ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Ve Sầu Mùa Xuân - chương 1

  1. Trang chủ
  2. Ve Sầu Mùa Xuân
  3. chương 1
Chương tiếp

 

Tưởng Thiền từ nhỏ đã ngốc.

Chân anh ấy bị  tật đi lại khó khăn, đến cả nói chuyện cũng lắp ba lắp bắp.

Nhưng tôi biết Tưởng Thiền thích tôi.

Năm ấy, lũ lớn quét qua làng, giữa lúc mọi người ai nấy đều tự lo tìm đường thoát thân, chỉ có Tưởng Thiền bất chấp nước xiết, liều mạng ngược dòng tìm tôi.

Tiền học đại học của tôi là từng xu từng đồng anh ấy làm thuê tích cóp, dành dụm bao năm mới gom đủ.

Nghỉ  lễ về quê, tôi lại nghe người ta nói Tưởng Thiền sắp kết hôn rồi.

Chỉ tiếc người mặc áo cô dâu đứng bên cạnh anh ấy lại không phải là tôi.

1.

Tên ngốc ấy… lại đến tìm tôi.

Tưởng Thiền đứng trước mặt tôi, cẩn thận cầm que kem trên tay.

Anh  ấy ngượng ngùng đỏ bừng mặt, môi mấp máy hồi lâu vẫn chẳng thể nói hết câu.

“Diệp… Diệp à, anh… mua cho em… ăn mát lắm.”

Tôi cúi đầu chăm chú đọc sách, coi như không nghe thấy.

Tiếng lật sách đều đều cũng chẳng thể thắng được kiên nhẫn của người này.

Cuối cùng tôi bực bội ngẩng đầu.

“Anh có thể đứng xa một chút được không? Nóng lắm.”

Tôi cầm cây kem nhét trả vào tay anh ấy.

“Em không ăn. Anh giữ lấy mà ăn.”

Tưởng Thiền lúng túng siết ch ặ t cây kem, mím môi cúi đầu ngồi xuống cạnh tôi.

Lúc nãy anh ấy đã bóc vỏ, kem chảy thành từng dòng, dính đầy cả bàn tay, vậy mà anh ấy vẫn không nỡ vứt.

Bởi vì đó là toàn bộ tiền tiêu vặt một tuần của anh ấy.

Từng phút trôi qua, tôi khẽ thở phào, cuối cùng cũng hiểu được mớ công thức giải tích rắc rối.

Năm sau thi đại học rồi, tôi không cho phép bản thân xảy ra sai sót.

Ruộng đồng trong nhà vẫn cần người cày cấy, nhưng tôi không muốn cả đời chỉ quanh quẩn bên mấy sào ruộng.

Đó không phải cuộc đời tôi mong muốn.

Người bên cạnh do dự một lúc, rồi lại chậm rãi đưa cây kem đến trước mặt tôi.

Mùi  kem sữa ngọt ngào thoang thoảng.

Tôi liếc Tưởng Thiền một cái, hất cánh tay ấy sang bên.

“Anh tự ăn đi.”

“Không ăn thì vứt.”

Nói xong, tôi chẳng buồn để ý, sải bước bỏ đi thật nhanh.

Chân Tưởng Thiền có tật từ nhỏ, anh ấy sẽ không thể đuổi kịp tôi, chỉ có thể khập khiễng chạy theo, trông thật vụng về.

…

Mấy bà thím trong làng từ xa đã thấy tôi, phe phẩy quạt nan, túm tụm ríu rít buôn chuyện.

Đường này là đường duy nhất về nhà, tôi chỉ có thể cắn răng bước tới, lễ phép chào hỏi.

Có bà thím cười trêu:

“Diệp năm nay cũng mười tám rồi nhỉ? Đến tuổi lấy chồng rồi đó.”

“Hôm nào thím giới thiệu cho cháu một cậu tử tế. Làm công trên thành phố, kiếm tiền khá lắm.”

Một người khác cũng tiếp lời:

“Con bé Diệp nhà mình có tiền đồ.”

“Còn thi đại học nữa.”

“Thông minh thế này thì phải kiếm người có tiền mới xứng.”

Da đầu tôi tê rần, chỉ hận không thể lập tức bốc hơi khỏi nơi này.

Nhưng Tưởng Thiền vẫn đang lẽo đẽo phía sau.

Anh ấy sẽ không bao giờ biết, những người này vẫn luôn nói anh ấy thế nào.

Thằng ngốc.

Thằng què.

Đời này không lấy nổi vợ.

Đẹp trai thì được cái gì? Sau này đến tiền sính lễ cũng chẳng có. Đúng là phí cái mã.

Tôi nhắm mắt.

Nghe tiếng bàn tán chói tai phía sau, cuối cùng vẫn quay người chạy về phía Tưởng Thiền.

Anh ấy cúi gằm đầu, trông như đứa trẻ vừa bị người ta bắt nạt, nghẹn ngào nói.

“Anh… anh không phải đồ ngốc…”

“Anh… cũng… cưới được vợ…”

“Anh… có tiền…”

Trong tay anh ấy vẫn cầm cây kem đã tan quá nửa kia.

Cả người co lại, lặng lẽ muốn tránh ánh mắt chỉ trỏ xung quanh.

“Tưởng Thiền!”

Tôi lớn tiếng gọi anh ấy rồi chạy tới, nắm ch ặ t bàn tay lạnh cóng.

“Đi nhanh lên.”

“Đừng để ý mấy bà ấy.”

“Một đám nhiều chuyện, suốt ngày ngồi lê đôi mách.”

Mắt Tưởng Thiền bỗng sáng lên.

“Diệp…”

Giọng anh ấy nhỏ xíu nhưng trong đó có chứa niềm vui ngây ngô.

Ngay trước bao nhiêu người, tôi kéo Tưởng Thiền rời khỏi chỗ ấy.

Bọn họ muốn nói gì thì nói, chỉ cần tôi đỗ đại học, có lẽ cả đời này tôi sẽ chẳng còn gặp lại những người ấy nữa.

Tôi nghẹn một bụng tức, vừa đi vừa đưa tay quạt lấy chút gió mang theo hơi nóng hầm hập mùa hè, ngẩng đầu nhìn người con trai cao hơn mình rất nhiều đang lặng lẽ theo sau.

Có lẽ…

Sau này cả Tưởng Thiền, tôi sẽ không bao giờ gặp lại…

2.

Tưởng Thiền cẩn thận lau sạch bàn tay dính nước kem, thoáng ngượng ngùng.

“Diệp à…”

“Em… vẫn quan tâm đến anh.”

“Chúng ta… là bạn đúng không?”

“Anh muốn nghĩ sao thì nghĩ.”

Chỉ một câu bâng quơ ấy thôi, chẳng biết Tưởng Thiền đã tự tưởng tượng ra những gì, gương mặt đã đỏ lại càng đỏ hơn.

“Để… để anh cầm cặp giúp em.”

“Cặp… nặng lắm.”

Anh ấy giơ hai bàn tay vừa lau sạch sẽ ra trước mặt tôi, rồi rụt rè cầm lấy  ba lô trên vai tôi.

Đường trong làng gập ghềnh, đêm qua còn mưa suốt cả đêm.

Chân trái của Tưởng Thiền không được linh hoạt, nhưng nếu không để ý kỹ cũng khó nhận ra lắm.

Tôi bước chậm lại, lặng lẽ nghe tiếng bước chân lúc nhanh lúc chậm của anh ấy phía sau.

Một lát sau, tôi chỉ nghe anh ấy lẩm bẩm rất nhỏ:

“Diệp… tốt thật.”

…

Tôi khẽ hừ một tiếng.

Thật chẳng hiểu trong mắt Tưởng Thiền, rốt cuộc tôi tốt chỗ nào.

Nếu chỉ vì lúc nhỏ tôi từng chia cho anh ấy một cái bánh bao, hay từng đánh lũ bắt nạt anh ấy…

Thế mà cũng gọi là tốt sao?

Khi về đến nhà, bố mẹ tôi nhiệt tình gọi Tưởng Thiền vào ăn cơm.

Anh ấy gãi đầu, ánh mắt lại len lén nhìn tôi.

“Vào đi, ngại cái gì.”

Nghe tôi nói vậy, Tưởng Thiền mới ngượng ngùng bước vào.

Tưởng Thiền rất lễ phép, bà nội từ nhỏ đã dạy anh ấy phải biết cư xử.

Dù đã nghỉ học từ lâu, thỉnh thoảng Tưởng Thiền vẫn lén đọc sách.

Suốt bữa cơm, bố mẹ tôi không ngừng gắp thịt vào bát anh ấy.

Bố mẹ tôi thương Tưởng Thiền, mẹ  anh ấy bỏ đi từ khi anh ấy còn bé xíu, bố cũng bệnh mất  từ nhiều năm trước rồi.

Cả nhà chỉ còn lại hai bà cháu nương tựa vào nhau.

Bảo sao Tưởng Thiền lại gầy đến vậy.

Chương tiếp

Bình luận chương "chương 1"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

516801237_619051147894944_6070762905171386203_n
Phu quân mất trí của ta
29 Tháng 10, 2025
download (57) – Copy – Copy – Copy
Phượng quy lai
20 Tháng 10, 2025
1784685765915_1873336631952078910_7409288840855202578_cf77b570b5ba5cd5970befcbbce578d1
Hướng đến tương lai
22 Tháng 7, 2026
1040g3k831sicu13d5e6g5o5sc7m093lka8sop7o – Copy – Copy – Copy
Nụ Hôn Của Thiên Sứ
20 Tháng 2, 2026
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện