Tôi Đã Không Còn Đọc Ngôn Tình Nữa Rồi - chương 2
7.
Sau khi “làm lành” với Tạ Tầm, chúng tôi thuê một căn nhà lớn.
Phòng ngủ tách riêng.
Giờ bạch nguyệt quang của anh ta đã về.
Nơi này tôi cũng không thể ở tiếp.
Một mình tôi đâu cần rộng thế, chi bằng thuê chỗ khác.
Tôi về phòng thu dọn sơ qua.
Định ra ngoài tìm Vệ Tễ, nhờ anh ta giúp xem nhà mới.
Anh ta là người bản địa nên rành lắm.
8.
Tôi đứng trước cửa nhà Vệ Tễ, nhập mật khẩu.
Cửa mở.
Bước vào thì đúng lúc Vệ Tễ vừa từ phòng tắm đi ra.
Khăn tắm quấn hờ.
Hơi nước hun nóng, da trắng lạnh có chút ửng hồng.
Nước từ tóc nhỏ xuống, trượt theo cơ bụng rồi mất hút dưới lớp khăn.
Vệ Tễ nheo mắt đào hoa, bình thản, đi mở tủ lạnh, lấy lon bia lạnh, ngửa đầu uống ừng ực.
Tôi nhìn chằm chằm vào eo anh ta:
“…Anh không sợ người xấu à?”
Vệ Tễ cười khẽ, giọng khàn khàn như vừa được ướp lạnh:
“Chỉ có em biết mật khẩu nhà anh thôi.”
“Ồ…”
Tôi khô khốc đáp.
Nhớ ra mục đích đến đây: “Tôi đến là để…”
“Đến đúng lúc.”
Vệ Tễ vòng tay từ phía sau ôm lấy tôi.
Mùi sữa tắm thoang thoảng bao phủ.
Cơ thể anh ta nóng rực, đến cả giọt nước rơi trên cổ cũng như mang theo hơi nóng.
“Vừa tắm xong.”
Anh ta cắn nhẹ tai tôi, giọng dính dính nhão nhão:
“…Rất sạch.”
9.
Khi tôi nửa tỉnh nửa mê tỉnh lại, trời đã tối.
Trên người chỉ còn chiếc sơ mi Vệ Tễ khoác cho tôi.
Dưới ánh sáng mờ, dấu hôn rải rác trên đùi hiện rõ chói mắt.
Tôi biết mà.
Mỗi lần đến tìm Vệ Tễ, bất kể vì chuyện gì, cuối cùng cũng thành chuyện trên giường cả.
Lúc xuống giường, chân tôi vẫn còn mềm.
Tôi ra ban công tìm Vệ Tễ.
Anh ta ngậm điếu thuốc, trong ánh hoàng hôn, trông có chút cô độc.
Con người này là vậy.
Ngoại hình đỉnh cấp.
Dễ dàng khiến con gái đ i ên cuồng.
Dù biết rõ Vệ Tễ là loại người gì, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt ấy…tôi vẫn không kìm được muốn thương anh ta một chút.
Cũng chẳng biết thương cái gì.
Thôi thì thương lấy bản thân còn hơn.
Tôi tựa cửa:
“Sao không hút nữa?”
Vệ Tễ quay đầu nhìn tôi.
Đôi mắt đào hoa cong cong như lưỡi câu.
“Đang cai. Ngậm đỡ thèm thôi.”
Tôi hơi ngạc nhiên: “Đột ngột vậy?”
Tôi quen Vệ Tễ hơn sáu năm.
Anh ta không nghiện nặng, nhưng chưa từng nghĩ đến chuyện cai thuốc.
Trước giờ cũng chỉ tránh tôi rồi hút.
“Ừ.”
Vệ Tễ lấy điếu thuốc xuống, vẫn cười.
“Có người không cho hút.”
Tôi nghe ra trong câu nói đó ý vị khác.
Giống như dấu hiệu lãng tử sắp quay đầu.
Tôi hiểu ý, không hỏi thêm.
Vệ Tễ ném điếu thuốc vào thùng rác, quay người vào nhà, sau gáy vẫn còn nửa dấu răng của tôi:
“Lát nữa cô ấy đến lấy đồ. Em đừng ra ngoài.”
“Anh nghiêm túc chứ?”
Tôi hỏi.
Anh ta nói:
“Lần này… chắc là thật rồi.”
10.
Vệ Tễ là chủ xướng của một ban nhạc.
Cũng có chút tiếng tăm.
Ngoại hình cực phẩm, lại ra tay hào phóng, trước mặt người khác rất rành diễn trò thâm tình, như thể kiếp trước nợ nhau, hẹn đến kiếp này trả vậy.
Năm hai đại học, tôi bị bạn kéo đi bar.
Sau cú tổn thương do Tạ Tầm hồi cấp ba, lên đại học tôi không dám yêu đương nữa.
Cho đến khi gặp Vệ Tễ.
Đại khái kiểu như vừa rời thôn tân thủ đã đụng phải đại boss quyến rũ cấp cao.
Người như tôi làm gì từng gặp kiểu này.
Không chỉ biết tán tỉnh bài bản, mà tặng quà cũng rất mạnh tay, quen chưa đầy một tuần đã tặng tôi một chiếc vòng vàng.
Chưa đến một tháng, tôi đã bị thuần hóa, ngoan như cún.
Tối nào cũng chủ động tìm Vệ Tễ, dọn dẹp, giặt giũ, nấu cơm cho anh ta.
Tôi tự nhận mình là bạn gái tương lai của người ta.
Còn âm thầm đắc ý.
Hoàn toàn không nhận ra ánh mắt kỳ lạ của đám bạn Vệ Tễ khi nhìn tôi.
Cho đến khi tôi bị Vệ Tễ lừa lên giường.
Hôm đó anh ta uống rất nhiều.
Bạn Vệ Tễ dùng điện thoại anh ta gọi cho tôi, bảo tôi đến đón.
Trong điện thoại là tiếng cười mập mờ:
“Chị dâu, Vệ ca say rồi, cứ gọi tên chị mãi.”
Mặt tôi đỏ bừng, lắp bắp nói đến ngay.
Vệ Tễ vừa gặp đã ôm tôi.
Vùi mặt vàt cổ tôi, cọ qua cọ lại.
Mái tóc mềm chạm vào khiến tim tôi cũng ngứa ngáy theo.
Hơi thở nóng ẩm phả lên da, làm tôi run rẩy.
Giọng Vệ Tễ trầm thấp, đuôi chữ kéo dài lưu luyến.
Hết lần này đến lần khác gọi tôi:
“Vợ… vợ…”
Tôi bị dỗ đến mê mẩn.
Mất phương hướng, trong đầu còn nghĩ đến chuyện sau này đặt tên cho con.
Đến nhà Vệ Tễ, tôi định đi pha nước mật ong giải rượu.
Nhưng lại bị anh ta giữ eo, kéo ngã xuống sofa.
Nụ hôn rơi xuống.
Ý thức dần mờ đi.
Chỉ còn nhớ đôi mắt Vệ Tễ ướt át trong đêm đó.
Và câu hỏi khẽ:
“Được không?”
Tôi đã gật đầu.
11.
Kh o ái cảm dâng lên nhấn chìm tôi.
Khi tỉnh lại, trời đã gần sáng.
Ngoài ban công có bóng người.
Đầu ngón tay lập lòe ánh lửa.
Tôi cầm điện thoại xem giờ.
Nửa đêm.
Tin nhắn vẫn liên tục nhảy.
Đều từ những người khác nhau.
“Bảo bối, hôm nay không đến quán à?”
“Có thể gặp một lần không?”
“Ra giá đi.”
“Tễ ca, anh trả lời em được không?”
“Em thật sự thích anh.”
Tôi hoàn toàn tỉnh táo.
Vuốt mở.
Điện thoại không khóa.
Thông báo trên WeChat vẫn tiếp tục hiện lên.
Thậm chí còn có cả tin chuyển khoản.
Tay tôi bắt đầu run.
Cửa ban công bị đẩy ra.
Vệ Tễ trần nửa thân trên bước vào, vẻ lười nhác vẫn còn vương lại.
“Dậy rồi à?”
Tôi giơ điện thoại lên nhìn anh ta.
Vệ Tễ nói: “Chọn đại một người trong danh sách đi.”
Tôi mở vào một đoạn chat.
Đối phương gửi rất nhiều tin, Vệ Tễ đều không trả lời.
Từ ảnh đại diện bấm vào trang cá nhân.
Người trong ảnh xinh đẹp rực rỡ, quyến rũ chói mắt.
Anh ta lấy điện thoại khỏi tay tôi, thẳng thắn nói:
“Hôm đó anh cá với bạn.”
“Em là tiền cược.”
Tôi vừa muốn khóc, vừa muốn cười.
Tôi nên cảm ơn anh ta không?
Giữa bao nhiêu cô gái xinh đẹp như thế, lại chọn trúng người chẳng có gì nổi bật như tôi.
Vệ Tễ dập tắt điếu thuốc, giọng lười nhác:
“Em cũng thích mà, đúng không?”
Chát.
Tôi tát anh ta một cái.
Không được khóc.
Nhưng nước mắt cứ rơi xuống không kiềm được.
Tôi chống tay đứng dậy.
Vệ Tễ nghiêng đầu, má đã đỏ lên một mảng.
Anh ta đưa lưỡi chạm vào má, cười nhạt:
“Mạnh tay thật đấy.”
Tôi mặc quần áo, vịn tường đi ra ngoài.
Vệ Tễ cầm chìa khóa xe:
“Để anh đưa em về?”
Tôi không đáp.
Chỉ tự mình bước đi.
Anh ta cũng không nói thêm gì nữa.