ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Tôi Đã Không Còn Đọc Ngôn Tình Nữa Rồi - chương 1

  1. Trang chủ
  2. Tôi Đã Không Còn Đọc Ngôn Tình Nữa Rồi
  3. chương 1
Chương tiếp

 

1.

Mẹ tôi gọi điện giục xem mắt.

Tôi qua loa đáp: “Biết rồi, biết rồi.”

“Gửi con thời gian địa điểm nhé.”

Cúp máy, Tạ Tầm vừa từ phòng tắm bước ra.

Áo len màu be dài tay xắn đến khuỷu, tay cầm bộ đồ l ó t vừa giặt cho tôi, đi ngang qua phòng khách, ra ban công phơi đồ.

“Điện thoại của ai vậy?”

“Mẹ em.”

Anh ta chuyển quần áo ra chỗ có nắng, quay đầu nhìn tôi.

Nắng vàng phủ lên Tạ Tầm một lớp viền vàng, con ngươi hổ phách nhạt như lá đầu thu.

“Tối nay anh không về ăn cơm. Anh đã nấu cá với rau rồi, cá vẫn để trong nồi giữ ấm, rau để trong lò vi sóng, em hâm lại là ăn được.”

Tạ Tầm kéo tay áo xuống, tiện tay vò tóc tôi.

Dịu dàng có chút nuông chiều:

“Đừng gọi đồ ăn ngoài.”

Tôi ậm ừ cho qua.

Nhìn anh ta cầm túi ra cửa.

Tôi biết.

Bạch nguyệt quang của Tạ Tầm hôm nay về nước.

2

.

Tôi và Tạ Tầm sống chung.

Anh ta nuôi tôi như nuôi con gái, đến cả đồ l ó t cũng giặt tay cho tôi.

Quần áo đến tay, cơm dâng tận miệng.

Nhưng tôi không phải bạn gái Tạ Tầm.

Anhta vẫn luôn đợi Diệp Vân Hiểu.

Nói cho đúng… tôi chỉ là lốp dự phòng.

3.

Trước đây tôi không như thế.

Tất cả đều tại mấy bộ ngôn tình thiếu nữ.

Viết gì mà, nữ chính và nam chính thanh mai trúc mã, âm thầm bảo vệ.

Nhìn qua một cái…

Chẳng phải chính là tôi và Tạ Tầm sao?

Lớn lên cùng nhau, vô cùng thân thiết.

Tạ Tầm dịu dàng ấm áp, lại chỉ thân với mỗi thanh mai là tôi.

Tôi ngoại hình bình thường, thành tích bình thường, tính cách cũng khá bình thường.

Vậy mà Tạ Tầm luôn đi học cùng tôi, kèm bài cho tôi, còn mua đồ ăn vặt chia cho cả đám bạn xung quanh.

Còn dặn bọn họ: “Chăm sóc Tiếu Tiếu nhiều một chút.”

Thế là tôi bắt đầu mơ mộng.

Tuổi thiếu nữ biết rung động.

Tôi viết nhật ký, đan khăn cho Tạ Tầm, tặng anh ta socola.

Cho đến đêm tốt nghiệp hôm đó.

Tạ Tầm ôm hoa, xách quà đến lớp tôi.

Trong phòng riêng ồn ào náo nhiệt.

Chàng trai áo trắng hát một bản balad da diết, sau đó cầm micro bày tỏ.

Non nớt, thuần khiết.

Tôi suýt nữa đã rơi nước mắt.

Cuối cùng, Tạ Tầm nói:

“Anh muốn nói với em…”

“Anh thật sự rất thích em…”

Tôi bật dậy hét lớn: “Em cũng…”

…thích anh.

“Diệp Vân Hiểu.”

Căn phòng im bặt.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.

Tôi đỏ bừng mặt: “Tớ… đi vệ sinh!”

“Xin lỗi, xin lỗi…”

Tôi chật vật bỏ chạy.

Đi vệ sinh xong quay lại,

Qua khe cửa…

Hoa khôi xinh đẹp và trúc mã của tôi đang đứng trên sân khấu.

Mọi người hò reo: “Hôn một cái!”

Tạ Tầm cúi đầu, vừa thành kính vừa có chút kiềm chế hỏi hoa khôi:

“Được không, Vân Hiểu?”

Cô gái kia đỏ mặt gật đầu.

Tôi không nhìn tiếp nữa.

4.

Sau đó, tôi bắt đầu tránh mặt Tạ Tầm.

Anh ta ngay trước cửa nhà chặn tôi.

Tôi quay đầu định chạy.

Tạ Tầm giữ ch ặt tay tôi, lực mạnh phát đau:

“Tiếu Tiếu.”

Anh ta nói: “Anh vẫn luôn coi em là em gái.”

Em gái cái đầu anh!

Có anh trai nào dạy em gái làm bài mà mặt sắp dán sát vào nhau không?

Đồ máy sưởi di động vô ý tứ!

