Phi Hoa Lệnh - chương 17
124.
Khi Lạc Trần Quân mặc chiếc áo bông hoa sặc sỡ, bộ dạng chật vật xuất hiện trước mặt mọi người, ai nấy đều nhìn hắn bằng ánh mắt ngơ ngác.
Với gu thẩm mỹ rực rỡ đến mức này…
Nhìn trái nhìn phải cũng chẳng giống thần tiên.
Ngược lại còn giống thầy bói lừa tiền ngoài phố hơn đấy.
Thì ra những người từng uống “tiên đan” do cao tăng Ngạn Minh phát cho, trong buổi pháp hội hôm nay đột nhiên giống như bị tà nhập.
Miệng lảm nhảm nói nhăng nói cuội, thân thể không còn nghe sai khiến, bắt đầu đập phá cướp bóc.
Có người kích động quá mức, ngã xuống đất rồi tắt thở ngay tại chỗ.
Trên đài cao, Ngạn Minh đứng giữa sân, khoác cà sa vàng rực, hai tay dang rộng hướng về trời cao.
Hắn nhắm mắt, vẻ mặt thành kính:
“Đây là điềm cảnh báo của trời! Tất cả những kẻ trong lòng không thanh sạch, đều sẽ phải chịu thiên phạt!”
“Ngạn Minh! Còn không mau hiện nguyên hình!”
Đúng lúc này, Lạc Trần Quân vừa thở hồng hộc vừa chạy tới.
Đường xa quá, hắn bay được nửa chặng thì lạnh đến muốn ch ế t, nghĩ bụng dù sao cũng sắp đến nơi rồi, chạy bộ cho nhanh!
Hắn chống hai tay lên đầu gối, thở dốc hồi lâu mới lấy lại hơi.
Ngạn Minh nhìn hắn, khóe môi mang ý cười, khinh miệt nói:
“Chỉ bằng ngươi… cũng muốn thu phục ta? Nằm mơ đi!”
Lạc Trần Quân bình thường tuy có vẻ nhát gan vô dụng, nhưng cũng không phải loại dễ bị người ta bắt nạt.
Hắn gào to một tiếng, vung ra mấy chục hoa đằng.
Trong chốc lát, cánh hoa bay kín trời, rơi lả tả khắp nơi.
Giữa mùa đông lạnh buốt như vậy, cảnh tượng ấy lại có thêm vẻ yêu mị kỳ ảo.
Chỉ là chưa bao lâu Lạc Trần Quân đã mệt thở không ra hơi.
“Áo bông giữ ấm thì giữ ấm thật… nhưng cũng vướng víu quá!”
Nói xong, hắn cởi luôn áo bông quần bông, ném về phía chúng ta, đang chạy hết sức mới vừa kịp tới.
“Thanh Thành! Mở to mắt ra xem bản tiên thu phục yêu quái thế nào!”
Hắn vừa dứt lời, đang hăng m á u…
Không ngờ lại chân trái dẫm chân phải.
“Bịch!”
Ngã sấp xuống đất.
Ta: ( ̄д ̄;)
125.
Ngạn Minh là cá tinh, còn Lạc Trần Quân là hoa thần.
Hai bên không tương sinh cũng chẳng tương khắc, thắng bại hoàn toàn phụ thuộc vào bản lĩnh mỗi bên.
Chỉ thấy trên sân hoa đằng bay múa, dây nào dây nấy đầy gai nhọn, chiêu nào cũng hung hiểm.
Thật không hiểu lúc trước Lạc Trần Quân sao lại đánh không lại Phượng Hoàng.
Ngạn Minh cũng không chịu kém.
Pháp khí của hắn là một thanh kiếm xương cá, từng nhát chém thẳng vào hoa đằng.
Lại thêm yêu thuật gia trì, bản thân Lạc Trần Quân vốn dĩ không giỏi chiến đấu.
Dù là thần tiên chính tông, nhưng một kẻ trồng hoa thì đánh được ai?
Gặp phải loại chuyên chiến đấu như thế này, hắn rõ ràng rất vất vả.
Cây Chiêu Tài che chắn cho Trầm Hương và ta.
Huyện lệnh trốn sau lưng ta.
Tri phủ lại trốn sau lưng huyện lệnh.
Còn những người khác thì nằm la liệt trên đất.
Kẻ giả ch ế t thì giả ch ế t.
Kẻ phát đ iê n thì phát đ iê n.
Nhân cơ hội đó, Lạc Trần Quân rắc xuống một mảng lớn nước hồ đã được tịnh hóa.
Trong thời tiết này, dù không ch ế t rét thì cũng cảm lạnh vài ngày.
“Ngươi rốt cuộc là ai? Vì sao lại biết tịnh hóa?”
Ngạn Minh vốn đang đầy tự tin, bỗng đổi giọng nghi ngờ.
Lạc Trần Quân vui vẻ lắc hông múa hoa đằng.
Hắn nhe răng nói:
“Ta nói cả một vạn lần rồi.”
“Ta là cha ngươi!”
126.
“Ngạn Minh, mau hiện thân!”
Đúng lúc này, một nhóm cao tăng chân chính kịp thời chạy tới.
Miệng họ niệm kinh, tay cũng không hề nhàn rỗi.
Trong đó có một vị tuổi cao, đạo hạnh sâu nhất, pháp hiệu Tịnh Từ.
Chỉ thấy ông lấy ra pháp khí chĩa về phía Ngạn Minh.
Sắc mặt Ngạn Minh lập tức vặn vẹo dữ tợn, không cam lòng gào lên:
“Các ngươi dựa vào đâu mà bắt ta?!”
Nhân cơ hội đó, Lạc Trần Quân vung hoa đằng đánh rơi kiếm xương cá trong tay hắn, tiện thể trói hắn lại như bánh chưng.
Ngạn Minh lộ vẻ đau đớn.
Trên gai của hoa đằng có tiên pháp.
Mỗi lần đ â m vào người hắn, từng luồng hắc khí lại từ cơ thể thoát ra.
Xem ra…
Hắn nhập ma đã lâu.
“A Di Đà Phật.”
“Đa tạ thượng tiên thay Phật môn chúng ta thanh lý môn hộ.”
Tịnh Từ cung kính nói.
Lạc Trần Quân cũng đáp lễ.
Kính già yêu trẻ, điều này hắn vẫn hiểu.
Tịnh Từ hỏi:
“Ngạn Minh, ngươi còn nhớ sư phụ ta, phương trượng Thanh Diêm, không?”
Vừa dứt lời…
Khuôn mặt méo mó của Ngạn Minh bỗng trong thoáng chốc khựng lại.
“Không nhớ!”
Hắn nghiến răng đáp.
127.
Trong chùa Cam Tuyền có một mạch suối trong.
Phương trượng Thanh Diêm ngày ngày ngồi bên suối giảng kinh.
Tuổi ông đã cao.
Nhiều khi chỉ lặng lẽ ngồi thiền ở đó.
Thỉnh thoảng lại nói chuyện với mấy con cá nhỏ trong nước.
Phật môn không sát sinh.
Cá trong suối cũng là sinh mệnh.
Vì vậy không ai xua đuổi chúng.
Thanh Diêm là một vị cao tăng chân chính, lòng đầy từ bi.
Trước khi xuất gia, Thanh Diêm vốn là người tốt nổi tiếng khắp mười dặm tám thôn.
Những cô nương muốn gả cho ông xếp hàng dài.
Không ngờ cuối cùng Thanh Diêm lại xuất gia.
Khi Ngạn Minh bắt đầu có linh trí, Thanh Diêm đã là phương trượng.
Trong chùa Cam Tuyền tăng nhân không nhiều, phần lớn đều là tăng sĩ khổ tu.
Hoàn toàn khác với những hòa thượng ăn tiền hương khói, béo tốt phì nhiêu.
Ruộng đất dưới chân núi của chùa thuộc về chùa Cam Tuyền.
Nhưng phương trượng không nỡ để dân chúng chịu cảnh đói khổ, nên đem mảnh đất ấy cho họ thuê với giá cực rẻ.
Có năm mất mùa, phương trượng còn không thu tiền thuê.
Các tăng nhân trong chùa chỉ đành thắt lưng buộc bụng sống qua ngày.
Hôm đó, có sản phụ sắp sinh.
Đúng lúc lên chùa Cam Tuyền dâng hương cầu phúc, mong đứa bé trong bụng được bình an sinh ra.
Vừa dập đầu khấn xong…
Thì nước ối vỡ ngay tại chỗ.
Ai cũng biết trong chùa không được có huy ết khí.
Nhưng phương trượng lại nói:
“Đây là sinh lộ, có thể sinh trong chùa.”
Ông lập tức sai đệ tử chạy xuống núi mời bà đỡ, lại còn nhường cả thiền phòng của mình để sản phụ sinh con.
Khi bà đỡ đến nơi…
Nữ nhân kia đã không còn chống đỡ nổi.
Băng huyết, lại thêm kiệt sức.
Trong thời gian mang thai, nhà chồng không cho ăn uống tử tế, khiến nàng vàng vọt gầy yếu.
Làm sao còn đủ sức sinh nở?
Đến chùa cũng không phải ý nàng.
Là mẹ chồng nói nàng không biết làm việc, sợ lúc sinh khó đẻ, nên đuổi nàng đi leo núi cầu phúc.
Không ngờ…
Phúc chưa cầu được.
Người đã ch ế t trước.
Đứa trẻ sinh ra chỉ kêu meo meo vài tiếng như mèo con, rồi cũng theo mẹ mà đi.
Lúc này…
Nhà chồng của người phụ nữ mới bắt đầu đến gây chuyện ầm ĩ.
128.
Họ vừa đánh vừa chửi, còn buông lời sỉ nhục các đệ tử Phật môn.
Thế nhưng Thanh Diêm chỉ lặng lẽ niệm ‘a di đà Phật’, từ đầu đến cuối không hề tranh cãi.
Đến cuối cùng, đám người kia được đằng chân lân đằng đầu.
Cả gia đình ấy cấu kết với dân làng, xông lên núi cướp sạch chùa Cam Tuyền.
Thanh Diêm đứng nhìn, mắt ngấn lệ, khẽ lẩm bẩm:
“Ta sai rồi… rốt cuộc vẫn là sai rồi…”
Thanh Diêm quá lương thiện.
Ngay từ đầu, ông không nên quá từ bi với tất cả mọi người.
Ngày Thanh Diêm viên tịch, chính Tịnh Từ là người lo liệu hậu sự.
Tịnh Từ là một trong những đệ tử của Thanh Diêm.
Khi ấy, chùa Cam Tuyền đã tiêu điều đổ nát.
Dân chúng thỉnh thoảng lại lên chùa vơ vét đồ đạc.
Ngay cả khung cửa sổ cũng bị người ta tháo mang về, không biết dùng làm gì.
Mấy chục năm trôi qua.
Tịnh Từ cũng dần già đi.
Nhưng ngày sư phụ viên tịch, ông vẫn nhớ rõ như in.
“Nếu có kiếp sau, ta mong mình đừng đầu thai vào Phật môn nữa.”
“Tịnh Từ, sau khi ta đi, hãy chôn ta dưới chân núi.”
“Ta sẽ trở về với tự nhiên.”
“Ta là Ngạn Minh, không phải phương trượng Thanh Diêm.”
“A Di Đà Phật…”
Chính vì thế, khi Ngạn Minh xuất hiện trong kiếp này, Tịnh Từ đã mơ hồ đoán được có lẽ có liên quan đến Thanh Diêm phương trượng.
Chỉ là không ai biết lai lịch của hắn, nên Tịnh Từ vẫn kiềm chế không nói.
Cho đến hôm nay…
Nhờ pháp khí, ông nhìn thấy nguyên thần của Ngạn Minh.
Ngạn Minh hiện giờ…
Chính là con cá đen nhỏ từng sống trong suối của chùa Cam Tuyền!