Sơn Thành Hà - chương 8
19.
Khi tỉnh dậy, ta phát hiện Kỷ Thành Sơn vẫn đang nắm ch ặ t tay mình.
Ngay cả trong giấc ngủ, mày chàng ấy vẫn nhíu ch ặ t, dường như chẳng hề có lấy giấc ngủ yên lành.
Đêm qua, chứng đau đầu của ta lại phát tác dữ dội hơn trước, cuối cùng, ta ngất lịm ngay trong vòng tay chàng ấy.
Lúc này đây, chẳng biết vì sao, đầu ngón tay ta lại vô thức nhẹ nhàng vuốt lên mi tâm Kỷ Thành Sơn, chậm rãi xoa xoa nếp nhăn ở khóe mắt.
Động tác ấy quen thuộc đến lạ như thể trước kia ta đã từng làm vậy vô số lần.
Nào ngờ vừa chạm vào, chàng ấy đã tỉnh, Kỷ Thành Sơn khẽ cong khóe môi, rồi thuận thế kéo ta vào lòng.
Nhớ đến vết thương trên vai chàng ấy, trong lòng ta cũng dấy lên vài phần áy náy.
“Đợi mọi chuyện kết thúc…”
“Chúng ta sẽ trở về nhà, không ở nơi này nữa, ta sẽ mua một căn viện tử, ở nơi thật yên tĩnh, tránh xa tất cả tranh đoạt.”
“Một nhà ba người chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau.”
Kỷ Thành Sơn vẫn đang mơ về tương lai.
Rõ ràng ta chẳng còn nhớ bất cứ chuyện gì, ấy vậy mà nghe những lời ấy, trong lòng lại cảm thấy rất vui.
Nhưng vừa nghĩ đến A Thanh ca cùng dưỡng phụ dưỡng mẫu, nụ cười lập tức tắt xuống.
Ta lại giữ khoảng cách với Kỷ Thành Sơn.
Suốt những ngày ấy, mỗi lần chàng ấy mang điểm tâm ngon về, ta đều chẳng động đến.
Chàng ấy muốn thân cận, ta cũng lạnh nhạt từ chối.
Đến cả hôm ta sốt cao, ta còn cố ý sai chàng ấy ra ngoài mua mứt.
Ngoài trời mưa như trút, thị vệ bên cạnh lập tức khuyên can:
“Tướng quân, bên ngoài đang mưa, để thuộc hạ đi mua.”
Kỷ Thành Sơn chỉ khẽ xua tay, chàng ấy cẩn thận kéo chăn đắp kín cho ta.
Sau đó, lặng lẽ bước vào màn mưa trắng xóa.
Khoảng một khắc sau, ta nghe bên ngoài truyền đến xôn xao.
Chẳng bao lâu Kỷ Thành Sơn quay trở lại.
Trong tay chàng cầm một gói mứt, chàng ấy đỡ ta ngồi dậy, cẩn thận đút từng viên vào miệng ta.
“Hà Nhi.”
“Loại mứt nàng thích nhất.”
“Ta mua về rồi.”
Ta mở mắt nhìn chàng ấy.
Không biết rốt cuộc Kỷ Thành Sơn có nhận ra ta chỉ đang cố tình làm khó chàng ấy hay không.
Hay là dù biết tất cả, chàng ấy vẫn chỉ muốn dỗ ta vui hơn một chút.
Đến sáng hôm sau, ta mới nghe hạ nhân bàn tán.
“Tối qua tướng quân gặp thích khách.”
“Bây giờ đang là thời điểm then chốt tranh đoạt ngôi vị với Trường An hầu.”
“Vậy mà tướng quân lại bất cẩn như thế.”
“Nghe nói…”
“Là vì Tiết cô nương.”
Ta lặng lẽ nấp sau tường nghe hết mọi chuyện.
Trong lòng tự trách không thôi, dẫu có oán giận đến đâu cũng không nên lấy tính mạng người khác ra đùa giỡn.
Hôm ấy ta chủ động sai người mời Kỷ Thành Sơn đến.
Rồi tự tay cởi áo ngoài của chàng ấy, Kỷ Thành Sơn sững sờ.
“Hà Nhi… nàng…”
“Đừng cử động.”
Ta khẽ lên tiếng, Kỷ Thành Sơn quả nhiên ngoan ngoãn đứng yên.
Lớp da màu đồng dưới chiến giáp săn chắc rắn rỏi, trên đó chằng chịt vô số sẹo lớn sẹo nhỏ.
Chỉ nhìn thôi đã thấy đau rồi.
Ta mím ch ặ t môi.
Cẩn thận lau sạch từng vết thương cho chàng ấy.
Một lúc lâu sau, Kỷ Thành Sơn bỗng lên tiếng.
“Nàng…”
“Có thể cho ta một cơ hội không? Để giúp nàng tìm lại ký ức, tìm lại thân thế của mình.”
Giọng Kỷ Thành Sơn nghiêm túc đến lạ, thế nhưng bàn tay đang siết chặ t thành quyền lại vô tình để lộ bất an trong lòng.
Ta vẫn tiếp tục thay thuốc cho chàng ấy.
Đến khi chỉnh lại y phục ngay ngắn.
Nhớ đến những lời Kỷ Thành Sơn từng nói, những việc chàng ấy từng làm trong suốt thời gian qua.
Ta trầm mặc rất lâu cuối cùng khẽ gật đầu.
20.
Dạo gần đây Nha Nha càng lúc càng quấn ta.
Mỗi khi Kỷ Thành Sơn không có ở phủ, con bé đều thích kéo ta chơi cùng.
Tiểu cô nương ngoan ngoãn, lanh lợi.
Ngày nào cũng tung tăng như tiểu phúc oa.
Hôm ấy con bé nắm tay ta kéo vào một căn phòng.
Ta ngẩng đầu nhìn rồi lặng người.
Khắp phòng đều là chân dung của ta.
Nha Nha ôm chân ta, ngẩng khuôn mặt xinh xắn, cười ngọt ngào.
“Cha cứ ngồi một mình ở đây, còn lén khóc nữa.”
“Nha Nha nhìn đau lòng lắm.”
“Nha Nha biết cha nhớ nương.”
“Cha rất yêu nương.”
“Nha Nha cũng yêu nương.”
“Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau.”
“Không bao giờ xa nhau nữa…được không ạ?”
Ta ngồi xổm xuống nhẹ nhàng xoa đầu bé con.
Lòng chợt mềm nhũn, vô tình lướt mắt qua nghiên mực trên bàn.
Ở đó, hai chữ ‘Tiết Hà’ viết kín hết từng tờ giấy.
Nét bút chồng lên nét bút.
Từng hàng.
Từng hàng.
Như khắc sâu nỗi nhớ vô bờ.
Ta nhìn hồi lâu, cuối cùng gật đầu với Nha Nha.
…
Dạo gần đây, Kỷ Thành Sơn luôn đi sớm về khuya.
Mỗi lần trở về phủ, chàng ấy đều cùng một nhóm thuộc hạ vào thư phòng bàn bạc rất lâu mới giải tán.
Không biết từ bao giờ, ta bắt đầu chờ chàng ấy.
Canh ba chờ.
Canh năm cũng chờ.
Cho đến một đêm, Kỷ Thành Sơn mang theo phong trần cùng hơi lạnh trở về.
Vừa nhìn thấy ta đứng trước hiên nhà, chàng ấy thoáng ngạc nhiên.
Ngay sau đó, Kỷ Thành Sơn tháo áo choàng sẫm màu trên người, nhẹ nhàng khoác cho ta, lo lắng bảo:
“Đã khuya thế này, sao nàng còn chưa ngủ?”
“Mấy hôm nay ta bận quá. Đợi mọi chuyện xong xuôi…”
“Ta sẽ đưa nàng ra ngoài dạo chơi.”
Ta cúi đầu.
Sương mù bao phủ trong ký ức dường như đang dần tan đi.
Ta ngẩng lên nhìn gương mặt tuấn tú, cương nghị trước mắt.
Cảm giác quen thuộc ấy.. khiến tim ta khẽ run.
Một lúc sau, ta hơi mất tự nhiên.
“Hình như…ta nhớ ra một chút rồi.”
“Có lẽ, chàng…thật sự là phu quân của ta.”
Kỷ Thành Sơn như vẫn chưa thể tin nổi những gì mình vừa nghe, chàng ấy ngây người hồi lâu.
Đến khi hoàn hồn…
Liền mặc kệ bao nhiêu thuộc hạ đang có mặt, trực tiếp bế bổng ta lên.
“Hà Nhi…”
“Lời nàng nói là thật sao?”
Chàng dịu dàng nâng mặt ta, dịu dàng như thể đang ôm báu vật.
Ánh mắt ấy có lẽ suốt đời này, ta cũng sẽ không bao giờ quên.
21.
Ở trong phủ quá lâu, buồn chán phát ngấy, ta cứ quấn lấy Kỷ Thành Sơn, nằng nặc đòi chàng ấy đưa mình ra ngoài.
Thế nhưng gần đây triều cục rối ren, sóng ngầm cuồn cuộn. Kỷ Thành Sơn định đợi qua giai đoạn này rồi mới bù đắp cho ta.
Có lẽ thấy ta ngày càng ủ rũ, cũng không muốn mối quan hệ vừa mới hàn gắn lại rơi xuống, nên chàng ấy âm thầm điều thêm ám vệ bảo hộ, rồi đích thân nắm tay ta lên xe ngựa.
