ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Ve Sầu Mùa Xuân - chương 2

  1. Trang chủ
  2. Ve Sầu Mùa Xuân
  3. chương 2
Chương trước
Chương tiếp

 

3.

Ăn cơm xong, Tưởng Thiền chủ động rửa bát.

Lúc làm việc trông anh ấy chẳng ngốc chút nào, nhanh nhẹn, gọn gàng hơn rất nhiều người bình thường.

Tôi trở về phòng làm bài.

Điện trong làng yếu lắm, bóng đèn đã mấy năm chưa thay, ánh đèn vàng mờ mờ nhìn lâu mỏi mắt.

Tưởng Thiền bước vào lúc nào, tôi hoàn toàn không biết.

Anh ấy hay đi phụ người trong làng gặt lúa, bẻ ngô, phơi hoa quả, việc gì anh ấy cũng làm được, xong việc mọi người sẽ trả cho anh ấy tiền công.

Tôi đặt bút xuống, chuyển sang học thuộc từ vựng tiếng Anh, Tưởng Thiền ngồi bên cạnh lắng nghe.

Miệng cũng khe khẽ đọc theo.

Tôi chợt hỏi:

“Anh muốn đi học không?”

Anh ấy khựng lại, cúi đầu, rất lâu sau mới đáp:

“Không… muốn.”

Tôi hừ một tiếng.

“Nói dối.”

Tưởng Thiền cười ngốc.

“Diệp học giỏi.”

“Sau này…nhất định sẽ đỗ đại học.”

Tôi cố ý hỏi anh ấy:

“Anh biết đại học là gì không?”

Tưởng Thiền lắp bắp mãi.

“Là…”

“Là nơi…Diệp muốn đến.”

Tôi đang định chọc anh ấy, bỗng không sao nói nổi.

Tưởng Thiền chậm rãi nhích lại gần.

Ngón tay thon dài không ngừng miết lên túi quần.

Tôi nhìn theo động tác anh ấy sau đó thấy anh ấy lấy hết sấp tiền lẻ đang nắm ch ặ t trong tay, đặt lên bàn học của tôi.

Anh ấy cúi đầu ngượng nghịu nói:

“Anh nghe nói…”

“Học đại học…”

“Tốn nhiều tiền lắm.”

Mấy tờ tiền đều đã nhàu nát.

Một đồng.

Năm đồng.

Mười đồng.

Lẫn lộn đủ cả.

Trong làng có người thường xuyên bắt nạt Tưởng Thiền, có khi nhờ anh ấy làm việc xong còn chẳng chịu trả công.

Số tiền lẻ còm cỏi ấy, anh ấy đã dành dụm từng xu từng đồng suốt bao nhiêu năm mới có.

Tim tôi thắt lại, chua xót khó chịu.

Tôi hít sâu một hơi rồi nhét toàn bộ tiền trở lại túi áo anh ấy.

“Em không cần.”

“Anh giữ lấy mà tiêu.”

“Em không thiếu tiền của anh.”

Tôi quay người cầm bút, cố sức viết xuống trang giấy muốn xua hình bóng Tưởng Thiền khỏi đầu.

Nào ngờ phía sau lại có  giọng nói rất nhỏ vang lên:

“Không đủ… sao?”

“Anh…”

“Có thể kiếm thêm.”

“Diệp…em cần bao nhiêu?”

Tưởng Thiền hỏi rất nghiêm túc.

Trong suy nghĩ đơn giản của anh ấy, muốn học đại học chỉ cần có tiền là được.

Tôi đặt bút xuống nhìn vào đôi mắt màu hổ phách đó, trong veo, sạch sẽ, không lẫn chút toan tính nào.

“Tưởng Thiền.”

“Em không cần tiền.”

“Càng không cần tiền của anh.”

“Anh hiểu chưa?”

“Cất tiền đi, tự mua gì ngon ngon ăn nhé.”

Tôi nói rất khẽ, lướt mắt qua thân hình cao hơn mét tám của anh ấy.

Vậy mà chắc chỉ hơn sáu mươi ký, gầy đến mức chẳng giống người khỏe mạnh.

Tưởng Thiền thất vọng cúi đầu, cẩn thận gấp tiền ngay ngắn.

“Không cần…”

“Sao lại không cần được…”

Tưởng Thiền không phải ngốc hoàn toàn, anh ấy từng nghe lén bố mẹ tôi bàn chuyện tiền học đại học của tôi.

Tôi biết Tưởng Thiền chỉ muốn giúp tôi.

Nhưng điều tôi ghét nhất trên đời chính là sự thương hại của người khác.

4

Liên tiếp mấy ngày sau, tôi không còn gặp Tưởng Thiền nữa.

Ngày thường anh ấy chỉ quanh quẩn bên tôi cả ngày, giờ lại chẳng thấy bóng dáng đâu.

Vài hôm nữa là sinh nhật Tưởng Thiền.

Tôi dùng số tiền tiêu vặt của mình lên thị trấn mua cho anh ấy một chiếc áo thun.

Màu đen, đỡ bẩn.

Xe buýt đến trường mỗi ngày đều chạy ngang đầu làng.

Tôi ngoái đầu nhìn lại, không có Tưởng Thiền.

Anh ấy nghỉ học từ lâu rồi.

Thế nhưng ngày nào cũng lặng lẽ đi theo tôi đến tận bến xe.

Chỉ khi nhìn thấy tôi lên xe an toàn anh ấy mới quay về.

…

Đến ngày sinh nhật Tưởng Thiền.

Tôi ngồi chờ trước cổng nhà rất sớm.

Đây là lần đầu tiên, tôi chủ động đến tìm anh ấy.

Gần mười giờ tối, tôi mới thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc khập khiễng đi về.

Trong làng không có đèn đường.

Mãi đến khi nhìn rõ tôi, Tưởng Thiền mừng rỡ, hai mắt lấp lánh.

“Diệp…”

“Em…”

“Đợi anh sao?”

Tôi gật đầu, lúng túng đưa chiếc túi trong tay cho anh ấy.

“Quà sinh nhật.”

“Cho… anh?”

Tưởng Thiền kinh ngạc chỉ vào chính mình.

“Đúng là đồ ngốc.”

“Sinh nhật mình cũng quên.”

Nói xong tôi mới nhớ.

Giải thích với anh ấy làm gì, Tưởng Thiền đâu biết ngày sinh của mình, là tôi vô tình nghe bà Lý kể mới biết.

Tôi cầm chiếc áo ướm lên người anh ấy.

Động tác hơi mạnh, Tưởng Thiền khẽ hít vào một tiếng.

Tôi cau mày.

“Đụng nhẹ vậy cũng đau?”

Anh ấy lắc đầu, ngây ngô cười.

Lúc ấy tôi mới phát hiện tay mình dính đầy bùn.

Kéo Tưởng Thiền ra chỗ sáng, tôi nhìn kỹ hơn.

“Anh xuống sông à?”

“Sao bẩn thế này?”

Quần áo Tưởng Thiền lấm lem từng mảng bùn đã khô.

Anh ấy ngượng ngùng lùi vào bóng tối, liên tục xua tay.

“Không sao.”

“Chỉ…”

“Ngã xuống bùn thôi.”

Tôi lườm anh ấy, lại cất chiếc áo mới đi.

Thấy tôi định về, Tưởng Thiền do dự rất lâu rồi khẽ nắm vạt áo tôi.

Môi mấp máy, muốn nói lại thôi.

“Anh muốn nói gì?”

Tôi khoanh tay đứng đợi.

Một lúc sau, Tưởng Thiền run run lấy trong túi ra một tờ một trăm tệ.

Sợ tôi từ chối, anh ấy vội vàng nói:

“Diệp cũng gầy.”

“Phải ăn nhiều lên.”

“Diệp còn học đại học.”

“Anh…”

“Phải giúp em.”

“Học phí một năm…”

“Là ba nghìn.”

“Bốn năm…”

“Là…”

“Một vạn…”

Tưởng Thiền nghiêm túc bấm từng ngón tay tính.

Còn tờ một trăm tệ trong tay tôi, nóng đến bỏng tay.

Tôi luôn cho rằng mình rất kiêu ngạo.

Chưa từng xuống ruộng.

Chỉ một lòng học hành, muốn ra khỏi ngọn núi này.

Rời khỏi nơi đây, vĩnh viễn không bao giờ quay lại.

Thế nhưng bây giờ…

Lại có một kẻ ngốc đang dùng đôi vai gầy của mình nâng tôi lên.

Đẩy tôi bước ra thế giới bên ngoài.

Cuối cùng Tưởng Thiền cười rạng rỡ.

“Tính ra rồi.”

“Một vạn hai.”

“Anh chỉ cần làm ở công trường vài tháng…”

“Sẽ đủ cho Diệp học đại học.”

Đồ ngốc.

Đúng là…

Một kẻ ngốc thật.

Tôi nhìn anh ấy.

Khẽ hỏi:

“Em học đại học…”

“Thì anh được cái gì?”

Tưởng Thiền suy nghĩ rất lâu sau đó lắc đầu.

“Chưa từng nghĩ…”

“Nhưng…”

“Em thích mà.”

Khoảnh khắc ấy, mắt tôi sao cay quá.

Tôi mỉm cười nhìn người con trai toàn thân lấm lem bùn đất trước mặt.

“Hôm nay là sinh nhật anh.”

“Anh còn muốn điều gì nữa không?”

Tưởng Thiền mím môi, suy nghĩ rất rất lâu, rồi nói câu hoàn chỉnh và trôi chảy nhất từ trước đến nay  tôi nghe được.

“Anh..chỉ mong em được sống thật tốt, thế là đủ rồi.”

5.

Lần ấy, sau khi vội vàng rời đi, trái tim tôi đập nhanh đến mức như sắp văng khỏi ng ự c.

Chỉ vì một câu nói của Tưởng Thiền, lần đầu tiên trong đời, tôi chợt nhận ra mình đã rung động rồi.

Suy nghĩ ấy đến chính tôi cũng không thể tin nổi.

Suốt mấy ngày liền, tôi đều cố tình tránh mặt Tưởng Thiền.

Dẫu anh ấy vẫn lặng lẽ đi theo phía sau như mọi khi, tôi cũng chẳng dám quay đầu trêu chọc người ta nữa.

Cho đến một ngày, có trận lũ lớn quét qua làng tôi.

Mưa xối xả bảy ngày bảy đêm, nước lũ dâng cao, cuốn trôi hoa màu, cuốn trôi không ít mái nhà.

Tất cả dân làng đều vội vã chạy lên núi, trên đó có một hang đá đủ rộng để chứa cả trăm người tránh nạn.

Giữa đường chạy, tôi bỗng nhớ ra cặp sách vẫn còn để ở nhà.

Tôi không chút do dự quay đầu chạy ngược lại, phía sau, Tưởng Thiền hoảng hốt gọi lớn:

“Diệp!”

“Em… em đi đâu thế?”

Tôi chẳng kịp đáp, chỉ cuống cuồng gom hết sách vở nhét vào ba lô.

Thế nhưng nước lũ lên quá nhanh.

Tôi đã tụt lại phía sau đoàn người, muốn quay về hang cũng không kịp nữa rồi.

Ngay lúc tuyệt vọng nhất, tôi lại nhìn thấy Tưởng Thiền đội mưa chạy về phía tôi.

Người anh ấy ướt sũng, vừa đến nơi, anh ấy lập tức khoác áo mưa lên người tôi.

“Diệp…”

“Đi mau!”

“Em… nắm ch ặ t tay anh.”

“Đừng… đừng buông.”

Tôi đau chân, khóc nức nở.

“Cổ chân em trẹo rồi, không đi nổi nữa…”

Tưởng Thiền không nói thêm một lời, lập tức ngồi xổm xuống, anh ấy quệt mạnh nước mưa trên mặt, lớn tiếng nói:

“Diệp…”

“Lên đây.”

“Anh cõng em.”

Tôi nhìn bóng lưng rộng lớn của Tưởng Thiền, nhìn chân trái có tật của anh, nhìn gân xanh nổi rõ trên cánh tay vì dùng sức.

Tưởng Thiền cắn ch ặ t răng, khập khiễng cõng tôi từng bước.

Cuối cùng hai chúng tôi cũng đến được cửa hang.

Vừa nhìn thấy tôi, mẹ đã òa khóc, vừa đánh vừa mắng:

“Con bé ch ế t tiệt!”

“Con quay về lấy mấy quyển sách làm gì?”

“Sách quan trọng hơn mạng sống hả?”

Tôi cúi đầu, không nói một lời.

Tưởng Thiền lập tức đứng chắn trước mặt tôi, lắp bắp đầy lo lắng:

“Dì…”

“Đừng… đừng đánh Diệp…”

Mẹ tôi liên tục cảm ơn anh ấy.

Nhưng sau đó, ánh mắt bà ấy lại thoáng ngại ngùng xen lẫn xa cách.

Mẹ kéo tay tôi sang góc khác.

Tôi ngoái đầu nhìn lại, Tưởng Thiền vẫn đứng yên tại chỗ.

Thấy tôi quay đầu, anh ấy cười thật ngốc, mấp máy môi giống như đang nói:

“Không sao đâu.”

…

Những ngày tránh lũ trong hang đá.

Tôi chưa từng gián đoạn việc học, người xung quanh khó hiểu nhìn tôi.

Nhưng cũng chẳng ai nói gì.

Tôi chưa bao giờ bận tâm cách họ nhìn mình thế nào.

Điều duy nhất tôi muốn là học thêm một chút rồi lại thêm một chút nữa.

Buổi tối, trong hang có rất ít ánh sáng, tôi phải nheo mắt mới đọc được chữ.

Đúng lúc ấy, có quầng sáng dịu dàng bỗng xuất hiện cạnh tôi.

Tôi ngẩng đầu, là Tưởng Thiền.

Anh ấy ngồi cạnh tôi ngượng ngùng cười.

“Diệp…”

“Em cứ học đi.”

“Anh…cầm nến cho em.”

Lúc tôi chăm chú đọc sách, Tưởng Thiền còn cẩn thận đập muỗi giúp tôi.

“Bốp.”

“Bốp.”

Tiếng đập rất khẽ, mạnh tay một chút cũng không dám, anh ấy sợ làm phiền tôi học.

Trong lòng chợt dâng lên cảm giác rất biết ơn Tưởng Thiền.

Không biết từ lúc nào, Tưởng Thiền đã ngủ gật.

Anh ấy một tay chống cằm, thế nhưng tay còn lại vẫn cố giữ nến không hề hạ xuống.

Tôi vô tình lướt mắt qua ngón cái anh ấy.

Ở đó, có một vết bỏng đỏ mới hằn lên, là vết do sáp nến nhỏ xuống.

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 2"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

787856129_949961471470575_935439058299103930_n
Lỗ Hương Nhiễu Xuân Chi
26 Tháng 8, 2026
3ed28af9-82c6-4fd2-8a62-4632c4572bdc – Copy – Copy
Tàng Oanh
25 Tháng 2, 2026
cd696acb7e319efe24ac340409e4ddd3
Vượt Qua Băng Sương
19 Tháng 8, 2026
1040g3k8323uceu93na7g5n7su7mp80qtfe3vepg – Copy – Copy – Copy – Copy
Vỏ Bọc Ngọt Ngào
25 Tháng 8, 2026
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện