Xuân Quang Hảo - chương 5
12.
Hôm tình cờ gặp Vệ Diễm, ta đang cùng Giang Chiếu đến cổ tự ngoài thành.
Khói hương nghi ngút, tiếng người chen chúc, ồn ào không dứt.
Giang Chiếu ngẩng đầu nhìn tấm biển trước điện, bỗng nói với ta:
“Ta đi xin một quẻ.”
“Xin quẻ gì?”
“…Quẻ nhân duyên.”
Cả hai chúng ta đều sững lại, có cơn gió lướt qua hành lang.
Chuông đồng khẽ vang.
Giang Chiếu dời mắt trước, nhưng giọng vẫn vô cùng chính đáng.
“Đã diễn thì phải diễn cho tốt, hiểu không?”
Ta bật cười.
“Hiểu.”
Điện Thần Tài đông đến mức chen không lọt.
Ta rảnh rỗi, bèn theo hắn sang điện Cầu Duyên.
Giang Chiếu quỳ ngay ngắn, lúc lắc ống xin quẻ, hắn khép hờ hai mắt.
Có thẻ tre rơi xuống đất, Giang Chiếu cúi người nhặt lên.
“Quẻ thượng thượng?” Ta hỏi.
“…Không.”
Hắn đặt quẻ lên lòng bàn tay.
“Trung thượng.”
Nhưng bước chân lúc rời đi, rõ ràng đã nhẹ nhàng hơn lúc đến.
Vừa vòng qua kinh tràng.
Có bóng người đã chặn mất lối đi.
Là Vệ Diễm.
Ánh nắng chói chang, hương trầm quấn quanh.
Ta khom người hành lễ.
“Tham kiến nhị điện hạ.”
Vệ Diễm nhìn ta, sau mới chuyển sang Giang Chiếu.
Giang Chiếu không hề né tránh, còn bước lên phía trước nửa bước.
Không nhiều không ít, vừa khéo che đi hơn nửa người ta.
“Thảo dân bái kiến điện hạ.”
Hắn hành lễ, giọng trong trẻo.
Vệ Diễm không nhìn hắn, chỉ chăm chú nhìn ta.
“Tiết nhị tiểu thư.”
Giọng Vệ Diễm n hơi khàn.
“Vị này là…?”
Giang Chiếu đứng thẳng người, chủ động thay ta đáp.
“Hồi bẩm điện hạ, thảo dân họ Giang tên một chữ Chiếu.”
Hắn nghiêng đầu nhìn ta, mắt cong cong, dịu dàng mỉm cười.
“Là hôn phu của Nghi Xu.”
Mấy chữ “Hôn phu của Nghi Xu.” Giang Chiếu nói rất nhẹ.
Nhưng từng chữ đều vô cùng rõ ràng.
Mi Vệ Diễm khẽ run.
Lúc này, hắn mới thực sự nhìn về phía Giang Chiếu.
Ánh mắt nặng nề, áp lực, từng tấc, từng tấc quét tới.
Giang Chiếu ung dung đón nhận ánh mắt ấy.
Vẫn ung dung cười.
Dáng vẻ còn bình thản hơn vài phần.
Ống tay áo khẽ lay, hắn chạm nhẹ vào mép tay áo của ta.
Chỉ là một động tác rất nhỏ nhưng lại vô cùng thân mật, vô cùng tự nhiên.
Vệ Diễm nhìn chỗ đầu ngón tay ấy chạm tới.
Rất lâu.
Khói hương lững lờ vấn vít ba người.
Một lúc sau, Vệ Diễm mới chậm rãi mở lời.
“Giang công tử.”
“Quê ở đâu?”
“Lâm Châu.”
“Gia đình làm nghề gì?”
“Phụ mẫu mất sớm.”
“Để lại vài mẫu ruộng cằn, miễn cưỡng đủ sống.”
“Năm nay có dự khoa cử?”
“Có.”
Giang Chiếu đáp rất dứt khoát.
Còn ngượng ngùng mỉm cười.
“Nhưng đã trượt.”
“Tài học nông cạn, để điện hạ chê cười rồi.”
Một hỏi, một đáp.
Rõ ràng Vệ Diễm đang nắm thế chủ động, nhưng Giang Chiếu vẫn đứng vững.
Không kiêu chẳng sợ.
Hỏi gì, đáp nấy.
Mày mắt hắn vẫn ôn hòa như cũ.
Thế nhưng lại khiến người ta có cảm giác như đấm một quyền vào bông, không có chỗ nào phát tiết.
Vệ Diễm trầm mặc hồi lâu, đột nhiên quay sang nhìn ta.
“Tiết nhị tiểu thư.”
Giọng hắn thấp xuống.
“Ta có thể nói chuyện riêng với cô nương không?”
Giang Chiếu không nhúc nhích, vẫn đứng chắn trước mặt ta.
Chỉ hơi nghiêng đầu, dùng mắt hỏi ý ta.
Ta lắc đầu.
“Nếu Điện hạ có gì cứ nói ngay tại đây.”
Ta bình thản đáp.
“Giang Chiếu không phải người ngoài.”
Vệ Diễm nhìn sang Giang Chiếu.
Giang Chiếu rất đúng lúc cụp mắt.
Chu đáo, hiểu chuyện, lùi về sau vài bước, nhưng vẫn là khoảng cách đủ để nghe rõ.
Cảm xúc bị Vệ Diễm đè nén, cuối cùng cũng tràn ra.
“Nàng đã đính hôn…”
Giọng hắn rất nhẹ.
“…Vì sao không nói với ta?”
Ta nâng mắt nhìn hắn.
“Điện hạ.”
“Chuyện của thần nữ, không cần phải việc gì cũng bẩm báo với điện hạ.”
Vệ Diễm im lặng.
Một lát sau, hắn bật cười, nhưng ý cười lại chẳng chạm đến đáy mắt.
Ngược lại càng khiến thần sắc thêm phần âm u.
“Tiết Nghi Xu.”
Đây là lần đầu tiên, Vệ Diễm gọi thẳng tên tự của ta.
Gằn từng chữ.
“Mắt chọn người của nàng quả thật không tốt.”
Lời còn chưa dứt, Giang Chiếu bỗng bật cười, tiếng cười rất khẽ, nghe như thoáng qua, còn có chút ngượng ngùng.
Sau đó hắn ngẩng đầu nhìn Vệ Diễm, vô cùng chân thành.
“Điện hạ nói rất đúng.”
“Thảo dân quả thực chỉ là kẻ tầm thường.”
Hắn dừng một chút, môi vẫn cong cong.
“Chỉ chỉ có duy nhất một ưu điểm…”
Nói rồi Giang Chiếu nghiêng đầu nhìn ta, ánh mắt dịu dàng.
“Có thể khiến nàng ấy vui vẻ.”
13.
Ta cùng Giang Chiếu đi tìm đại sư giải quẻ.
Giang Chiếu mở thẻ xăm trong tay, trên đó viết:
‘Vân ẩn hàn sơn, chu trệ thiển than. Đông phong nhược chí, liễu ám hoa tiên.’
Lão hòa thượng giảng một hồi về duyên pháp, Giang Chiếu chăm chú lắng nghe, chẳng sót một chữ.
Khi rời khỏi đại điện, bậc đá phủ rêu xanh trơn trượt.
Hắn đưa tay đỡ hờ cánh tay ta, vừa thấy ta đứng vững, lập tức thu tay về.
“Vừa rồi… ta đã đắc tội với nhị điện hạ.”
Ta nhìn khói hương bay lên từ lư hương phía xa.
“Ngài ấy là hoàng tử, ngươi thật sự không sợ sao?”
Giang Chiếu im lặng giấy lát.
“Ta vừa nhìn thấy ngài ấy, đã cảm thấy không dễ chịu.”
Hắn dừng một chút sau đó cười nhạt.
“Chắc là… khắc nhau.”
Gió núi lướt qua hành lang, thổi tung ống tay áo thanh sam bạc màu của hắn.
Giang Chiếu nghiêng đầu nhìn ta, đôi mắt trong veo, thẳng thắn.
“Con người ta nhiều tật xấu.”
“Đã không vừa mắt thì chịu không nổi.”
Ta khẽ cười.
“Thôi vậy.”
Sau đó xoay người bước xuống bậc đá.
“Quẻ xăm nói ngươi thiếu gió đông.”
Phía sau vang lên tiếng bước chân theo sát, Giọng Giang Chiếu lẫn vào gió, mang theo ý cười.
“Đông phong, chẳng phải đã đến rồi sao?”
Ta quay đầu.
Giang Chiếu đứng cách ta ba bước.
Chuông gió dưới hiên khẽ lay, ánh nắng rơi đầy vai áo hắn.
Có gió chợt thổi tới làm rối tóc mai của ta, cũng thổi tung dải lụa xanh buộc tóc Giang Chiếu.
Trong khoảnh khắc ấy, tóc ta và dải lụa ấy vô tình quấn lấy nhau.
Tim ta bỗng hẫng mất một nhịp.
Ta thất thần, vội quay mặt đi, lại nghe tiếng cười rất khẽ phía sau.
” Nghi Xu, đông phong đã đến rồi.”
14.
Giang Chiếu vẫn chưa chịu từ bỏ viết thoại bản.
Lần này hắn thông minh hơn, không viết kiểu ngược luyến tàn tâm nữa.
Mà vùi đầu bảy ngày, viết thoại bản ngọt ngào.
Bản thảo vừa đưa đến thư cục, chưởng quầy mới đọc được hai trang đã đẩy trả.
“Nhạt quá.”
Lão ấy lắc đầu.
“Không có sóng gió, bán không nổi.”
Giang Chiếu ôm bản thảo trở về, ngẩn người ngồi trên bậc thềm.
Hoàng hôn nhuộm vàng cả người hắn.
Ta bước tới, ngồi xuống bên cạnh.
Phiến đá dưới chân lạnh buốt.
“Muốn mua nhà thế sao?”
Giang Chiếu im lặng rất lâu, lâu đến lúc ánh sáng cuối chân trời cũng tắt hẳn.
“Không nhất thiết phải là đại trạch.”
Hắn nói giọng rất nhẹ.
“Chỉ là, ta muốn có một nơi thuộc về chính mình.”
Ta nghiêng đầu nhìn hắn.
Giang Chiếu tuổi mười bảy.
Góc nghiêng trong đêm càng thêm gầy gò.
Vẫn chưa trở thành quyền thần sau này, người có thể khẩu chiến với quần thần trên triều.
Lúc này Giang Chiếu chỉ là thiếu niên lang thi rớt, không nơi nương tựa, chỉ mong có một nơi để an thân lập nghiệp.
Lòng ta mềm đi.
“Giang Chiếu.”
Hắn quay sang, đôi mắt trong đêm lấp lánh.
“Ta sẽ mở cho ngươi một thư cục.”
Hắn sững người.
“Ngươi muốn viết gì thì viết thứ ấy.”
“Dù bán không được, cứ bày ở đó.”
Giang Chiếu chớp chớp mắt.
“…Trời đất.”
Yết hầu khẽ chuyển.
“Như vậy phải lỗ bao nhiêu bạc chứ?”
“Không lỗ đâu.”
Ta đứng dậy, phủi bụi trên váy.
“Thư cục Tiết gia mở, khuê các trong kinh thế nào cũng sẽ đến ủng hộ.”
Giang Chiếu cũng đứng lên theo, bóng hai chúng ta đổ trên nền đá xanh.
“Tại sao?”
Hắn hỏi.
Gió đầu hạ lướt qua sân mang theo hơi nước ẩm mát.
“Ngươi cứ xem như…”
Ta ngập ngừng một lát.
“…Ta nhiều bạc quá, chẳng biết tiêu vào đâu.”
Giang Chiếu bật cười.
“Vậy…”
“Ta có thể viết những gì mình thích chứ?”
“Được.”
“Không ngọt, không sến, cũng được sao?”
“Được.”
Giang Chiếu bước về phía ta một bước.
Khoảng cách bỗng trở nên rất gần, gần đến mức ta có thể nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của mình trong mắt hắn.
“Tiết Nghi Xu.”
Hắn gọi tên ta, rất nghiêm túc.
“Ta nhất định sẽ giúp nàng kiếm được bạc.”
“Còn nếu không kiếm được?”
Hắn suy nghĩ một lúc, mắt cong cong.
“Nếu không kiếm được, ta sẽ đem bản thân thế chấp cho nàng.”
Nghe hắn nói qua có vẻ bông đùa.
Thế nhưng ánh mắt Giang Chiếu vẫn vô cùng ngay thẳng, giống như đang nói hôm nay thời tiết thật đẹp.
Ta vội quay mặt đi.
“Ai cần ngươi chứ.”
Nói rồi xoay bước vào phòng.
Tiếng bước chân phía sau vẫn thong thả theo sát.
Dưới ánh trăng bóng hai chúng ta chồng lên nhau, kéo thật dài trên đường lát đá xanh.
15.
Mặt bằng thư cục được chọn ngay trên phố lớn, trước kia nơi này là cửa hiệu bán son phấn.
Không quá rộng, nhưng vị trí lại rất đẹp.
Huynh trưởng chắp tay sau lưng, đi một vòng quanh tiệm, tấm tắc mấy tiếng.
“Nghi Xu, lần này muội xuống tay lớn đấy.”
Huynh ấy hạ thấp giọng, ghé sát ta.
“Tiền mừng tuổi bao năm tích cóp… đều ném hết vào đây rồi phải không?”
Ta vẫn cúi đầu đối chiếu sổ sách chẳng buồn ngẩng lên.
“Cũng không đến nỗi.”
“Giang Chiếu đi mặc cả, ép được giá xuống hẳn hai thành giá.”
Huynh trưởng bật cười.
“Ghê thật.”
Nói rồi khẽ húych ta một cái.
Ta ngẩng đầu.
Huynh ấy hất cằm về phía cửa sổ.
Giang Chiếu đang trèo thang treo biển hiệu, ống tay áo xanh xắn lên tận khuỷu, để lộ cánh tay tuy hơi gầy nhưng vẫn rất chắc.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa, phủ lên Giang Chiếu một tầng sáng dịu.
“Muội thật lòng nói cho ca ca.”
Huynh trưởng thì thầm.
“Muội… thật sự thích người ta rồi sao?”
Ta khựng lại, giọt mực loang thành vệt nhỏ trên trang giấy.
Ta không trả lời.
Ngoài cửa, Giang Chiếu đúng lúc nhìn sang.
Bốn mắt chạm nhau, hắn mỉm cười với ta.
Ta cụp mắt.
Tiếp tục gẩy bàn tính.
“Cạch…”
“Cạch…”
Hạt châu lách cách va vào nhau, như gõ lên mặt hồ làm dấy lên từng đợt gợn sóng.