Trên đường, đi ngang một quầy hàng nhỏ, Kỷ Thành Sơn bỗng dừng bước.
“Chàng sao vậy?”
Ta khó hiểu.
Chỉ thấy Kỷ Thành Sơn cầm lên một cây trâm hình hoa sen rồi mua lấy.
Sau đó nhẹ nhàng cài lên búi tóc ta.
Giọng nói khàn khàn, mang theo hoài niệm.
“Trước đây… ta cũng từng tặng nàng một cây trâm giống hệt thế này.”
“Đáng tiếc, từ ngày nàng gặp nạn mất tích, cây trâm ấy cũng chẳng còn nữa.”
Dường như cảnh cũ gợi chuyện xưa, Kỷ Thành Sơn nhìn ta, ánh mắt như xuyên qua năm tháng, chất chồng biết bao hồi ức.
Ta còn chưa kịp mở lời, người đã bị chàng kéo mạnh sang một bên.
Ngay sau đó, tiếng tên xé gió rít bên tai.
Mưa tên đột ngột trút xuống, mọi chuyện diễn ra quá nhanh.
Kỷ Thành Sơn lập tức lệnh cho hộ vệ hộ tống ta rời đi.
Cùng lúc ấy, trên mái nhà bốn phía xuất hiện vô số hắc y nhân.
Trong lúc hỗn loạn, ta chỉ kịp nhìn thấy một lưỡi đ a o đang lao thẳng về phía ng ự c chàng ấy.
Tim ta như ngừng đập.
Ta thất thanh hét lớn:
“Phu quân! Cẩn thận!”
Một ki ếm của Kỷ Thành Sơn đâm xuyên tên thích khách.
Chàng ấy lập tức quay đầu nhìn ta, chỉ một thoáng phân tâm ấy, một mũi tên từ phía sau lao đến.
“Phập!”
Mũi tên cắm thẳng vào ng ự c chàng ấy.
22.
Ta đã nhớ ra tất cả.
Là vì quá nhớ Kỷ Thành Sơn, ta bất chấp hiểm nguy đi tìm chàng ấy.
Rồi trong lúc gặp nạn ta rơi xuống vực.
May mắn giữ được một mạng nhưng lại đánh mất toàn bộ ký ức.
Từ ngày được người cứu sống…
Cho đến hôm nay ta và Kỷ Thành Sơn đã bỏ lỡ nhau năm năm.
…
Phủ Tướng quân lúc này loạn như ong vỡ tổ.
Ta lao đến, quỳ sụp bên giường chàng ấy.
“Kỷ Thành Sơn…”
“Ta nhớ ra rồi…”
“Ta thật sự nhớ ra hết rồi.”
“Ta không phải Tiết Kiều, ta là Tiết Hà, là nương tử của chàng.”
“Chàng tỉnh lại đi…”
“Chúng ta về nhà…”
“Được không?”
Mi Kỷ Thành Sơn khẽ run, động đậy như muốn mở ra.
Nhưng cuối cùng chàng ấy vẫn hôn mê sâu.
…
Ta ngày đêm túc trực bên giường.
Áo không cởi, cơm chẳng ăn, thuốc chẳng buồn uống.
Chỉ trong thời gian ngắn, người đã gầy rộc.
Nếu không có Nha Nha luôn ở bên khuyên nhủ, có lẽ chính ta cũng chẳng thể gắng gượng nổi.
Cho đến một ngày, bên ngoài đột nhiên vang tiếng hạ nhân mừng rỡ.
“Tướng quân tỉnh rồi!”
“Tướng quân tỉnh rồi!”
Ta lập tức buông bát thuốc trong tay.
Chạy thẳng vào nội thất.
Nhưng…
Câu đầu tiên Kỷ Thành Sơn nói sau khi tỉnh lại lại là:
“Ta thả nàng đi.”
Ta không khóc, cũng chẳng làm loạn, chỉ khẽ hỏi:
“Thật sao?”
“Chàng… nỡ sao?”
Kỷ Thành Sơn im lặng, môi mím chặt thành một đường.
Gương mặt vốn đã tái nhợt lại như già đi mười tuổi.
Ta biết.
Chàng ấy nghĩ phủ Tướng quân giờ đây cũng chẳng còn an toàn.
Muốn đưa ta rời khỏi nơi nguy hiểm.
Thế nhưng ta đã nhớ lại tất cả, sao có thể bỏ chàng ấy đi vào lúc này?
Ta khẽ thở dài nắm lấy bàn tay chàng ấy rồi chủ động cúi xuống hôn lên đôi môi ngày đêm ta vẫn hằng mong nhớ.
Ta cười trong nước mắt.
Khẽ trách chàng ấy:
“Chàng… thất hứa rồi.”
“Thư báo bình an, chàng không gửi về đúng hẹn.”