ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Ve Sầu Mùa Xuân - chương 7

  1. Trang chủ
  2. Ve Sầu Mùa Xuân
  3. chương 7
Chương trước
Chương tiếp

 

20.

Tôi lập tức cạn lời, chỉ biết bảo anh ấy cất hộp nhỏ ấy cẩn thận.

Tưởng Thiền ngoan ngoãn nghe lời.

Tôi lại trêu anh ấy thêm một lúc nữa, đến khi mặt Tưởng Thiền đỏ bừng, hơi thở cũng trở nên gấp gáp mới chịu dừng.

Trước lúc rời đi, tôi dặn:

“Dạo này em học nhiều lắm.”

“Anh ở đây ngoan ngoãn.”

“Nghe rõ chưa?”

Tưởng Thiền gật đầu thật mạnh rồi tranh thủ hôn trộm lên má tôi một cái.

“Anh hứa sẽ thật ngoan!”

Nhìn bộ dạng ngốc nghếch ấy, tôi không nhịn được giơ tay véo nhẹ mặt Tưởng Thiền.

So với trước kia anh ấy đã khá hơn rất nhiều.

…

Sau mấy ngày học hành bận rộn, tôi đưa Tưởng Thiền đến căn tin trường ăn cơm.

Anh ấy hơi sợ người lạ, suốt đường đi đều nắm ch ặ t tay tôi.

Tôi biết Tưởng Thiền sợ bản thân làm tôi mất mặt.

Thật ra anh ấy hiểu nhiều hơn người khác vẫn nghĩ.

Bạn cùng phòng trêu tôi kiếm được bạn trai đẹp trai quá, ánh mắt mọi người đều đổ về phía Tưởng Thiền.

Anh ấy cố gắng hết sức tỏ ra mình không ngốc, còn chủ động chào hỏi mọi người.

Tôi bật cười, rồi nói với bạn cùng phòng:

“Mình với Tưởng Thiền mới quen nhau chưa lâu.”

“Nên quên chưa giới thiệu với mọi người.”

Trong bữa ăn, tôi thấy Tưởng Thiền mãi cúi đầu, tôi biết anh ấy vẫn chưa quen ở chỗ đông người như vậy.

Thế nên tôi bảo anh ấy về khách sạn nghỉ trước.

Không lâu sau khi Tưởng Thiền rời đi, bên ngoài bỗng mưa như trút nước.

Tôi gọi điện cho khách sạn, nhờ lễ tân báo với khách phòng 303 không cần đợi tôi.

Mưa lớn quá, tối nay tôi sẽ không về.

Sau trận mưa ấy, tôi quyết định sẽ mua cho Tưởng Thiền một chiếc điện thoại.

Sáng hôm sau, tôi đến khách sạn tìm anh ấy.

Thế nhưng lễ tân lại nói khách phòng 303 sáng sớm đã trả phòng rồi.

Anh ấy chỉ để lại cho tôi một phong bì, bên trong là dòng chữ nắn nót:

“Xuân Diệp, anh về trước đây. Đợi đến nghỉ hè em nhớ về nhé.”

Tôi hoàn toàn không hiểu vì sao Tưởng Thiền lại đột ngột rời đi như vậy.

Cho đến khi trở về ký túc xá, bạn cùng phòng hỏi tôi:

“Hôm qua cậu đi chơi với bạn trai à?”

Tôi ngơ ngác.

Cô ấy nói tiếp:

“Hôm qua ở tòa nhà thí nghiệm, mình thấy bạn trai cậu cầm hai cây ô.”

“Mình cứ tưởng anh ấy đang đợi cậu.”

Tim tôi chợt thắt lại.

Xong rồi.

Có lẽ Tưởng Thiền đã nhìn thấy đàn anh tỏ tình với tôi.

Anh ấy hiểu lầm, rồi ghen.

Lúc ấy tôi mới hiểu vì sao Tưởng Thiền lại vội vã rời đi như thế.

Nhưng lúc đó tôi quá bận, chỉ còn nửa tháng nữa là đến nghỉ hè.

Tôi nghĩ đợi về quê rồi giải thích với anh ấy cũng chưa muộn.

Nào ngờ thứ tôi chờ được không phải nghỉ hè, mà là một cuộc điện thoại báo tin bà nội Tưởng Thiền đã qua đời.

21.

Tôi vội xin nghỉ học, gấp rút trở về quê.

Khi gặp lại Tưởng Thiền, anh ấy đã gầy đi rất nhiều, đôi mắt trong veo ngày xưa nay lại phủ một màu tro xám, trống rỗng mất đi ánh sáng.

Nghe mọi người nói bà Lý đột quỵ nên đột ngột qua đời.

Tôi buông hành lý xuống, chạy đến ôm lấy Tưởng Thiền đang chực ngã quỵ.

Rất lâu sau, anh ấy mới khóc thành tiếng, hai mắt sưng đỏ.

“Xuân Diệp…”

“Anh… không còn người thân nữa rồi.”

Tôi ôm ch ặ t anh hơn, cố nén nước mắt.

“Anh vẫn còn em.”

“Em sẽ luôn ở bên anh.”

Mãi đến lúc ấy, tôi mới nhận ra sắc mặt bố mẹ tôi đã rất khó coi.

…

Tôi định ở lại với Tưởng Thiền thêm một lúc, thế nhưng mẹ đột nhiên gọi tôi ra ngoài.

Mẹ tôi đứng đó, vẻ mặt do dự, muốn nói lại thôi.

Tôi hỏi:

“Có chuyện gì vậy?”

Mẹ kéo tôi sang một bên, dè dặt hỏi:

“Con với Tưởng Thiền… là sao?”

Tôi bình tĩnh đáp:

“Con và anh ấy đang quen nhau.”

Mẹ vừa nghe xong liền vỗ đùi ‘bốp’ một cái.

“Trời ơi!”

“Sao con lại đi quen thằng ngốc đó?”

“Nó thế nào chẳng lẽ con không biết?”

Thấy tôi im lặng, bà ấy nghiêm giọng:

“Dù thế nào thì bố mẹ cũng không đồng ý.”

“Con là sinh viên đại học, lại đi yêu một người như nó.”

“Con không thấy mất mặt à?”

“Bố mẹ còn biết giấu mặt vào đâu!”

Tôi cười lạnh.

“Mất mặt chỗ nào?”

“Trong mắt bố mẹ, lúc nào cũng chỉ có thể diện.”

“Chưa bao giờ bố mẹ nghĩ xem tôi muốn gì.”

“Năm đó nếu không có bà nội…”

“Trước lúc mất, bà dặn đi dặn lại nhất định phải cho tôi đi học…”

“Thì bố mẹ đã chẳng để tôi học đại học rồi.”

“Tháng nào bố mẹ cũng gửi tiền cho em trai.”

“Đến cả số tiền tôi cực khổ dành dụm cũng muốn lấy đưa cho nó.”

“Nó mới mười mấy tuổi, nó cần tiêu nhiều tiền thế sao?”

“Bố mẹ thiên vị nó như thế.”

“Giờ còn muốn can thiệp cả chuyện tình cảm của tôi.”

Tôi nhìn thẳng vào mẹ.

“Tại sao tôi ở bên Tưởng Thiền ư?”

“Vì anh ấy thật lòng đối xử tốt với tôi.”

“Dù anh ấy có ngốc đến đâu…”

“Anh ấy vẫn biết tôi khổ.”

“Biết tôi suy dinh dưỡng.”

“Biết tôi chưa từng được sống tử tế.”

“Còn bố mẹ thì sao?”

“Trong mắt bố mẹ chỉ có em trai.”

Giọng tôi run run:

“Bố mẹ có biết vì sao tôi nhất quyết phải đỗ đại học không?”

“Vì tôi chịu đủ cái nhà này rồi.”

“Chịu đủ nơi này rồi.”

“Nếu không phải vì Tưởng Thiền, tôi cũng chẳng muốn quay về.”

Nói xong, tôi mặc kệ mẹ, xoay người bỏ chạy, tôi chạy đến tảng đá lớn chỗ mình thích ngồi nhất khi còn bé.

Mỗi lần chịu ấm ức, tôi đều trốn ở đây một mình lén khóc.

Nhìn tảng đá ấy, tôi bất giác nhớ đến Tưởng Thiền năm lên bảy.

Khi đó anh ấy vô tư, chẳng biết buồn là gì, thấy tôi khóc, Tưởng Thiền nghiêng đầu ngơ ngác hỏi:

“Xuân Diệp, sao em khóc vậy?”

Nhưng lúc ấy tôi chẳng buồn để ý.

Biết Tưởng Thiền ngốc, tôi càng trút hết bực tức lên người anh ấy.

“Anh là đồ ngốc thì biết gì chứ!”

“Người ta mắng anh, anh cũng chẳng biết cãi.”

“Người ta đánh anh, anh cũng chỉ đứng yên cho họ đánh.”

Tưởng Thiền ngoan ngoãn đứng để tôi trút giận, không cãi lại lấy một câu.

Đợi tôi nói xong, anh ấy mới lặng lẽ lấy trong túi ra một tờ khăn giấy sạch, chìa đến trước mặt tôi.

“Xuân Diệp…”

“Đừng khóc nữa.”

“Anh là đồ ngốc mà.”

“Nếu em vẫn còn buồn…”

“Hay em mắng anh thêm đi.”

Đến bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn chưa từng gặp ai ngốc hơn Tưởng Thiền.

Anh ấy không giận, còn làm mặt hề chọc tôi cười.

Bàn tay Tưởng Thiền đầy vết xước, chắc là lúc trèo lên tảng đá đã bị cỏ cứa vào.

Vậy mà Tưởng Thiền vẫn lặng lẽ đi theo tôi.

Có lẽ cả đời này ngoài Tưởng Thiền ra sẽ không một ai đối xử với tôi tốt hơn anh ấy.

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 7"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

719755937_883032528163470_952992389297636236_n
Triêu Triêu Hữu Hòa, Tuế Tuế Đồng Tâm
9 Tháng 6, 2026
720949839_888055997661123_2391905716684673861_n
Chuyện Ông Bố Bỉm Sữa Bệnh Kiều Hàng Xóm
14 Tháng 6, 2026
1040g3k831ci1bst9g8805oqt0e8m5bqmfgoc8a8
Quy Nhứ
6 Tháng 6, 2026
download (4)
Khí Chiêu Chiêu
10 Tháng 11, 2025
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện