ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Phượng quy lai - chương 8

  1. Trang chủ
  2. Phượng quy lai
  3. chương 8
Chương trước
Thông tin tiểu thuyết

 

20 .

Ta vội khoác áo chạy ra ngoài, Lý Đức Thắng trước cửa đang quỳ lạy dập đầu.

“Cầu xin công chúa cứu lấy hoàng thượng!”

Đêm tháng Sáu phương Bắc vẫn còn lạnh, chiếc đèn lồng trong tay Lý Đức Thắng đung đưa, soi sáng một đoạn ngắn con đường ngoằn ngoèo trong cung.

Ông ấy cúi gập người, đôi chân khập khiễng bước đi thật nhanh, thật gấp.

“Dạo trước dựa vào hương Trầm Quang của công chúa, hoàng thượng còn giữ được chút tỉnh táo, giờ ngay cả hương Trầm Quang cũng không giúp được nữa.”

Ta kéo chặt áo choàng:

“Chưa mời thái y sao?”

Lý Đức Thắng trầm mặc một chút:

“Hoàng thượng không cho thái y chữa bệnh.”

Bệnh tật kiêng kỵ nhất là giấu bệnh sợ thuốc.

Nhưng điều ta không hiểu là, Tạ Uyên giờ đây đã là cửu ngũ chí tôn , lý ra phải quý trọng sinh mệnh của mình nhất.

Có hoàng đế nào không muốn sống lâu trăm tuổi, ngự trị giang sơn vạn dặm cơ chứ?

Trong cung Càn Thanh, đèn đuốc sáng trưng suốt đêm. Tiếng gào thét thê lương vọng qua tường cung, xen lẫn tiếng đồ đạc bị đập vỡ rầm rầm, tựa như con thú dữ đói khát bị nhốt lại.

Thái giám thân cận của Tạ Uyên đi qua đi lại trước cửa, sắc mặt lo âu.

Thấy ta đến, đại thái giám vội vàng bò đến, chắp tay cúi chào:

“Cửu công chúa, cuối cùng người cũng đến! Hoàng thượng phát đi.ên rồi!”

“Có bệnh thì triệu thái y, ta đâu biết chữa bệnh.”

Đại thái giám chưa kịp giải thích với ta, đã nhẹ nhàng gõ cửa cung Càn Thanh:

“Hoàng thượng, cửu công chúa đến rồi!”

Bên trong vọng ra tiếng gầm gừ bạo lực:

“Bảo nàng cút!”

Ta lập tức quay đầu bước đi.

Vừa xoay người, cánh cửa sau lưng bật mở, một bàn tay xương xẩu từ trong bóng tối thò ra, mạnh mẽ siết lấy cổ tay ta rồi kéo vào.

Ta ngã mạnh vào một vòng tay lạnh lẽo, cửa trước mặt lập tức đóng lại.

Người sau lưng không chờ được mà ghé đầu lên vai ta, hàm răng sắc nhọn hung hăng cắn vào vai ta.

Tựa như khao khát tìm kiếm một sự xoa dịu.

Ta mạnh mẽ xoay người, giơ tay tát một cái.

Đầu Tạ Uyên lệch hẳn sang một bên.

Trong không khí thoang thoảng mùi hương Trầm Quang quen thuộc, hòa lẫn với hương thảo dược cùng đạn dược, nồng nặc đến phát ngán.

Dấu tay đỏ rực in rõ trên mặt hắn, nhưng Tạ Uyên dường như chẳng cảm thấy gì, chỉ nắm lấy tay ta, đầu ngón tay vuốt ve qua lại, bật cười nhẹ:

“Nàng thỏa mãn chưa? Có muốn thêm một cái nữa không?”

“Chát—”

Ta giơ tay còn lại, tát mạnh vào bên má còn lại.

Cú tát này không hề nhẹ, Tạ Uyên vốn đã ốm yếu, m.á.u tươi ngay lập tức chảy xuống từ khóe miệng hắn.

Không đợi ta trả lời, hắn cúi đầu, đôi môi lạnh lùng không chút kiêng dè di chuyển dọc cổ vai ta.

Tạ Uyên tìm một tư thế thoải mái, tựa cằm lên vai ta, nhắm mắt lại, như đang tận hưởng.

“Nhưng ta vẫn chưa nguôi giận.”

Giọng nói của Tạ Uyên u ám, ẩn chứa nỗi uất ức.

“Hồi nhỏ, ta chẳng có gì cả. Ai cũng gọi ta một tiếng hoàng tử, nhưng ai ai cũng có thể giẫm đạp ta dưới chân. Chỉ có nàng đối xử tốt với ta.”

“Thế nhưng, ta lại chẳng thích nàng chút nào.

“Nàng thật đáng ghét. Làm sao lại có người có thể sở hữu nhiều thứ như thế, nhận được nhiều yêu thương như thế, như thể thế gian này sinh ra là để dành cho nàng. “

“Nhưng ta, lại chẳng có gì.”

Hắn há miệng cắn nhẹ một cái lên vai ta.

Cắn rất nhẹ, tựa như trừng phạt hay trút giận, nhưng lại sợ làm đau ta, đôi môi mím nhẹ lên dấu răng, như an ủi.

“Đồ nói dối.”

Tạ Uyên ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm tựa rắn độc, quấn chặt lấy ta.

“Không phải nàng đã hứa với ta, rằng nếu ta gi.ết tiên hoàng thay nàng, nàng sẽ làm hoàng hậu của ta hay sao?”

Bàn tay nóng rực của hắn siết chặt lấy eo ta, từng chút từng chút kéo ta sát lại gần, không chịu buông.

Cơ thể ta và hắn dán chặt vào nhau.

Ngón tay thon dài của Tạ Uyên nâng cằm ta lên, hắn cúi đầu, từng chút từng chút đến gần, mũi hắn chạm vào mặt ta, thân mật cọ xát.

“Sau khi lợi dụng ta, nàng bỏ trốn. Rồi lại tiết lộ thân phận của ta cho toàn bộ đại thần.”

“Muội muội, nàng thật tàn nhẫn.

“Nhưng dù ta không phải huyết mạch của tiên hoàng thì đã sao? Ai dám nghi ngờ ta, đó chính là mưu phản.”

Nhiều lúc ta nghĩ, Tạ Uyên tuy không mang huyết thống của tiên hoàng, nhưng lại là người giống tiên hoàng nhất.

Bạo ngược, vô tình, tàn nhẫn.

Tiên hoàng nếu biết ch.ết cũng có thể nhắm mắt yên lòng.

Đột nhiên, hơi thở của Tạ Uyên trở nên gấp gáp, hàm răng cắn chặt, phát ra tiếng rên rỉ kiềm chế, cố nén nỗi đau thể xác.

Chứng ly hồn vốn rất hiếm gặp, nghe nói người mắc phải thường xuyên xuất hiện ảo giác, nhìn thấy những cảnh tượng người khác không thể thấy.

Không chỉ tính tình thay đổi, mà còn mất ngủ triền miên, đau khổ vô cùng.

Ta đẩy hắn:

“Ta đi gọi thái y chữa bệnh cho ngươi.”

Tạ Uyên làm như không nghe thấy.

Lát sau, hắn mở mắt, đôi mắt đỏ ngầu.

Hắn nâng mặt ta lên, cố gắng nhận ra khuôn mặt trong lòng bàn tay.

“Nàng là Dục nhi… hay chỉ là ảo giác?”

Tạ Uyên hoàn toàn không phân biệt được nữa.

Mười năm qua, bóng hình tên gọi Tạ Dục này không biết đã xuất hiện bao nhiêu lần trước mặt hắn, trò chuyện với hắn, cười với hắn.

Nhưng mãi mãi chỉ nhìn thấy, chứ không thể chạm vào.

Nếu hắn nghe lời thái y, sớm chữa trị bệnh tình, căn bệnh này đã sớm khỏi rồi.

Nhưng để đổi lấy những khoảnh khắc ảo ảnh ngắn ngủi, chỉ để được thấy người mình mong nhớ một lần, hắn đã cố tình kéo dài thành bệnh nan y.

Mỗi lần phát bệnh, cảm giác chạm tới trong gang tấc ấy, không thể lấp đầy sự trống rỗng trong lòng hắn.

Cơn khát khao chẳng bao giờ được thỏa mãn.

Nhưng lần này, trong tay hắn là người thật.

Là Tạ Dục bằng xương bằng thịt.

Đột nhiên, nỗi bi thương trào dâng trong lòng hắn, đáy mắt ướt át.

“Dục nhi, nàng thật biết tính toán.”

Giọng hắn nghẹn ngào, run rẩy.

“Ta gi.ết tiên hoàng, g.i.ế.c Thuần quý phi vì nàng, vậy mà nàng lại bỏ ta mà đi. Ta đã tìm nàng suốt mười năm, nàng còn dựng một kẻ thế thân giả ch.ết để lừa ta.

“Nàng thật vô tình, đến nhìn ta một lần cũng không thèm.”

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn:

“Đừng làm như mình vô tội như thế. Chẳng lẽ ngươi không muốn g.i.ế.c ti.ên hoàng, không muốn lên ngôi hoàng đế sao?

“Ta chỉ là vô tình làm mất hổ phù và ngọc tỷ của phụ hoàng. Còn rơi vào tay ai, ta không biết.”

Tạ Uyên nghiến răng, tức giận đến bật cười.

Hắn cúi người, bế thốc ta lên, đi đến giường, mạnh mẽ ép ta xuống.

Hắn ghé sát tai ta, thở ra một hơi nóng hổi, giọng nói ngọt ngào ám muội:

“Không sao cả, mọi chuyện đã qua. Quan trọng là bây giờ.”

“Nàng nói xem…”

Hắn cúi đầu, đôi môi lạnh giá đặt trên trán ta, khóe mắt ta, từng chút từng chút tiến xuống.

“Tại sao muội muội không thể trở thành thê tử?”

Cơ thể ta run lên:

“Ngươi đi.ên rồi sao?”

Tạ Uyên làm như không nghe thấy:

“Thẩm Quân An có thể, tại sao ta không thể?”

“Nàng có biết khi ta biết nàng làm thiếp của hắn suốt năm năm, ta đã ghen tị đến mức nào không? Ta ghen đến phát đi.ên!”

Hắn dùng một tay tháo dải ngọc bên hông, quấn vào tay, từ từ trói chặt cổ tay ta.

“Muội muội, nàng giỏi tính toán như vậy, nàng tính xem, tiếp theo phải làm gì?”

21.

Nhìn thấy mọi chuyện dần dần rơi vào tình trạng không thể kiểm soát, ta ngừng lại, nói với hắn:

“Nếu trước đây ngươi hứa với ta sẽ để ta làm hoàng hậu , lời đó còn tính không?”

Hắn ánh mắt sáng lên, rồi lại nhắm mắt, dò xét hỏi.

“Ta thấy, nàng không phải muốn làm hoàng hậu.”

Hắn nhẹ nhàng đặt một nụ hôn bên môi ta:

“Nàng muốn hoàng vị của ta, đúng không?”

Ta ngẩng đầu, đáp lại bằng một nụ hôn nhẹ lên cằm hắn.

Giống như lúc trước, lúc dụ dỗ hắn g.i.ế.c ch.ết phụ hoàng, từng bước kéo hắn rơi xuống vực sâu.

“Dù sao ngươi cũng chẳng sống được bao lâu, không có người kế vị, mà ta mới là huyết mạch hoàng thất duy nhất Tạ gia.”

Tạ Uyên ngẩn ra, rồi khẽ cười chua xót:

“Được.”

Nói rồi, hắn không kiềm chế nữa.

Mười năm tình cảm cuối cùng bùng nổ, không chút kiêng dè, tựa như một cơn bão, hoa rơi tan tác hóa thành bùn xuân.

Nhìn tấm màn d.a.o động, ta cảm thấy một giọt nước mắt rơi xuống khóe mắt.

Đây là bước đi ta đã chuẩn bị trong suốt mười năm.

Phụ hoàng không nên gi.ết mẫu hậu của ta, ông ta làm như vậy thiên lí bất dung.

Tối hôm mẫu hậu ch.ết, ta mới hiểu quyền lực là gì.

Quyền lực là một lưỡi d.a.o vô hình, cầm trong tay có thể nắm quyền sinh sát.

Ta thầm hứa, phải khiến tất cả những kẻ đã hại ch.ết mẫu hậu ta phải trả giá, ta phải khiến bọn chúng không thể thoát khỏi cái giá cho những gì chúng đã làm.

Thuần quý phi, Tạ Uyên và cả… Thẩm Quân An.

Nếu năm đó ta biết, Thẩm Quân An vì nghe thấy Thuần quý phi âm mưu giúp Tạ Uyên chiếm ngôi mà bị ra lệnh đuổi g.iết, ta nhất định sẽ không đứng ra bảo vệ hắn.

Thuần quý phi cũng sẽ không nghĩ là ta nghe được bí mật của bà ta, cũng sẽ không chĩa mũi nhọn về phía mẫu hậu ta.

Thẩm Quân An có thể không biết, những chén canh, món ăn ta làm cho hắn trong suốt bao năm qua, đều là độc dược mà ta hạ, một thứ độc dược gi.ết người.

Thẩm Quân An, hắn ấy à cũng sống không được bao lâu nữa đâu.

Ban đầu ta định sẽ tiết lộ cho các đại thần biết Tạ Uyên không phải huyết mạch hoàng thất, nhưng các đại thần phản đối hắn đều rơi vào bi kịch, kẻ bị giáng chức, người bị lưu đày, xui xẻo hơn thì bị gi.ết..

Ta nghĩ mình không còn cơ hội báo thù nữa rồi.

Thế nhưng, hắn lại trở thành một kẻ đi.ên.

Một kẻ đi.ên, rất thích hợp làm con rối.

Ngày Lý Đức Thắng đến nhà Chu bà bà, ta đã thấy được tương lai mà mình mong muốn.

22.

Ta đã ở bên Tạ Uyên suốt mười năm.

Thái y nói, vì ta ở bên cạnh hắn, mà hắn sống thêm được ba bốn năm nữa.

Năm thứ ba làm hoàng hậu, Thẩm Quân An điên loạn.

Chất độc ta bỏ vào thức ăn của hắn năm ấy, sau bao năm tích tụ, cuối cùng đã trở thành độc dược vô phương cứu chữa.

Tiểu thái giám nói với ta, hắn mỗi ngày đều mặc chiếc áo choàng chưa thêu xong, chân không mang giày, chạy loạn trên phố, ôm một cây dù rách, điên cuồng bắt người qua đường hỏi có biết chủ nhân của cây dù hay không.

Ta đã sửa sang lại khu vườn của mẫu hậu thật sáng sủa, trồng thật nhều hoa, nghe xong chỉ mỉm cười.

“Hãy để hắn sống thật lâu.”

Sống để ta có thể thấy được bộ mặt đau khổ của hắn.

Lúc Tạ Uyên còn sống, ta từng bước từng bước cướp quyền lực từ tay hắn.

Nội các, tam tỉnh lục bộ, cửu chức viên quan, mỗi một viên quan nhỏ mà ta đã nuôi dưỡng, sau mười năm đều trở thành những cây đại thụ trong triều.

Khi tin Tạ Uyên không phải huyết mạch hoàng thất lan ra, ta dễ dàng lật tay trở thành người kế ngôi duy nhất.

Trong triều đình cũng có những làn sóng phản đối kịch liệt.

Vì việc một nữ nhân xưng đế là điều chúng chưa từng nghe thấy hay một hoàng hậu cướp quyền là chuyện thiên lí bất dung.

Nhưng tất cả đều không còn quan trọng nữa.

Quyền lực vẫn nằm trong tay ta.

Tạ Uyên có thể g.i.ế.c sạch những kẻ phản đối, ta cũng có thể làm như vậy.

Ta không quan tâm sử quan ghi chép lại những thủ đoạn độc ác của mình, cũng không quan tâm hậu thế sẽ đánh giá công lao hay tội ác của ta ra sao.

Dù sao, ta đã đứng trên đỉnh cao rồi.

Tất cả những gì trước đây, đều như gió thoảng mây bay mà thôi.

Hoàn toàn văn.

Chương trước
Thông tin tiểu thuyết

Bình luận chương "chương 8"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

1788922930369_1873336631952078910_7409288840855202578_0526f3dc85b72c5312a245fd33772e99
Tiểu Thư Phản Diện Bao Nuôi Trả Góp
9 Tháng 9, 2026
3ed28af9-82c6-4fd2-8a62-4632c4572bdc – Copy – Copy
Tàng Oanh
25 Tháng 2, 2026
1784091789981_1873336631952078910_7409288840855202578_h
Trúc Tâm
15 Tháng 7, 2026
571814317_18129429346468732_5780677099290230137_n – Copy – Copy – Copy – Copy
Yêu thầm
5 Tháng 1, 2026
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện