ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Tra Nữ Đến Rồi! - chương 2

  1. Trang chủ
  2. Tra Nữ Đến Rồi!
  3. chương 2
Chương trước
Chương tiếp

 

4.

Xe bon bon trên đại lộ rộng lớn, tâm trạng Lục Trạch cực kỳ phấn khởi, ánh mắt nhìn tôi cũng nhiều thêm vài phần… mập mờ.

“Chiêu này đúng là hiệu nghiệm.”

“Anh tôi nhất quyết không rời biệt thự, chỉ sợ cô quay lại khuân đồ đi bán.”

“Ngay cả nữ chính gọi liên tiếp mấy cuộc, anh ấy cũng không thèm bắt máy.”

Nói đến đây, mắt Lục Trạch sáng lấp lánh.

Rõ ràng đang vui vì gia sản nhà mình cuối cùng cũng giữ được đây mà.

Tôi đưa tay véo nhẹ gương mặt vẫn còn phúng phính kia, mỉm cười.

“Tôi đã bảo rồi.”

“Đóng vai tiện nữ, không ai qua nổi tôi đâu.”

Lục Trạch bị tôi véo đỏ bừng cả tai.

Xe rẽ một cái, chạy thẳng vào trung tâm thương mại.

Trước cửa một cửa hàng đồ hiệu tầng hai, tôi lập tức nhìn thấy nữ chính.

Cô ta đang sốt ruột đi đi lại lại, liên tục gọi điện.

Nhưng đầu dây bên kia mãi chẳng có người nghe.

Đến cuộc gọi cuối cùng, còn bị cúp thẳng.

Lâm Thư Nghi ngơ ngác nhìn điện thoại, lốp dự phòng này chẳng phải ngày nào cũng bám theo cô ta như chó con sao?

Hôm nay lại dám cúp máy?

Chẳng phải đã hứa sẽ mua túi cho cô ta sao?

Thực ra từ tháng trước Lâm Thư Nghi đã nhắm sẵn mười hai mẫu túi, cố tình kéo đến hôm nay mới gọi điện.

Theo như mọi lần, Lục Minh Dương lẽ ra đã lái xe tới.

Rút thẻ đen.

Không chớp mắt thanh toán toàn bộ.

Nhân viên bán hàng bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Thưa cô, cô đã chọn xong mười hai chiếc túi.”

“Bao giờ mới thanh toán?”

Mặt Lâm Thư Nghi vì xấu hổ đỏ bừng.

Có cô bạn đi cùng dè dặt hỏi:

“Hay là, Lục đại thiếu không thích cậu nữa?”

Lâm Thư Nghi lập tức cao giọng.

“Không thể nào!”

“Anh ta yêu mình ch ế t đi sống lại, sao có thể không thích mình được?”

“Chắc anh ta có việc đột xuất nên không đến thôi.”

Lục Trạch liếc cô ta một cái, hừ lạnh, rồi ôm c hặ t eo tôi, không thèm nhìn thêm hiên ngang bước vào cửa hàng, cố ý nói thật lớn:

“Đường Đường.”

“Hôm nay cửa hàng có rất nhiều mẫu mới.”

“Anh mua hết tặng em.”

Sau đó còn liếc về phía Lâm Thư Nghi, mỉa mai cười.

“Có vài người, trong túi không có tiền thì đừng đứng chắn cửa làm gì.”

“Vướng mắt lắm.”

Mặc k ệ gương mặt ghen tức tái mét của Lâm Thư Nghi, Lục Trạch hào phóng bảo nhân viên:

“Gói hết lại.”

Cô bạn bên cạnh kéo tay Lâm Thư Nghi.

“Đi thôi.”

“Hôm nay Lục Đại thiếu sẽ không đến đâu.”

Lâm Thư Nghi tức đến giậm chân, lại gọi thêm một cuộc nữa.

Kết quả, thuê bao đã tắt máy.

Lâm Thư Nghi: “?”

Nghiến răng nghiến lợi hồi lâu.

Bỗng nhiên, cô ta nhếch môi hiểm độc.

“Xem ra…”

“Tớ câu anh ta vẫn chưa đủ ch ặ t.”

“Nhưng nếu Lục Minh Dương biết tớ bị thương…”

“Các cậu đoán xem, anh ta sẽ phản ứng thế nào?”

Nụ cười quá mức nham hiểm, Lục Trạch cầm ngay chiếc túi Hermès ném thẳng vào mặt cô ta.

“Cười gian thế, xem phim ngắn nhiều quá rồi hả?”

Rồi quay sang nhân viên bán hàng.

“Đâu rồi?”

“Mau kéo người chắn cửa kia ra xa.”

“Đừng để ảnh hưởng tâm trạng chọn túi của bạn gái tôi.”

Lâm Thư Nghi bị bảo vệ kéo đi một quãng khá xa, vậy mà vẫn nghe rõ tiếng cô ta chửi ầm ĩ.

5.

Lục Trạch ghét nữ chính cũng chẳng phải không có lý do.

Cậu ấy từng kể với tôi, kiếp trước, sau khi anh em Lục gia trắng tay.

Hai người lưu lạc đầu đường xó chợ, trong túi không còn nổi một xu.

Đến cơm cũng chẳng có mà ăn.

Có lần  Lục Trạch từng đến tìm Lâm Thư Nghi.

Khi ấy, cô ta đang sống trong biệt thự từng thuộc về nhà họ Lục.

Vẻ mặt thương cảm, nhưng lời nói ra lại lạnh lẽo vô cùng.

“Anh trai cậu từng nói tiền anh ấy đã cho tôi, tuyệt đối sẽ không lấy lại.”

“Sao tôi có thể trái ý anh ấy, lén đưa tiền cho cậu được?”

Lục Trạch tức đến nghiến răng.

“Thế tiền của cô đâu?”

Kết quả vừa quay đầu, Lâm Thư Nghi đã quyên góp mười triệu tệ cho tổ chức cứu trợ chó hoang.

Lục Trạch tức muốn n ổ tung.

Lúc băng qua đường, cậu ấy bị xe tải tô ng trúng rồi trọng sinh về năm năm trước.

Lần này Lục Trạch thề sẽ không để vết xe đổ lặp lại.

Sáng hôm sau.

Lục Trạch hùng hổ dắt tôi bước vào Lục thị, đi thẳng lên tầng cao nhất, vào phòng làm việc của tổng giám đốc.

Cậu ấy chen thẳng qua thư ký.

Nắm tay tôi, hiên ngang xuất hiện trước mặt Lục Minh Dương, bá đạo tổng tài đang chăm chú xem hợp đồng lập tức nổi giận.

“Em lại dẫn yêu quái này đến làm gì?”

“Anh gặp cô ta hai lần rồi, đến giờ vẫn không nhìn rõ mặt.”

“Lớp trang điểm trên mặt cô ta chẳng khác gì cái bảng màu, xanh, đỏ, vàng, tím đủ cả.”

“Tiểu Trạch.”

“Em thật sự thích kiểu phụ nữ này?”

Tôi ung dung cầm ly cà phê Kopi Luwak thư ký vừa pha, hít một hơi.

“Khạc…”

Chưa kịp nhổ.

Thư ký đã hốt hoảng lao tới cướp ly cà phê.

Chậc.

Tôi bĩu môi, liền chạy đến cửa kính sát đất trên tầng ba mươi hai, vừa ngắm cảnh vừa vui vẻ nói:

“Tháng sau tôi sẽ kết hôn với em trai anh.”

“Đương nhiên phải đến làm quen trước với môi trường làm việc của… công ty nhà mình chứ.”

Mấy hôm nay Lục Minh Dương rõ ràng bị tôi chọc tức không ít.

Mỗi lần nói chuyện với tôi, anh ta đều phải ôm ng ự c như sợ lên cơn đau tim.

“Cái gì gọi là công ty nhà mình?”

“Đây là sản nghiệp của nhà họ Lục.”

“Liên quan gì đến cô?”

Lục Minh Dương quay sang thư ký.

“Đuổi con yêu quái này ra ngoài cho tôi.”

“Sau này cấm cho cô ta lên đây!”

Lục Trạch lập tức chắn trước mặt tôi.

“Anh!”

“Sao anh có thể đuổi bạn gái em?”

“Đợi bọn em kết hôn, chúng ta sẽ là người một nhà.”

Trong lúc hai anh em còn đang chí chóe cãi nhau, tôi lặng lẽ nhét luôn bút máy phiên bản giới hạn trên bàn tổng giám đốc vào túi, sau đó thản nhiên phụ họa:

“Đúng thế, sau này đều là người một nhà.”

“Tôi định xin một chức trong công ty, chỉ lãnh lương không cần đi làm.”

“Đại ca chắc không có ý kiến đâu nhỉ?”

Lục Trạch phối hợp cực kỳ ăn ý.

“Đường Đường yên tâm.”

“Chỉ cần em đến, anh trai anh mỗi tháng trả em mười triệu.”

Tôi lập tức bĩu môi.

“Mười triệu? Sao đủ em tiêu?”

“Ít nhất mỗi tháng ba mươi triệu.”

Lục Trạch cười tít cả mắt.

“Được được được.”

“Anh trai anh nhất định đồng ý. Đúng không anh?”

Tôi kéo Lục Trạch né sang một bên.

Vút!

Ly cà phê bay sượt qua chỗ hai chúng tôi vừa đứng.

Tiếng gầm giận dữ rung chuyển cả văn phòng.

“CÚT!”

“Mang theo con yêu quái của mày cút khỏi phòng làm việc của tao!”

Đúng lúc ấy, điện thoại Lục Minh Dương lại reo lên.

Lần này, nữ chính nức nở.

“Anh Minh Dương…”

“Em… em bị t ai n ạn xe rồi…”

“Em sợ lắm, anh mau tới cứu em được không?”

Qua điện thoại, tiếng ve râm ran.

