Sau khi em gái độc ác của đại lão trọng sinh - chương 1
Tôi là người vợ độc ác của đại lão trong truyện thập niên 90.
Tôi và nam chính Hạ Tuân lớn lên cùng nhau, nương tựa vào nhau mà sống.
Năm tôi mười bảy tuổi, Hạ Tuân bỏ học cấp ba, vất vả nuôi tôi học đại học.
Kiếp trước, tôi vô sỉ, đã nảy sinh những suy nghĩ không nên có đối với anh trai mình.
Vì vậy, tôi tính kế Hạ Tuân, quyến rũ anh ấy, ép buộc anh ấy.
Nhưng Hạ Tuân chỉ coi tôi như em gái.
Anh ấy chưa bao giờ nổi giận với tôi, không từ chối, không phản kháng và cũng không yêu tôi.
Đến cuối cùng, tôi ch.ết trên đường ly hôn với Hạ Tuân.
Khoảnh khắc trước khi ch.ết, tôi nhìn thấy bóng dáng Hạ Tuân chật vật lao về phía tôi.
Cơn mơ hồ ập đến, tôi nhớ lại rất lâu trước đây, trong căn trọ chật hẹp tối tăm ở đảo cạn
Tôi run rẩy khóc vì bà ngoại tôi mất rồi. Khi đó, Hạ Tuân, chỉ mới mười bảy, bước đến bên tôi.
Hạ Tuân ngồi xổm trước mặt tôi, ánh mắt bình tĩnh dịu dàng nhìn tôi, khẽ nói:
“Em đừng sợ, anh ở đây với em mà.”
Kiếp này, tôi quyết định sẽ buông bỏ Hạ Tuân.
2.
“…Niệm Niệm.”
Giọng nói khàn khàn, đầy kìm nén vang lên bên tai tôi.
Trước mắt lóe lên ánh sáng. Đầu tôi đau như búa bổ, còn dưới thân tôi như đang ôm một khối sắt nóng bỏng tay, khiến cả cơ thể tôi đỏ rực.
Mũi tôi ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.
Tôi mở mắt ra phát hiện có một người đàn ông cởi trần đang nằm dưới người mình.
Trong khoảnh khắc, tim tôi như ngừng đập vì sợ. Nhìn kỹ lại, người đó là Hạ Tuân.
Bây giờ Hạ Tuân trông thật bất lực, cả người anh ấy bị tôi ép nằm chật vật trên giường.
Hạ Tuân cúi đầu, hàng mi khẽ run lên.
Đôi môi nhạt màu thường ngày bị tôi cắn đến rướm m.áu đỏ tươi, trông thật cam chịu đáng thương.
Bên tai vang lên tiếng thở gấp, kìm nén của anh ấy.
Đôi mắt vốn luôn trong trẻo của Hạ Tuân hiếm khi hiện lên vẻ yếu đuối cùng tủi thân mơ hồ như thế kia.
Hạ Tuân khẽ nói:
“…Anh là anh trai em, đừng làm vậy, mau buông anh ra.”
3.
Gần như ngay lập tức, tôi chợt nhận ra mình đã quay về sáu năm trước, khi mọi chuyện vừa mới bắt đầu.
Sáu năm trước, một tháng trước khi tốt nghiệp đại học, tôi đã thức tỉnh.
Tôi là người vợ pháo hôi của nam chính trong một cuốn tiểu thuyết thập niên 90.
Trong nguyên tác, nam chính Hạ Tuân lớn lên trong nghèo khó. Vì ân tình nuôi dưỡng của bà ngoại tôi ở quê, sau khi bà mất, theo nguyện vọng của bà ngoại, anh ấy nhận tôi làm em gái rồi bỏ học để nuôi tôi ăn học.
Nhưng từ đầu đến cuối, Hạ Tuân không hề có ý gì khác với tôi.
Mùa hè năm 1995, Hạ Tuân quen biết nữ chính Hạ Tuyết Doanh, một nữ thương nhân hàng hải.
Sau vài lần hợp tác, anh ấy dần có thiện cảm với Hạ Tuyết Doanh.
Nhưng tôi lại nhiều lần ngấm ngầm phá hoại, gây ra vô số hiểu lầm giữa hai người họ, khiến mối quan hệ của họ tiến triển vô cùng khó khăn.
Cuối cùng, khi sự thật sáng tỏ, Hạ Tuân hoàn toàn chán ghét tôi.
Anh ấy đưa cho tôi một chiếc thẻ phụ, gửi tôi ra nước ngoài du học, lạnh lùng buông lời: “Em đừng bao giờ quay lại nữa.”
Dù mọi chuyện trong tiểu thuyết xảy ra từng chi tiết, nhưng kiếp trước, tôi vẫn không tin rằng Hạ Tuân sẽ đối xử với tôi như vậy.
Cho đến ngày hôm đó, tôi bắt gặp anh ấy cùng Hạ Tuyết Doanh dạo phố.
Tối hôm ấy, tôi cùng bạn thân Phó Minh Thâm uống say bí tỉ.
Về đến nhà, trong cơn say, tôi đã cưỡng ép Hạ Tuân.
Cũng vì chuyện đó, Hạ Tuân quyết định chịu trách nhiệm cùng tôi đến cục dân chính đăng ký kết hôn.
Từ đó bắt đầu mối quan hệ dây dưa không dứt kéo dài sáu năm của chúng tôi.