Nhưng từ nhỏ tôi đã quen thể diện.

Nói trắng ra là ch ế t sĩ.

Tôi giả lả cười: “Ha ha, không sao. Anh đúng là một người anh tốt.”

“Em gái cảm ơn anh nhé.”

Tạ Tầm nhìn tôi.

Anh ta xưa giờ rất đẹp trai, lại có đôi mắt cún vô tội, con ngươi nâu nhạt.

Ánh mắt đáng thương van nài:

“Vậy em đừng giận anh nữa, được không?”

“Đừng tránh anh…”

Tôi nói: “Được.”

Quay đầu liền đăng ký trường đại học xa Tạ Tầm nhất.

Bye nhé. Ai cần thứ anh trai như anh!

5.

Tôi và Tạ Tầm thất lạc suốt bốn năm.

Tin nhắn tôi anh ta rep rất nhanh, còn tôi… cứ để đấy, đến khi sắp mốc mới trả lời.

Tạ Tầm nói nghỉ hè sẽ đến tìm tôi.

Tôi lập tức cùng bạn cùng phòng đặt vé du lịch.

Mãi đến năm đầu đi làm.

Tạ Tầm nói được điều đến công ty cùng thành phố với tôi.

Năm đầu đi làm.

Tôi sống một mình.

Không trở thành người lớn vạn năng như tôi hằng tưởng.

Công việc dồn dập, quan hệ rắc rối ép tôi đến chẳng thở nổi.

Ngày mở cửa nhìn thấy Tạ Tầm, tôi đã thức trắng hai đêm.

Nhà cửa bừa bộn, đồ đạc lung tung, hộp đồ ăn ngoài vẫn nằm trong thùng rác chưa đổ.

Anh ta ăn mặc chỉnh tề, xách một túi lớn trái cây tươi, ánh mắt dừng lại ở quầng thâm mắt tôi.

Chỉ cong mắt cười, giống hệt ngày xưa:

“Biết ngay em sẽ không biết tự chăm sóc mình.”

Tôi hơi bực bội:

“Anh đến làm gì?”

Tạ Tầm nhẹ nhàng lách qua tôi bước vào nhà.

Xoa đầu tôi, rồi tự nhiên vào bếp rửa trái cây.

Tôi theo sau lầm bầm: “Tôi đâu cho anh vào.”

Lập tức bị Tạ Tầm nhét vào tay bát dâu tây: “Ngồi ăn đi.”

Tôi còn chưa kịp phản ứng,

Anh ta đã bắt đầu dọn dẹp.

Bát đĩa chưa rửa trong bếp, tóc rụng vương vãi trong phòng tắm…

Bốn tiếng sau, tôi ngồi trong phòng khách sáng sủa sạch sẽ.

Ánh nắng rọi xuống người, ấm áp dễ chịu.

Trên bàn trà, bát mì rau dưa Tạ Tầm nấu đang tỏa hương.

Tôi ngẩng lên nhìn anh ta.

Tạ Tầm vẫn đang lau nhà.

Chiếc tạp dề Rilakkuma tôi mua buộc ngang eo, tôn lên vòng eo thon gọn, săn chắc.

Trán Tạ Tầm lấm tấm vài giọt mồ hôi, dưới ánh nắng có chút chói mắt.

Tôi nheo mắt nhìn anh ta:

“Anh có ý gì?”

Tạ Tầm quay đầu nhìn tôi, dịu dàng cười:

“Tiếu Tiếu, từ nhỏ đến lớn đều là anh chăm sóc em.”

Tôi nói:

“Tôi sợ bị bạn gái anh đánh thành cái sàng. Anh đừng hại tôi nữa được không?”

Tạ Tầm khựng lại, ánh mắt tối đi vài phần:

“Anh với Vân Hiểu chia tay lâu rồi. Cô ấy đi du học từ hồi đại học.”

Tôi cúi đầu.

Im lặng ăn mì.

6.

Thực ra lúc đó tôi đã làm lốp dự phòng cho Vệ Tễ rồi.

Nhưng chẳng phải có câu “lượng đổi thì chất đổi” sao?

Làm lốp dự phòng cho một người thì vẫn là lốp dự phòng.

Nhưng nếu làm lốp dự phòng cho hai người…

Vậy thì biết đâu, họ cũng là lốp dự phòng của tôi.

Chương tiếp

Bình luận chương "chương 1"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

720949839_888055997661123_2391905716684673861_n
Chuyện Ông Bố Bỉm Sữa Bệnh Kiều Hàng Xóm
14 Tháng 6, 2026
516801237_619051147894944_6070762905171386203_n
Phu quân mất trí của ta
29 Tháng 10, 2025
Source_ 西厂刷碗工
Đốc chủ và tiểu nương tử của hắn
22 Tháng 8, 2025
In the Shadow of the Spring _ Manhwa
Đại ca nói sẽ bảo kê tôi
15 Tháng 9, 2025
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện