét lên một tiếng:
“Có m a!”
Rồi ngất xỉu tại chỗ.
Lạc Trần Quân đá hắn một cái, khinh bỉ nói:
“Đồ vô dụng!”
Trong mắt Ngạn Minh đọng nước mắt.
Không ai biết…
Hắn đã tận mắt chứng kiến từng ngày Thanh Diêm phương trượng bị người ta ép đến ch ế t như thế nào.
Từ ngày xuất hiện ở chùa Cam Tuyền…
Mỗi ngày Thanh Diêm đều đến bên suối niệm kinh tọa thiền, tiện tay mang theo mẩu bánh vụn để cho chúng ăn.
Nghe tiếng kinh của phương trượng, hắn lớn lên từng ngày, từ một con cá nhỏ thành cá lớn.
Vốn dĩ… hắn cũng có thể thành tiên.
Nhưng sau khi nữ nhân kia sinh con rồi ch ế t, chùa Cam Tuyền nhanh chóng suy tàn.
Còn hắn…
Sinh tâm ma.
Rốt cuộc trên đời này…
Thế nào là đúng? Thế nào là sai?
Cá chép tinh ngày ngày đi vào nhân gian, nhưng càng nhìn lại càng thất vọng.
Thế gian này…
Hoàn toàn không đẹp đẽ như phương trượng từng nói.
Lòng người phức tạp khó lường.
Vì lợi ích, cha con cũng có thể tàn s át lẫn nhau.
Nếu đã như vậy…
Thế gian này còn tồn tại để làm gì?
Ngạn Minh vừa đau đớn vừa phẫn nộ:
“Ngươi nói xem, ai có thể báo thù cho phương trượng?
“Chỉ có ta!”
“Ta đã gi ết cả gia đình đó!”
“Ta ngày đêm hành hạ chúng!”
“Ta nói với chúng, ta chính là phương trượng!”
“Ta đã từ địa phủ trở về!”
“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha!”
“Ha cái đầu ngươi!”
“Con cá ch ế t tiệt nhà ngươi cười lên thật dọa ch ế t người!”
Chưa đợi hắn cười xong, Lạc Trần Quân đã quăng cả đế giày vào mặt hắn.
“Cái đồ khốn nhà ngươi, hại bản tiên giữa mùa đông còn phải ra ngoài chịu lạnh!”
“Khoai nướng Thanh Thành làm ta còn chưa kịp ăn!”
“Ngươi còn mặt mũi cười à?!”
“Cười cái đầu ngươi!”
Vừa nói, hắn vừa dùng đế giày quất tới tấp.
Một đám cao tăng đồng loạt lùi lại nửa bước, sợ đến mức quên cả niệm Phật.
130.
Ngạn Minh bị ném vào hồ nước trong Nghênh Quân Lai.
Vừa rơi xuống…
Thượng Lưu đã dẫn theo ba bằng hữu cá xông tới.
“Hay lắm, con cá chép tinh kia!”
“Hôm nay rơi vào tay ta, xem ta không hành hạ ngươi đến ch ế t!”
Thượng Lưu há to miệng định cắn hắn.
Rùa ăn cá vốn là bản năng.
Huống chi Thượng Lưu vừa ngủ đông xong, bụng đói cồn cào.
“Tránh sang một bên!”
Lạc Trần Quân túm cổ hắn ném sang chỗ khác.
“Bản tiên vừa cứu ngươi một mạng đấy.”
Hắn cầm khoai nướng, bị nóng đến nhăn mặt xuýt xoa.
“Thế thì đúng là cảm ơn ngươi nhiều.”
Ngạn Minh quay lưng lại, vẫy đuôi về phía hắn, lạnh lùng nói.
“Thanh Thành! Thanh Thành!”
Lạc Trần Quân la oai oái.
Lúc đó ta đang ngồi xổm ăn khoai nướng.
Huyện lệnh và tri phủ mặt dày cũng ở lại, giờ cũng bắt chước chúng ta mặc quan phục ngồi xổm.
Được tiếp xúc với thần tiên thật sự, đừng nói là ngồi xổm ăn khoai nướng…
Cho họ nằm bò ăn cũng được.
“Gì vậy?”
Ta lau miệng đi tới.
“Đem con cá xấu xí này nướng lên cho ta!”
Lạc Trần Quân vừa dứt lời…
Ta còn đang nghĩ, dù sao hắn cũng đã hóa thành hình người, ăn có thấy kỳ không?
Thì thấy Cây Chiêu Tài xách một cây xiên tre đi tới.
Trên cây xiên còn dính đầy dằm, rõ ràng vừa mới vót xong.
“Dùng cái này xiên lên nướng, nướng cá sẽ dễ hơn.”
Cây Chiêu Tài vui vẻ nói.
131.
Giữa mùa đông, trong sân nhỏ đống lửa được nhóm lên.
Ta cũng không hiểu nổi…
Tại sao chúng ta không vào nhà sưởi ấm, lại cứ phải ngồi ngoài trời chịu rét.
Huyện lệnh và tri phủ ch ế t cũng không chịu về.
Nhất quyết ngồi cạnh Lạc Trần Quân để hít chút tiên khí, khiến hắn ghét bỏ ra mặt.
“Hiện giờ việc quan trọng nhất là hỏi ra kẻ đứng sau.”
Lạc Trần Quân chậc lưỡi, dáng vẻ chẳng có chút phong thái thần tiên.
“Cho nên con cá tinh kia tạm thời chưa thể ch ế t.”
“Nhưng… lỡ hắn chạy mất thì sao?”
Tri phủ có chức quan lớn nhất ở đây, nên quyền phát biểu cũng nhiều nhất.
Lúc này ông ấy đang ngồi ngay ngắn trên ghế đẩu nhỏ, hai tay đặt trên đầu gối, nghiêm chỉnh đưa ra thắc mắc.
Lạc Trần Quân liếc tri phủ một cái:
“Bản tiên đã chôn gai hoa vào cơ thể hắn.”
“Muốn chạy?”
“Cũng phải xem bản tiên có đồng ý không!”
Tri phủ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Ông ấy dùng ánh mắt sùng bái nhìn Lạc Trần Quân:
“Tiên nhân quả nhiên là tiên nhân, thật lợi hại!”
“Ngươi tránh xa bản tiên một chút.”
“Ta không có hứng thú với nam nhân!”
Huyện lệnh lỡ bật cười.
Tri phủ ho khan mấy tiếng, cố gắng giải tỏa bầu không khí ngượng ngập.
“Trễ thế này rồi… hai người sao còn chưa về?”
Lạc Trần Quân khó hiểu hỏi.
Chủ yếu là hai người sống sờ sờ đứng đây, khiến hắn có chút không tự nhiên.
“Tiên trưởng…”
Tri phủ lại rụt rè tiến lại gần.
Khuôn mặt tròn béo đầy vẻ van nài.
“Đã bảo ngươi đứng xa bản tiên ra một chút, sao lại tiến gần nữa?”
Lạc Trần Quân kéo ta tới chắn trước ng ự c, ngăn cách hắn với tri phủ.
Ta đứng đó, mặt đầy tuyệt vọng.
Thôi vậy…
Cũng quen rồi.
132.
“Xì! Thần tiên cái gì chứ! Ta thấy chỉ là lũ giang hồ lừa đảo!”
Vừa ra khỏi tửu lâu, tri phủ đã lẩm bẩm với huyện lệnh.
Huyện lệnh không muốn đáp lời, nhưng cũng không tiện làm mất mặt cấp trên, đành ậm ừ cho qua.
“Chỉ là một bát nước rách, lại coi như bảo bối! Trong cái hồ ấy cả đống nước, thiếu gì!”
“Bản quan còn chưa chê trong đó có con rùa đâu!”
“Không chừng trong nước còn có phân rùa ấy chứ!”
Tri phủ càng nghĩ càng bực.
Cứ thấy việc mình phải mặt dày nịnh nọt một tên ‘thần tiên’ bất nam bất nữ thật mất mặt.
Nhất là còn trước mặt thuộc hạ của mình.
Để gỡ gạc thể diện, ông ta mắng chửi Lạc Trần Quân mấy câu.
Nhưng bát nước trong tay lại ôm ch ặ t như báu vật, chẳng để rơi giọt nào.
Huyện lệnh thì nghĩ mình từng trải qua không ít sóng gió, nên lúc này cảm thấy trí tuệ của mình vượt trội hơn hẳn.
Ông ấy không muốn cùng một giuộc với tri phủ.
Ứng phó vài câu rồi ai về nhà nấy.
“Thế nào rồi? Chuyện đã giải quyết chưa?”
Huyện lệnh phu nhân lo lắng hỏi.
Huyện lệnh bưng bát nước ra:
“Trước mắt đã tạm giải quyết. Chỉ là kẻ đứng sau vẫn chưa lộ diện.”
“Con cá tinh kia không chịu khai thật, nên tiên nhân ban cho bát nước này, để khi phát hiện có người bị yêu khí mê hoặc thì dùng.”
“Phu nhân, tìm cái chai ra đựng đi. Cầm bát thế này dễ đổ lắm.”
Phu nhân lập tức sai nha hoàn đi tìm bình.
Còn bên kia…
Tri phủ về nhà vẫn hậm hực khó chịu, tiện tay quăng bát nước sang một bên.
Đêm đó ông ta hung hăng sủng ái thiếp yêu, xong xuôi liền ngủ một mạch đến sáng.
Sáng hôm sau…
Chỉ nghe một tiếng hét chói tai của tiểu thiếp, đánh thức tri phủ còn đang ngái ngủ.
“Nàng la hét cái gì?”
Tri phủ bực bội hỏi.
“L… l… lão… lão gia…”
“Ngài… ngài… ngài nở hoa rồi!”
Tiểu thiếp mặt đầy kinh hoảng.
Tri phủ nổi giận:
“Tiện nhân này ngủ đến mê sảng rồi sao? Nở hoa cái gì!”
Lão lắc lắc đầu.
Không hiểu sao hôm nay đầu óc nặng trĩu lạ thường.
Tri phủ đưa tay sờ lên đầu…
Rồi nhổ xuống mấy cánh hoa nhỏ xinh.
Ngay cả giày cũng không kịp xỏ.
Tri phủ lăn bò xuống giường, lao tới trước gương trên bàn trang điểm.
Trong gương…
Trên đầu ông ấy nở đầy một mảng hoa khoai lang!