Lần đầu tiên, tôi nhìn thấy nam phụ si tình hoảng loạn.

6.

Lục Minh Dương nhét tập hợp đồng vào tay thư ký, cuống quýt hỏi:

“Thư Nghi, em đừng hoảng, gửi định vị cho anh.”

“Anh đến ngay.”

“Em đừng cử động, giữ sức trước đã.”

Thấy anh trai sắp đi, Lục Trạch cuống lên hét lớn:

“Anh!”

“Nếu anh dám đi…”

“Em với Đường Đường sẽ bán sạch đồ trong văn phòng của anh!”

Lục Minh Dương không hề quay đầu, chỉ bất lực bảo.

“Tiểu Trạch đó là mạng người, bây giờ không phải lúc em quậy.”

Lục Trạch sốt ruột nhìn tôi, hạ thấp giọng.

“Sáng nay tôi vừa chuyển thêm cho cô mười triệu.”

“Nhất định phải giữ chân anh tôi.”

Tôi xua tay, chuyện nhỏ có gì phải cuống.

Tôi lấy điện thoại, mở đoạn chat với em trai.

Hai tiếng trước.

Tôi:【Hôm nay qua giúp chị diễn kịch.】

Thằng em bố mẹ sinh ra để làm osin cho tôi:【Không đi. Giá trị thanh xuân của em bây giờ mười lăm tệ một giờ. Em còn phải làm Tiểu Vương Tử Trà Sữa, lắc trà đến già.】

Tôi:【Bên thuê trả một nghìn. Chị chia em năm trăm.】

Osin nhà họ Vương:【Địa chỉ ở đâu? Chị thật sự cho em năm trăm? Tối nay em được thêm cái đùi gà rồi! Chị hào phóng thế không sợ bị trờ i đán h? Năm trăm này em không khai với bố mẹ, giữ làm quỹ đen được không?】

Tôi:【Chiều hết theo ý em. Mau đến Tập đoàn Lục thị đóng vai một tên khốn cho chị. Nhớ nhé, từ giờ em không còn là Vương Cảnh Cảnh nữa. Em tên là… Vương Diệu Tổ.】

Osin nhà họ Vương:【Tên khốn còn phải diễn à? Riêng Vương Diệu Tổ này chỉ cần bớt diễn một chút cũng đủ nghiền nát cả sân khấu.】

Lục Minh Dương lao xuống tầng một, tôi và Lục Trạch bám sát phía sau.

Ngoài cửa tòa nhà, Vương Diệu Tổ đã đứng chờ sẵn trước cổng Lục thị.

Trên người là bộ đồ hip hop màu xanh rêu hàng nhái, đính đầy xích bạc lấp lánh hoa cả mắt, tai xỏ kín khuyên và dây xích.

Vương Diệu Tổ nghênh ngang đứng trước cửa xoay.

Đầu tiên khinh khỉnh liếc một cái.

Sau đó giơ tay…

Đẩy mạnh!

Cánh cửa xoay quay vun vút.

Nhanh đến mức tưởng như xoay… tám mươi vòng liên tiếp.

Đợi cửa dừng hẳn, Vương Diệu Tổ mới chậm rãi bước vào.

Cái kiểu đi “ông chủ thị sát công ty” này lập tức thu hút toàn bộ ánh mắt trong đại sảnh.

Giữa bao ánh mắt chăm chú, Vương Diệu Tổ kéo cặp kính râm trên mũi xuống đúng… một phân.

Để lộ hai mắt đánh khói đen sì, nheo mắt quan sát.

Sau khi nhìn thấy Lục Minh Dương, Vương Diệu Tổ lập tức tiến tới.

Vỗ mạnh lên vai anh ta.

“Anh là đại ca đúng không?”

“Tôi chính là độc đinh đời mười chín của nhà họ Vương.”

“Chị gái tôi sắp gả vào Lục gia rồi.”

“Làm tròn lên, sau này Lục thị cũng là của nhà họ Vương chúng tôi.”

“Mấy năm nay anh quản lý công ty vất vả rồi.”

“Giờ tôi đến, anh có thể thoái vị nghỉ ngơi.”

“Hôm nay tôi tới nhận chức tổng giám đốc Lục thị.”

“Văn phòng của anh ở đâu? Dẫn tôi lên làm quen môi trường luôn nhé.”

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 2"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

1040g3k031p7rmoibig005n7su7mp80qtfl1rju0 – Copy (3)
Mãn Mãn Ngốc Của Anh
13 Tháng 8, 2026
793507108_1416850443874482_8455277814240648855_n – Copy – Copy – Copy
Mệnh Vận Hí Lộng Đại Tham Trư
4 Tháng 9, 2026
1040g00831cq1ovusgk205ojjlj08cp4ssco1v50 – Copy (2) – Copy
Cảng Victoria Không Tuyết
21 Tháng 5, 2026
1040g3k031rsshqr7i81g5n4porg40gvo55n4lf8
Bên Song Cửa Sổ
30 Tháng 1, 2026
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện