ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Chờ Đến Mùa Mai Chín - chương 3

  1. Trang chủ
  2. Chờ Đến Mùa Mai Chín
  3. chương 3
Chương trước
Chương tiếp

 

6.

Ngày ta đến trang viên ngoại thành.

Trong trời đông thế này thế mà trời rất đẹp, tuyết đã ngừng rơi, nơi chân trời còn thấp thoáng ánh nắng.

Nơi này cách kinh thành hai ba ngày đường, bình thường chẳng mấy ai lui tới.

Những năm qua, Tạ Thù ít nhiều đã cho ta mấy nghìn lượng bạc, cộng thêm số trang sức kia, đem bán đổi tiền, cũng đủ để ta cùng Tiểu Liên, Tiểu Lan an nhàn nửa đời còn lại.

Đợi ổn định một chút, còn có thể đến trấn gần đó mua một căn nhà.

Nghĩ tới đây, ta không nhịn được vui vẻ.

Vừa xuống xe ngựa, Tiểu Liên và Tiểu Lan bận rộn thu dọn phòng ốc, ta ngồi trước cửa, cười tủm tỉm nhìn hai nha đầu ấy.

Bất chợt, ta thấy một bóng đen cưỡi ngựa lao đến, tốc độ cực nhanh.

Ta nheo mắt nhìn kỹ…

Là Tạ Thù!

Chưa kịp phản ứng, huynh ấy đã xoay người xuống ngựa, cúi người, siết ch ặ t cổ tay ta.

Tiểu Liên và Tiểu Lan giật mình, Tạ Thù lạnh lùng liếc hai người, giọng không cho phép phản kháng:

“Cút ra ngoài!”

Cửa bị đóng sầm lại, Tạ Thù ép cả người ta vào ván cửa phía sau.

“Huynh đang làm gì vậy?”

Ta nhíu mày.

“Câu này phải là ta hỏi muội mới đúng!”

Huynh ấy nghiến răng, giọng vô cùng tức giận.

“Vệ Phù, chuyện Triệu thị muốn gả muội cho Hạ lão gia làm kế thất, vì sao không nói với ta? Hả?”

“Không nói thì thôi đi, dùng xong ta liền phủi m ô ng bỏ chạy, trên đời làm gì có đạo lý như vậy!”

Tạ Thù hẳn là tức đến phát đ iê n rồi.

“Xin lỗi mà…”

Ta rốt cuộc vẫn chột dạ, đành mềm giọng xuống.

“Là ta hồ đồ. Ta chỉ nghĩ… huynh trưởng nhất định sẽ giúp A Phù.”

Tạ Thù bật cười, khẽ hừ một tiếng, lực tay siết lại càng mạnh.

“Ha. Muội lấy đâu ra tự tin, cho rằng ta nhất định sẽ giúp muội?”

Ta muốn giật tay ra, nhưng Tạ Thù không hề nới lỏng, trong lúc giằng co, khoảng cách giữa chúng ta càng lúc càng gần.

“Hử? A Phù, nói đi. Dựa vào cái gì?”

“Vì… huynh trưởng vẫn luôn coi ta như muội muội ruột, đối xử với ta rất tốt…”

Ta chưa từng thấy huynh ấy thế này, giọng đã bắt đầu run, mang theo nức nở.

Tạ Thù nhắm mắt lại, rõ ràng là lại bị câu trả lời của ta chọc tức.

Mở mắt ra lần nữa, giọng huynh ấy đã khàn không giống trước:

“Vậy A Phù đoán thử xem, ta đối xử tốt với muội như vậy, rốt cuộc là vì cái gì?”

“Một muội muội không cùng huyết thống…”

“Hay là, một người ta chờ đợi đã lâu, muốn cưới làm thê tử?”

Thê tử?!

Hai chữ ấy nổ ầm bên tai ta.

Tạ Thù… sao lại có thể nghĩ như vậy?!

“A Phù nói đi, là cái nào?”

Huynh ấy buông tay ta ra, nhưng lại càng siết ch ặ t ta trong lòng.

“Muội… muội muội…”

Ta khàn giọng đáp, cúi đầu, hoàn toàn không dám nhìn Tạ Thù

“Sai rồi.”

Giọng Tạ Thù không đổi, nhưng áp lực nặng nề nghẹt thở.

“Nói lại.”

7.

Ta chớp chớp mắt, khẽ nhíu mày, không chịu mở miệng nói thêm.

Hai chữ thê tử ấy… thật sự quá mức khiến người xấu hổ.

“Không sao,” Tạ Thù cũng không hề tức giận, chỉ nói:

“Giờ muội chưa nói cũng được. Ta có thể đợi, đợi đến ngày muội cam tâm tình nguyện.”

Cuối cùng huynh ấy lùi lại một bước, nhường ra chút khoảng cách, ánh mắt lướt qua bốn phía.

“Nơi này đơn sơ, muội theo ta về kinh đi.”

“Không.”

Ta lắc đầu, ngẩng lên nhìn thẳng vào huynh ấy:

“Muội không muốn quay về. Muội không thích Tạ phủ.”

Năm đó khi nương qua đời, ta mới mười ba, không còn cách nào khác ngoài việc ở lại Tạ gia.

Nhưng bây giờ ta đã cập kê rồi.

Ta muốn tự mình lựa chọn.

“Nhất định phải ở đây sao?”

Tạ Thù cau mày:

“Ta không yên tâm.”

Trong đầu ta lúc này rối như mớ bòng bong.

Ta không hiểu vì sao mọi chuyện lại biến thành thế này.

Ta đã nghĩ qua rất nhiều khả năng.

Tạ Thù có thể lạnh lòng, có thể tức giận.

Nhưng duy nhất… chưa từng nghĩ đến việc huynh ấy lại muốn… cưới ta.

“Huynh trưởng,” ta mềm giọng cầu khẩn:

“Cho ta một chút thời gian, để nghĩ rõ ràng… về chuyện của chúng ta.”

Tạ Thù nhìn ta rất lâu, mãi đến khi mày dần giãn ra.

“Được. Nhưng muội phải hứa với ta một chuyện.”

Huynh ấy trầm giọng, “Sau này bất kể xảy ra chuyện gì, đều phải nói cho ta biết. Tuyệt đối không được làm những việc hồ đồ, không màng thanh danh của mình nữa, hiểu chưa?”

Ta vội vàng gật đầu, liên tục đáp ứng.

“Được rồi, cũng không còn sớm. Để hai nha đầu kia vào thu dọn, tối nay nghỉ ngơi sớm chút.”

“…Vậy ta đi nhé?”

Ta cắn môi, lại gật đầu lần nữa:

“Vâng. Huynh trưởng… cảm ơn huynh, lúc nào cũng đối xử tốt với muội như vậy.”

“Không cần cảm ơn.”

Tạ Thù khẽ cười, giơ tay gõ nhẹ trán ta:

“Lần sau đừng để ta lo lắng nữa là được.”

“Ừm.”

Ta khẽ đáp.

Tạ Thù rời đi, tiểu viện lại yên tĩnh.

Tiểu Liên và Tiểu Lan thò đầu vào, thấy ta đứng ngẩn người bên cửa, Tiểu Liên dè dặt hỏi:

“Cô nương… đại công tử ngài ấy…”

“Không sao.”

Ta hoàn hồn, kéo khóe miệng cười nhẹ:

“Thu dọn phòng đi.”

Đêm ấy, ta trằn trọc mãi không ngủ được.

Câu nói của Tạ Thù cứ lặp đi lặp lại bên tai.

Thê tử đã chờ đợi từ lâu…?

Sao có thể chứ.

Người như huynh ấy, ở kinh thành biết bao quý nữ ái mộ, cớ gì lại để tâm đến cô nương mồ côi không nơi nương tựa như ta?

Nhưng huynh ấy… thật sự rất tốt.

Những năm qua, nếu không có hắn, cuộc sống của ta nhất định sẽ gian nan hơn rất nhiều.

Không có huynh ấy, cũng sẽ không có tự do của ngày hôm nay.

Tâm tư rối bời, cắt không đứt, gỡ không ra.

Cuối cùng ta dứt khoát không nghĩ nữa.

Dù sao thì… hiện tại ta đã rời khỏi Tạ phủ rồi, chẳng phải sao?

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 3"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

download (62) – Copy – Copy
Chiết Mạn Chi
15 Tháng 10, 2025
787856129_949961471470575_935439058299103930_n
Lỗ Hương Nhiễu Xuân Chi
26 Tháng 8, 2026
1786432903301_1873336631952078910_7409288840855202578_h
Gả Lương Nhân
11 Tháng 8, 2026
516801237_619051147894944_6070762905171386203_n
Phu quân mất trí của ta
29 Tháng 10, 2025
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện