ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Ve Sầu Mùa Xuân - chương 8

  1. Trang chủ
  2. Ve Sầu Mùa Xuân
  3. chương 8
Chương trước
Thông tin tiểu thuyết

22.

Cuối cùng, Tưởng Thiền vẫn tìm được tôi.

Một lúc sau, tôi chỉ lên những vì sao trên trời, dịu dàng an ủi anh ấy:

“Bà nội đã hóa thành sao, lên trời rồi.”

Tôi biết cách nói này rất ngốc, nhưng biết đâu lại có tác dụng với Tưởng Thiền thì sao.

Anh ấy im lặng rất lâu, rồi ngẩng đầu nhìn tôi.

“Cảm ơn em, Xuân Diệp.”

Tưởng Thiền cúi đầu, vẻ mặt đầy tự trách.

“ Xuân Diệp… anh thật sự ước gì mình không phải là kẻ ngốc. Anh ước mình có thể thông minh hơn một chút.”

Tôi mỉm cười, nắm tay anh ấy.

“Dù anh không thông minh, em vẫn thích anh.”

Tưởng Thiền lắc đầu.

“Chính vì Xuân Diệp quá tốt… nên anh càng không muốn mình là kẻ ngốc.”

Nghe Tưởng Thiền nói vậy, nước mắt tôi không sao kìm được, rơi xuống như mưa. Tôi siết ch ặ t tay anh ấy:

“Nhưng em lại thích kẻ ngốc.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt Tưởng Thiền.

“Tưởng Thiền… em thích anh.”

Anh ấy sững sờ rất lâu rồi ôm ch ặ t tôi vào lòng. Vai run lên, lúc lâu sau nghẹn ngào mãi mới nói:

“Xuân Diệp… hay là… chúng ta đừng ở bên nhau nữa.”

Tôi đẩy anh ấy ra, nhíu mày hỏi:

“Sao tự dưng anh lại nói vậy?”

“Có phải bố mẹ anh đã tìm anh không?”

Tưởng Thiền vội lắc đầu. Anh ấy cố bình tĩnh lại, lau nước mắt.

“Em và anh đều còn rất trẻ. Xuân Diệp nên ra ngoài, nhìn ngắm thế giới rộng lớn hơn… Biết đâu…”

“Biết đâu em sẽ không còn thích anh nữa.”

Tôi rất giận, nếu chỉ vì lý do đó, tôi tuyệt đối không chấp nhận.

“Nếu sau này em thật sự nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn, gặp được người em thích hơn, rồi bỏ anh… chẳng lẽ anh không đau lòng sao?”

Vừa nghe xong, Tưởng Thiền đã không thể kìm nén được nữa, anh ấy che kín mặt, không dám nhìn tôi, giọng nghẹn lại:

“Đau chứ… Anh nghĩ mình sẽ đau ch ế t mất.”

Tưởng Thiền dừng rất lâu, rồi khẽ nói:

“ Nhưng Xuân Diệp…”

“Em xứng đáng với một người tốt hơn.”

“Chỉ là… người đó không chắc sẽ là anh.”

23.

Sau đó, Tưởng Thiền biến mất, giống như bốc hơi khỏi mặt đất vậy.

Mọi người đều nói, thằng ngốc mất người thân nên đi lang thang rồi.

Tôi mắng cho những kẻ cay nghiệt ấy một trận, Tưởng Thiền tốt như vậy, nhưng trong mắt họ, anh ấy mãi mãi chỉ là một thằng ngốc.

Tôi tìm khắp tất cả những nơi Tưởng Thiền có thể đến.

Thế nhưng vẫn không tìm thấy Tưởng Thiền.

Về sau, khi tôi tốt nghiệp đại học, bất ngờ nhận được một tin nhắn.

“Chúc mừng tốt nghiệp.”

“Tưởng Thiền.”

Tôi run rẩy gọi ngay vào số điện thoại ấy, đáp lại tôi chỉ là thông báo số máy không tồn tại.

Đến lúc ấy tôi mới hiểu, tôi thật sự… không thể tìm thấy Tưởng Thiền nữa rồi.

…

Sau khi ra trường, tôi vẫn chưa từng từ bỏ tìm kiếm Tưởng Thiền.

Tôi luôn có một linh cảm, anh ấy sẽ không ở quá xa tôi.

Có lẽ vào một ngày nào đó, chúng tôi sẽ gặp lại nhau.

Tưởng Thiền từng bảo tôi hãy đi ngắm nhìn thế giới rộng lớn, rồi gặp một người khiến tôi rung động hơn anh ấy.

Nhưng Tưởng Thiền à, em đã đi rồi, đã nhìn thấy cả thế giới.

Thế nhưng vẫn không tìm được ai khiến mình rung động hơn anh.

Cho đến sát Tết, tôi nhận được một cuộc điện thoại, là mẹ tôi gọi đến.

Mẹ nói em trai tôi bị ngã gãy chân, đang nằm viện. Dù sao tôi cũng là chị gái, năm nay hãy về nhà ăn Tết một chuyến.

Kể từ ngày Tưởng Thiền rời đi, tôi chưa từng về nhà nữa, cũng rất ít khi liên lạc.

Sau một hồi do dự, cuối cùng tôi vẫn quyết định trở về.

Tôi hỏi em trai:

“Sao lại bị ngã?”

Nó cúi đầu, ngượng ngùng đáp:

“ Lúc đi làm thêm… em bất cẩn ngã từ trên thang xuống.”

Tôi an ủi nó vài câu, dặn phải chăm chỉ học hành.

Sau đó, tôi để lại mười nghìn tệ cho bố mẹ, bảo họ cất giúp.

Mẹ tôi cứ ngập ngừng, như có điều muốn nói.

“ Con… còn liên lạc với Tưởng Thiền không?”

Tôi nhìn mẹ, không trả lời.

Mẹ tôi chậm rãi nói:

“Lần này em con bị thương… chính Tưởng Thiền đã đưa nó vào bệnh viện.”

“ Thằng bé đen hơn trước nhiều, người cũng rắn rỏi hơn. Nói năng giờ lưu loát lắm. Mẹ thấy… dù gì con cũng chưa có người yêu, hay là…”

“Với Tưởng Thiền thì…”

Tôi lúc ấy chỉ còn mỗi một suy nghĩ, Tưởng Thiền đã trở về!

Tôi lập tức cắt ngang.

“Anh ấy đâu rồi mẹ?”

“Vừa lúc con tới thì nó mới đi. Mẹ giữ thế nào cũng không giữ được.”

Tôi vội lao ra cổng bệnh viện.

Bên ngoài người qua kẻ lại đông nghịt, giữa biển người ấy lại không hề có bóng dáng Tưởng Thiền.

Lần này, tôi lại lần nữa lỡ mất anh ấy.

24.

Sau khi trở về Dung Thành, tôi dần ép mình thoát khỏi những hồi ức về Tưởng Thiền.

Một hôm, tôi vô tình nhìn thấy một bài đăng trên mạng.

Tiêu đề: “Tôi là kẻ ngốc, nhưng người tôi thích lại rất ưu tú, tôi phải làm sao đây?”

Bên dưới là hàng loạt bình luận:

“Cứ thích thì theo đuổi đi chứ, quan trọng là chủ thớt đẹp trai là được.”

“Người ta giỏi như vậy chưa chắc đã để mắt tới cậu đâu, dù sao tam quan hai người cũng khác biệt.”

“Bây giờ là thời đại coi trọng ngoại hình, biết đâu theo đuổi được thì cả đời không phải lo cơm áo gạo tiền, làm chồng ở nhà nội trợ cũng tốt mà.”

“Lầu trên thực tế một chút đi. Ai lại đi thích kẻ ngốc? Chẳng lẽ không lo ảnh hưởng đến đời sau sao?”

Ngón tay tôi khẽ run khi nhấn vào ảnh đại diện của chủ bài viết.

Tên tài khoản là: Lá Cây Mùa Xuân.

Tôi nhìn xuống địa chỉ IP, Dung Thành.

25.

Đúng lúc tôi định nhắn hỏi thêm, Milu trong nhà đột nhiên sủa lớn.

Nó hướng về phía cửa, cảnh giác sủa liên tục.

Tôi bước tới, nhìn qua mắt mèo, là hàng xóm mới chuyển đến.

Tôi chưa từng gặp anh ấy, chỉ biết mấy ngày trước nhà bên cạnh đã dọn đi.

Tôi khẽ “suỵt” với Milu, thầm nghĩ nhân cơ hội này sang chào hỏi một tiếng cũng tốt dù sao cũng là hàng xóm, sau này còn dễ qua lại.

Nghĩ vậy, tôi giả vờ tiện tay mở cửa, xách túi rác đi ra ngoài, như thế sẽ tự nhiên hơn.

Đúng lúc ấy.

Ting.

Tiếng khóa mật mã mở cửa.

Khoảnh khắc nhìn thấy bóng lưng người kia, người tôi bỗng cứng đờ.

“Tôi chào anh, anh là hàng xóm mới chuyển đến phải không? Tôi ở đây hai năm rồi, anh…”

Lời còn chưa dứt, Milu trong nhà đã chạy vụt tới, quấn quýt dưới chân người ấy. Nó chẳng những không sủa mà còn ngoan ngoãn lạ thường.

Tôi định xin lỗi vì sự đường đột của chó nhà mình.

Nhưng càng nhìn, tôi lại càng thấy bóng lưng ấy rất quen thuộc.

Tôi khẽ gọi:

“Tưởng… Tưởng Thiền…”

Người ấy khựng lại vài giây, cuối cùng cũng chậm rãi quay người.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy.

So với mấy năm trước, Tưởng Thiền đã trưởng thành hơn rất nhiều.

Đúng như mẹ tôi nói, da anh ấy đã sạm đi, thân hình rắn rỏi hơn, không còn là Tưởng Thiền mềm mại, hiền lành năm nào.

Nhưng có lẽ anh ấy cũng chẳng khá hơn tôi là bao, mắt đỏ hoe, vẻ tủi thân ấy… vẫn chưa từng thay đổi.

Tôi lao tới ôm chặt Tưởng Thiền, rồi cúi đầu cắn mạnh lên vai anh ấy.

Bao nhiêu tức giận, oán trách suốt những năm qua vỡ òa.

Đến khi buông ra, tôi không kìm được nữa, bật khóc.

“Đồ ngốc… anh đã đi đâu vậy?”

“Bao năm nay anh ở đâu? Em tìm khắp nơi cũng không thấy. Anh trốn em làm gì chứ?”

“Anh có biết em lo lắm không? Em sợ lắm… Em sợ anh…”

Khóc đến cuối, tôi cảm nhận được có bàn tay to lớn đang nhẹ nhàng vuốt lưng mình.

Thế là tôi càng khóc dữ hơn.

Tôi ngẩng đầu nhìn Tưởng Thiền, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng nét trên khuôn mặt ấy.

“Em nhớ anh lắm… Anh có biết không?”

Tưởng Thiền mím môi, mũi đỏ ửng.

Anh ấy khẽ gật đầu, nghẹn ngào không thành tiếng.

Hóa ra bao lâu nay Tưởng Thiền vẫn luôn bên cạnh tôi, chỉ là tôi chưa từng nhận ra.

Tôi run rẩy hôn anh ấy.

“Anh còn trốn em nữa không?”

“Còn định bỏ đi nữa không?”

Tưởng Thiền khẽ đáp:

“Nhưng… em đã có người tốt hơn rồi.”

Tôi tức giận đấm lên ng ự c anh ấy.

“Khi nào chứ?”

Bỗng nhiên, tôi nhớ tới lần xem mắt hôm ấy.

“Anh hiểu lầm rồi. Lần đó em chỉ muốn ép anh chịu xuất hiện thôi. Ai bảo anh cứ mãi không chịu gặp em.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt Tưởng Thiền.

“Anh còn nói em. Vậy còn anh? Bên cạnh anh có ai chưa?”

Tưởng Thiền lập tức luống cuống lắc đầu.

“Không có! Thật sự không có.”

Vội vàng như sợ tôi không tin.

Đương nhiên tôi biết anh ấy không có ai, tôi chỉ cố tình trêu anh ấy một chút thôi.

Tay tôi khẽ vuốt theo tấm lưng rắn chắc của Tưởng Thiền, nó đã rộng hơn trước rất nhiều.

Dưới lớp áo là từng khối cơ bắp săn chắc, hoàn toàn là kết quả của những năm tháng lao động.

Tôi thuận thế kéo Tưởng Thiền vào nhà, vòng tay ôm eo anh ấy.

Chậm rãi cởi áo khoác anh ấy xuống, rồi ép sát vào hơn.

“Vậy thì… chứng minh cho em xem.”

26.

Đêm hoang đường trôi qua trong tiếng nức nở cùng tiếng thở gấp đứt quãng.

Rạng sáng năm giờ.

Tôi thức giấc, nhìn người đang say ngủ bên cạnh, không nhịn được cúi xuống hôn nhẹ má anh ấy.

Quả nhiên… so với mấy năm trước còn vụng về hơn.

Không biết những năm qua Tưởng Thiền đã nhịn thế nào, chỉ cần chạm vào một chút đã không chịu nổi.

Tôi dừng lại trên màn hình máy tính vẫn còn sáng, bài đăng ấy vẫn không ngừng có thêm bình luận mới.

Tôi đặt tay lên bàn phím, trầm ngâm vài giây rồi gõ một dòng.

Nhấn Gửi.

Sau đó, tôi trở lại giường, rúc vào lòng anh ấy. Vòng tay của Tưởng Thiền vẫn ấm áp như ngày nào.

Tôi khẽ hỏi:

“Anh yêu em không?”

Tưởng Thiền vẫn còn ngái ngủ, anh ấy khẽ gật đầu, cố chống lại cơn buồn ngủ để ôm tôi ch ặ t hơn một chút.

Tôi bật cười, nhìn anh ấy sau đó dịu dàng nói:

“Đồ ngốc… em cũng yêu anh.”

Hoàn toàn văn.

 

Chương trước
Thông tin tiểu thuyết

Bình luận chương "chương 8"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

a84c7570b59de50fb87c293ac8461582 – Copy (2) – Copy
Gặp Lại Nhau Giữa Ngày Hạ
24 Tháng 4, 2026
1040g3k831sicu13d5e6g5o5sc7m093lka8sop7o – Copy – Copy – Copy
Nụ Hôn Của Thiên Sứ
20 Tháng 2, 2026
1040g3k031v3i9d4jig4g5nu9p9d08n4eshgjhq0
Xuân Mãn Nam Lâu
7 Tháng 8, 2026
In the Shadow of the Spring _ Manhwa
Đại ca nói sẽ bảo kê tôi
15 Tháng 9, 2025
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện