ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Phi Hoa Lệnh - chương 24

  1. Trang chủ
  2. Phi Hoa Lệnh
  3. chương 24
Chương trước
Chương tiếp

 

Ngoại truyện

1.

Lạc Trần Quân gió bụi đầy người, trên đầu còn dính mấy chiếc lá khô lúc xuyên rừng chui ra.

Hắn phi như bay, mặc cho gió đông lạnh buốt táp vào mặt.

Trầm Hương đã sinh rồi  lại thêm một cây Cây Chiêu Tài nữa.

Bởi nàng ấy là linh vật trời sinh, nên đứa bé vừa ra đời đã mang hình dáng trẻ con, trông giống Cây Chiêu Tài đến mười phần.

Nhà hai vợ chồng họ vốn đông con, nên dung mạo thế nào cũng chẳng còn ai bận tâm nữa.

Nhưng lúc này, hai vợ chồng lại hoàn toàn mặc kệ đứa bé đang khóc oe oe trong lòng, chỉ ngây người nhìn đóa hoa súng đang nở trên mặt hồ.

Đó là một đóa súng màu vàng nhạt.

Khác với hoa sen, lá của nó nổi lững lờ trên mặt nước, từng chiếc tròn tròn đáng yêu.

Nụ hoa cũng nhỏ nhắn xinh xắn, thậm chí còn bé hơn mấy đứa con của Trầm Hương.

Bây giờ hoa súng đang nở rộ.

Những cánh hoa vàng nhạt óng ánh, run run yếu ớt, trông vừa mỏng manh vừa khiến người ta thương xót.

Khi Lạc Trần Quân chạy tới nơi, đúng lúc đóa hoa vừa nở bung hoàn toàn, lộ ra nhụy hoa bên trong.

“Thanh Thành  con nha đầu thối này  làm ta mệt muốn ch ế t rồi…”

Hắn chống tay lên đầu gối, thở hồng hộc gọi lớn.

Ngay giây sau…

Đóa hoa súng đang nở rực ấy bỗng ngay lập tức khép lại.

Lạc Trần Quân: (・Д・)ノ

2.

Sau khi Lạc Trần Quân “gào” một tiếng khiến Thanh Thành sợ đến… tự đóng hoa lại, đóa súng ấy phải đến mùa xuân năm sau mới chịu nở lần nữa.

Lần này phản ứng của hắn không còn kịch liệt như trước.

“Nở thì nở đi…”

“Dù sao nàng cũng chẳng muốn gặp ta.”

Lạc Trần Quân co ro trong góc, cắn khăn tay, nước mắt lưng tròng.

“Nhưng… người bước ra không phải Thanh Thành!”

Cây Chiêu Tài nghiêm túc nói với hắn.

Thế thì lạ thật.

Nếu không phải nàng… thì còn có thể là ai?

Khi mọi người vội vàng chạy lại Chiêu Dao Sơn, họ thấy Trầm Hương đang bất lực giải thích với cô gái trước mặt:

“Ta… thật sự không phải mẹ của cô… cô là tỷ tỷ của ta mà…”

“Hay thật, giờ biến thành Thanh Thành đi tìm mẹ rồi.”

Cây Chiêu Tài lẩm bẩm.

“Nhưng lúc ta mở mắt ra người đầu tiên ta thấy là tỷ tỷ mà.”

“Cho nên tỷ tỷ chính là mẹ của ta!”

Cô nương kia nghiêm túc nói, giọng vô cùng chắc chắn.

Giọng nói quả thật là của Thanh Thành.

Nhưng khuôn mặt… thì lại không giống.

Bởi vì… quá đẹp.

Đẹp đến mức mọi người nhất thời cũng không dám khẳng định.

Chỉ có Lạc Trần Quân bước tới hai bước, rồi ôm ch ặ t nàng vào lòng.

“Cảm ơn nàng… đã quay về.”

Hắn khẽ nói.

Cô gái nghiêng đầu, tò mò hỏi:

“Ngươi là ai?”

Lạc Trần Quân mỉm cười, cực kỳ bình tĩnh:

“Ta là cha của con.”

3.

Sau khi hóa thành người, Thanh Thành, hoa súng tinh thật sự suốt ba ngày gọi Lạc Trần Quân là cha.

Khiến mọi người xung quanh đồng loạt che mặt bỏ chạy, không dám nhìn cảnh tượng kỳ quái ấy.

“Thanh Thành à, cha muốn ăn đào.”

“Đi, rửa sạch rồi đút cha ăn.”

Lạc Trần Quân nằm dài trên trường kỷ mỹ nhân, vẻ mặt khoái chí sai bảo.

Cô gái đứng trước mặt hắn đúng là một mỹ nhân  ít nhất so với Thanh Thành trước kia.

Làn da trắng trẻo, vóc người thon gầy.

Màu da vàng sạm, những vết sẹo tím đỏ do phơi nắng ngoài đồng năm xưa đã biến mất.

Mái tóc khô xơ ngày trước giờ đã mềm mượt như tơ.

Vì từng thiếu ăn thiếu mặc nên trước kia Thanh Thành thấp bé, còn giờ sau khi tái sinh, dáng người cũng cao ráo hơn nhiều.

Nói là tuyệt thế giai nhân thì hơi quá.

Nhưng mỹ nữ thì hoàn toàn có thể.

Nàng bước chân nhẹ nhàng đi rửa đào.

Chỉ để lại đám người phía sau há hốc miệng, không biết phản ứng thế nào.

“Thượng tiên… ngài… sai bảo Thanh Thành như vậy…”

“Lỡ một ngày nàng ấy khôi phục ký ức thì phải làm sao?”

Cây Chiêu Tài lo lắng.

Dù sao tính tình Thanh Thành trước kia… hắn tận mắt chứng kiến rồi.

“Ta là ân nhân cứu mạng của nàng ấy đấy!”

Lạc Trần Quân chẳng hề bận tâm.

“Nàng ấy còn có thể trở mặt với ta?”

Nói xong hắn lại vươn cổ gọi lớn:

“Trong bếp có dưa leo nhớ lấy cho cha mấy quả! Cha cần đắp mặt nạ!

“Ai da… mấy ngày nay da dẻ không tốt, không khí khô quá…”

Không lâu sau, Thanh Thành bưng tới một chậu trái cây.

Nàng mỉm cười bước tới, bình thản hỏi:

“Có phải ông già cần trái cây không?”

Lạc Trần Quân không nghĩ ngợi gì, vội nói:

“Sao con nói chuyện với cha như vậy? Mau đưa dưa leo đây, cha đắp mặt!”

Hắn đưa tay ra.

Nhưng ngay lập tức…

Thanh Thành túm cổ áo hắn nhấc phắt lên.

“Con làm gì vậy?” Lạc Trần Quân nổi giận.

“Nếu con còn không ngoan, cha sẽ tức giận đấy!”

“Được, ta cho ngươi tức!”

Thanh Thành dữ tợn cười.

Rồi cầm một quả dưa leo chọc thẳng vào cổ họng hắn.

“Cha đúng không?!”

“Tức đúng không?!”

“Đắp mặt đúng không?!”

“Ăn đào đúng không?!”

“Khặc khặc khặc… c… cứu… cứu mạng a!!!”

4.

“Ngươi đã khôi phục ký ức, vậy sao còn giả vờ không quen ta?”

Lạc Trần Quân bĩu môi, trên mặt vẫn còn dính đầy vụn dưa leo.

“Ta lúc rửa dưa leo mới nhớ ra đấy, chứ đâu phải đã nhớ từ trước. Ai bảo ngươi nói ngươi là cha ta!”

Ta tức giận đáp.

Nhưng nói thật, ta lại rất hài lòng với thân thể hiện giờ, nên cũng chẳng buồn tính toán với hắn.

“Này… ngươi kiếm đâu ra cho ta thân xác đẹp thế này vậy?”

Ta có chút lo lắng hỏi.

Dù sao nếu là cướp từ người khác, nghe cũng đáng sợ lắm.

Lạc Trần Quân liền kéo tay áo ta, tiện thể lau luôn vụn dưa leo trên mặt mình, cười cười nói:

“Bản tiên là loại người đó sao?”

“Đây vốn là dáng vẻ thật của ngươi.”

“Trước kia ngươi thiếu ăn thiếu mặc, dinh dưỡng không đủ. Lại suốt ngày chạy ngoài trời, phơi nắng đến hỏng cả da. Ngày qua ngày, có rửa cũng không sạch nổi, thì làm sao đẹp được?”

Lạc trần Quân từ trên xuống dưới đánh giá ta một lượt.

Sau đó xoa tay, nở nụ cười cực kỳ gian tà:

“Còn bây giờ…”

“Bản tiên cũng không ngại tự mình kiểm tra chất lượng một chút đâu~”

Ta ghét bỏ vặn đầu hắn sang chỗ khác.

“Ta thà làm vợ của Thượng Lưu còn hơn ủy thân cho ngươi!”

“Dựa vào đâu chứ?!”

Lạc Trần Quân nhảy dựng lên.

“Bản tiên kém hắn chỗ nào?”

“Đừng quên chính ta cứu ngươi sống lại đấy!”

“Phải rồi, cảm ơn ngài nhiều lắm.”

Ta mặt không cảm xúc.

“Một mạng trả một mạng.”

“Chúng ta huề nhau rồi.”

Lạc Trần Quân lập tức xìu xuống như cá nóc xì hơi, co vào trong góc, làm bộ đáng thương.

“Chỉ có ta… không ai thương… không ai yêu…”

“Ta là một cọng cỏ nhỏ bé không ai biết tới… ô ô ô…”

Ngoài cửa.

Thủ lĩnh tộc Phượng Hoàng nhìn thấy cảnh tượng này, hàm dưới suýt rơi xuống đất.

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 24"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

download (44)
3 lần gả
14 Tháng 8, 2025
76622cf12b27a479fd36 – Copy – Copy – Copy
Dẫn Hắn Luân Hãm
1 Tháng 1, 2026
download (22)
Trảm Thanh Vân
8 Tháng 12, 2025
gen-h-z7422509240627_e95e0e24313bf75eb50bca66ae3912a5
Mỹ Lệ Tử Câm
12 Tháng 1, 2026
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện