ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Anh Chồng Phá Sản Của Tôi - chương 5

  1. Trang chủ
  2. Anh Chồng Phá Sản Của Tôi
  3. chương 5
Chương trước
Chương tiếp

 

7.

Lúc thay đồ, tôi kéo mãi mà khóa kéo vẫn không lên được.

Tôi gọi chị nhân viên ban nãy:

“Chị gái ơi, giúp em kéo khóa với, cảm ơn nhé.”

Có người nhẹ nhàng kéo khóa váy lên giúp tôi, nhưng không lên tiếng.

Tôi quay đầu định nói cảm ơn, kết quả vừa xoay người đã đụng ngay Phó Chấn Đình.

Mũi chạm mũi.

Chỉ thiếu chút nữa là hôn luôn rồi.

Tôi giật mình nhảy dựng:

“Sao lại là anh?!”

“Cô ấy có việc.”

Tôi nghi ngờ nhìn Phó Chấn Đình.

Đây là cửa hàng hàng hiệu chính hãng đó nha, khách hàng là thượng đế. Bình thường lúc khách thay đồ, nhân viên đều phải đứng chờ bên ngoài, sao có chuyện tự dưng bỏ đi được.

Chắc chắn là Phó Chấn Đình cố ý đẩy người ta đi.

Anh ấy chằm chằm nhìn tôi, trong mắt có chút ngờ ngác.

“Không đẹp sao?”

“Đẹp.” Phó Chấn Đình như vừa hoàn hồn, khẽ gật đầu.

“Rất đẹp.”

Này này, không được nịnh người ta đâu nhé.

“Anh đừng an ủi em nữa. Mẹ em nói dáng người em năm năm, mặc gì cũng không đẹp.”

“Đó không phải năm năm.” Phó Chấn Đình bình thản sửa lại.

“Là nhỏ nhắn. Con gái nhỏ nhắn mặc gì cũng có cảm giác mềm mại đáng yêu, khiến người ta muốn che chở.”

Nhìn đi, nhìn đi!

Người biết nói chuyện đúng là khác hẳn.

Tôi được an ủi thật đó, nhưng vừa hỏi giá cái váy xong, lập tức muốn rút lui.

“Thôi bỏ đi… đắt quá.”

Nhân viên bán hàng nào chịu bỏ lỡ cơ hội kiếm tiền:

“Chồng mua quần áo cho vợ thì sao gọi là đắt được chứ, đúng không Phó tiên sinh?”

“Tôi… tôi không phải…”

Nhưng Phó Chấn Đình chẳng cho tôi cơ hội phản bác, trực tiếp thanh toán luôn.

Trên đường từ trung tâm thương mại về, bạn thân lại gọi điện:

“Cưng à, chuẩn bị xong chưa? Tối mai bảy giờ, khách sạn Caesar nhé.”

Tôi liếc nhìn Phó Chấn Đình đang đi vào phòng tắm, yếu ớt đáp:

“Vì cái gọi là sĩ diện, hôm nay bọn tớ tiêu hao quá lớn.”

Tôi che điện thoại, hạ giọng thì thầm:

“Giờ Phó Chấn Đình phá sản rồi mà còn cố chống mặt mũi cho tớ, tớ thật sự không biết nên báo đáp anh ấy thế nào.”

“Thì tắm thơm tho rồi nằm sẵn trên giường là được.”

“Cậu quên bọn tớ ly hôn rồi hả?”

“Ly hôn thì không tái hôn được chắc? Hai người còn sống chung rồi, gần quan được ban lộc thôi. Thỏ còn ăn cỏ gần hang mà.”

Toàn nói cái gì đâu ấy.

“Anh tắm xong rồi, nước nóng anh xả sẵn cho em rồi đấy.”

Phó Chấn Đình vừa lau tóc vừa bước ra.

Tôi nhìn anh ấy một cái, lập tức đỏ mặt tim đập.

Sao Phó Chấn Đình lại không mặc áo chứ?!

Hình như anh ấy cũng nhận ra tôi bất thường, ho nhẹ một tiếng:

“Lúc nãy anh quên mang đồ ngủ vào… xin lỗi.”

“À không sao không sao!”

Tôi che mắt lại, nhưng vẫn không nhịn được hé kẽ tay nhìn anh ấy.

“Đi tắm đi, lát nữa nước nguội mất.”

Phó Chấn Đình cũng không bóc trần tôi, cứ thế thoải mái khoe dáng.

Trong lúc tắm, tôi nghĩ tới lời bạn thân nói.

Sau khoảng thời gian sống chung này, tôi đã rất rõ cảm giác của mình với Phó Chấn Đình.

Tôi thích anh ấy.

Có lẽ…

Cũng không bỏ anh ấy được nữa rồi.

Chỉ là tôi sợ mối tình đầu của anh ấy quay về. Đến lúc đó, tôi sẽ bị anh ấy bỏ rơi. Tôi không muốn bản thân mất đi quyền chủ động.

Cho dù phải rời đi…

Tôi cũng muốn rời đi thật dứt khoát.

Nhưng tôi phát hiện, thích một người rồi, chẳng thể dứt khoát nổi.

Giá như Phó Chấn Đình không có mối tình đầu thì tốt biết mấy.

Tôi vừa tắm xong thì

“Phựt!”

Mất điện.

Tôi còn chưa kịp mặc quần áo.

Giọng Phó Chấn Đình ngoài cửa phòng tắm vang lên:

“Mất điện rồi, em không sao chứ?”

“À… em không sao.”

Tôi cuống cuồng che người lại, nhưng nghĩ kỹ, Phó Chấn Đình là quân tử cơ mà, sao có thể đột nhiên xông vào được.

Lùi một vạn bước mà nói, cho dù anh ấy có vào thật thì tối om thế này nhìn thấy gì chứ.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị mặc đồ.

Kết quả dưới chân trượt một cái

Tôi ngã chổng vó.

Nghe tiếng động, giọng Phó Chấn Đình lập tức trở nên gấp gáp:

“Lâm Gia Nghi, em sao vậy?!”

Tôi đau đến mức nằm thở nửa ngày mới nói nổi:

“Em… em ngã rồi… đau quá…”

Cửa phòng tắm bị mở ra. Trong bóng tối, giọng Phó Chấn Đình truyền tới:

“Đừng sợ, anh ở đây. Em bị đau ở đâu?”

“M ô n g đau quá…”

Nước mắt tôi sắp trào ra rồi.

Phó Chấn Đình lấy khăn quấn người cho tôi.

Dù trong bóng tối, hơi thở trên người anh ấy vẫn len vào mũi tôi.

Phó Chấn Đình dùng cùng loại sữa tắm với tôi.

Cảm giác đó…

Vi diệu khó tả.

Trong lúc luống cuống, ngón tay anh ấy vô tình chạm vào tôi.

Tôi run lên.

Giọng Phó Chấn Đình hơi khàn đi:

“Xin lỗi.”

Không bao lâu sau, xe cấp cứu 120 tới nơi. Nhân viên y tế chuyên nghiệp đưa tôi lên xe.

Phó Chấn Đình đi cùng tôi.

“Phó Chấn Đình… anh nói xem em có bị liệt không?”

Cú ngã lúc nãy khiến tôi cảm thấy chân mình như mất hết cảm giác.

Nghĩ tới việc sau này chỉ có thể ngồi xe lăn, trở thành người tàn tật không tự chăm sóc nổi bản thân, mắt tôi nóng lên, nước mắt cứ thế lộp bộp rơi xuống:

“Hu hu hu… có phải em tàn phế rồi không? Sau này em phải sống thế nào đây…”

Phó Chấn Đình nắm tay tôi, giọng trầm thấp, kiên định:

“Yên tâm, em sẽ không sao đâu. Cho dù thật sự có chuyện gì… sau này anh chăm sóc em cả đời.”

“Thật… thật sao?”

“Anh có từng nói mà không giữ lời bao giờ chưa?”

Tôi nghiêm túc nghĩ ngợi một lúc, rồi rút tay về:

“Thôi vẫn là không nên… em không muốn liên lụy anh.”

Nhân viên y tế bên cạnh cuối cùng cũng nhịn không nổi:

“Cô gái à, cô yên tâm đi, cô không sao đâu.”

Sau một loạt kiểm tra, bác sĩ kết luận tôi không có vấn đề gì nghiêm trọng.

Tôi lập tức nhẹ nhõm thở phào.

May quá…

Không phải ngồi xe lăn rồi.

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 5"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

1782362090646_1873336631952078910_7409288840855202578_h
Chỉ Mình Em Thấy
25 Tháng 6, 2026
0e20d6962ee975b6f297ed036e3d0566 – Copy – Copy
Xuân Quang Hảo
2 Tháng 8, 2026
download (39) – Copy – Copy – Copy
Trần Xuân Yểu Yểu
3 Tháng 8, 2025
4c81d95eb73b9d392f69d6659a2befd5 – Copy (2) – Copy
Bồi Thường
25 Tháng 4, 2026
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện