ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Lỗ Hương Nhiễu Xuân Chi - chương 3

  1. Trang chủ
  2. Lỗ Hương Nhiễu Xuân Chi
  3. chương 3
Chương trước
Chương tiếp

 

3.

Ta và Tống Quân Nghiêu rất nhanh chóng thống nhất quy củ.

Tiền thuê nhà ba trăm văn, trước mắt còn nợ hai trăm.

Mỗi ngày Tống Quân Nghiêu giúp ta trông quầy hai canh giờ, trừ mười văn tiền thuê.

Nếu gặp ngày họp chợ, khách đông, làm thêm thì được tính thêm năm văn.

Tiền cơm tính riêng, nhưng nếu tâm trạng ta tốt, có thể thưởng cho chàng ấy một bát cơm chan nước kho.

Tống Quân Nghiêu nghe xong, trầm ngâm hỏi:

“Vậy tâm trạng của Chu cô nương tính giá thế nào?”

Ta gảy bàn tính lách cách:

“Xem biểu hiện của ngươi.”

“Nếu ta biểu hiện tốt?”

“Thêm một cái cánh vịt.”

“Nếu rất tốt?”

“Thêm một cái đùi gà.”

“Nếu cực kỳ tốt?”

Ta ngước mắt nhìn chàng ấy:

“Tống tú tài, con người không thể quá tham lam.”

Tống Quân Nghiêu gật đầu:

“Thụ giáo.”

Kết quả, ngay ngày hôm sau, chàng ấy đã biểu hiện “cực kỳ tốt”.

Hôm ấy là ngày rằm, phiên chợ Nam thành đông nghịt người. Ta bận tối mắt tối mũi từ giờ mão cho đến tận lúc mặt trời lên cao, cổ họng khản đặc, tay mỏi nhừ, vậy mà người xếp hàng vẫn kéo dài tận gốc liễu.

Tiểu nhị của Phúc Mãn Lâu đứng bên kia đường, ra sức gào to rao món kho thập cẩm nhà mình.

Nhưng hắn vừa hô một câu, bên này đã có hai người gọi ta.

“Chiêu Đệ, cho ta hai cân thịt đầu heo!”

“Ta lấy chân gà, cho cay một chút!”

“Còn đậu phụ khô không? Tiểu tử nhà ta chỉ thích món nhà cô nương thôi!”

Ta bận đến mức tóc bết cả vào trán.

Đúng lúc ấy, có vị khách từ nơi khác đến cầm một nắm tiền đồng, hỏi đi hỏi lại giá đến ba lần mà vẫn tính mãi không xong.

Ta đang định giải thích, Tống Quân Nghiêu đã nhận lấy giấy dầu, thoăn thoắt gói hàng, giọng ôn hòa:

“Thịt đầu heo một cân hai mươi tám văn, ba cánh vịt mười tám văn, sáu miếng đậu phụ khô sáu văn, tổng cộng năm mươi hai văn. Ngài đưa một tiền, thối lại bốn mươi tám văn.”

Vị khách ngẩn người:

“Ngươi không cần bàn tính sao?”

Tống Quân Nghiêu đưa tiền thừa cho vị khách kia:

“Tính trong đầu rồi.”

Bên cạnh có người bật cười:

“Chiêu Đệ, ngươi nhặt đâu ra tiên sinh tính sổ sách thế?”

Tay ta vẫn thoăn thoắt, miệng cũng chẳng chịu thua:

“Nhặt ngoài đường đấy. Vừa rẻ, vừa dễ nuôi, chỉ cần cho ăn cơm chan nước kho là được.”

Tống Quân Nghiêu đang gói cánh vịt, nghe vậy chẳng những không giận, ngược lại còn đáp:

“Ừ.”

Ta suýt nữa thì thái lệch cả thịt.

Thấy trán ta lấm tấm mồ hôi, Tống Quân Nghiêu lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay sạch sẽ, đưa cho ta.

Ta sững người.

Không nhận ngay:

“Ngươi đưa ta cái này làm gì?”

“Lau mồ hôi.”

“Tay ta toàn dầu mỡ.”

“Không sao.”

“Làm bẩn rồi ngươi đừng tiếc.”

“Khăn là để bị làm bẩn mà.”

Ta do dự một lát, cuối cùng vẫn nhận lấy.

Khăn tay lướt qua trán, mát lạnh.

Chẳng hiểu sao ta bỗng cảm thấy ánh mặt trời hôm nay dường như cũng không còn gay gắt thế.

Đến xế chiều, khách đã thưa bớt, ta ngồi sau quầy xoa cổ tay.

Tống Quân Nghiêu liếc nhìn một cái, đứng dậy ra sau viện lấy nước. Một lát sau, chàng ấy bưng chậu nước ấm trở về.

“Ngâm một lát đi.”

Ta hồ nghi:

“Sao ngươi biết ta muốn ngâm tay?”

“Lúc cô nương thái thịt, cổ tay chậm lại ba lần.”

“Ngươi đếm cái đó làm gì?”

Tống Quân Nghiêu đặt chậu nước xuống chỗ chân ta, giọng điệu tự nhiên hết sức bình thường:

“Quầy hàng phải dựa vào đôi tay của cô nương. Tay hỏng, ta cũng chẳng còn cơm chan nước kho để ăn.”

Lòng ta vừa mới mềm xuống đôi chút, nghe đến câu cuối lại bật cười, đá nhẹ vào chân chàng ấy.

“Chẳng có tiền đồ.”

Tống Quân Nghiêu không né, cúi đầu nhìn một vệt nước kho dính trên mũi giày, nghiêm túc hỏi:

“Chu cô nương, bị chủ đá cũng được tính tiền công sao?”

“Không tính.”

“Vậy thì tính là khách trọ bị chủ nhà ức hiếp.”

“Ngươi cứ kiện đi.”

“Muốn kiện phải viết đơn.”

“Ngươi chẳng phải biết viết sao?”

“Nhưng bây giờ ta đang bận ghi sổ.”

Ta và chàng ấy cứ ngươi một câu ta một câu, đấu khẩu qua lại, khiến Lưu thẩm bên cạnh chỉ biết lắc đầu cười.

“Chiêu Đệ à…”

Lưu thẩm cười tít mắt, ghé đến gần:

“Ta thấy hai đứa chẳng giống chủ nhà với khách trọ chút nào, mà giống phu thê trẻ tuổi cãi nhau thì đúng hơn đấy.”

Mặt ta lập tức nóng bừng.

“Lưu thẩm!”

Ta cao giọng:

“Đậu phụ của thẩm bán hết chưa, ở đó nói lung tung!”

Tống Quân Nghiêu lại im lặng lật sang một trang khác.

Vành tai chàng ấy cũng đỏ lên, chỉ là không ngẩng đầu.

Lưu thẩm thấy vậy càng cười vui vẻ.

Chiều hôm ấy dọn hàng, Tống Quân Nghiêu giúp ta lau sạch bàn gỗ, rồi khiêng nồi nước kho về sân.

Nồi rất nặng, vậy mà thư sinh như chàng ấy lại giữ cực kỳ vững vàng.

Ta đi theo phía sau, nhìn ống tay áo xanh Tống Quân Nghiêu xắn lên, để lộ cánh tay rắn chắc, trong lòng không khỏi có chút bất ngờ.

“Ngươi chẳng phải chỉ biết đọc sách thôi sao?”

Tống Quân Nghiêu quay đầu:

“Ta đã bao giờ nói vậy?”

“Nhìn ngươi giống người chỉ biết đọc sách.”

“Vậy thì Chu cô nương nhìn người không chuẩn lắm đâu.”

Ta không phục:

“Ta nhìn người chuẩn nhất đấy.”

“Thật sao?”

Tống Quân Nghiêu đặt nồi xuống, khẽ cười:

“Vậy cô nương thấy ta thế nào?”

Ta vốn định nói chàng ấy nghèo, miệng lưỡi đáng ghét, lại còn keo kiệt.

Nhưng Tống Quân Nghiêu đứng giữa chiều tà, lớp nắng vàng ấm áp phủ lên mày mắt, bỗng trông dịu dàng đến lạ.

Lời định nói ra, chẳng hiểu sao lại biến thành:

“Cũng được.”

Tống Quân Nghiêu dường như rất hài lòng.

“Cũng được là tốt rồi.”

“Tốt chỗ nào?”

Chàng ấy cúi đầu xếp củi, giọng rất khẽ:

“Có nghĩa là vẫn còn có thể tốt hơn nữa.”

Ta không đáp.

Chỉ xoay người đi vào bếp xới cơm.

Tối hôm ấy, trong bát của Tống Quân Nghiêu, ngoài nước kho và đậu phụ khô, ta còn đặc biệt đặt thêm một cái đùi gà.

Tống Quân Nghiêu nhìn thấy đùi gà, ngẩng đầu nhìn ta.

“Hôm nay họp chợ, còn thừa đấy.”

Tống Quân Nghiêu gật đầu, gắp đùi gà lên:

“Vậy ngày mai ta sẽ cố gắng để Chu cô nương lại ‘thừa’ thêm một cái.”

Ta lập tức quay mặt đi, giả vờ như chẳng nghe thấy, chỉ lặng lẽ cong môi.

4.

Tiền chưởng quầy của Phúc Mãn Lâu lại bắt đầu kiếm chuyện.

“Ba món đồ kho” mới ra mắt của tửu lâu nhà hắn đã bán được ba ngày.

Ngày đầu, nhờ cái tên mới lạ nên còn khá đông khách.

Ngày thứ hai, khách giảm mất một nửa.

Đến ngày thứ ba, thậm chí có người đứng ngay trước cửa hỏi:

“Chưởng quầy, đồ kho nhà các người có thể làm được hương vị giống Chu Ký không?”

Tiền chưởng quầy suýt nữa đánh rơi cả chén trà.

Sau này ta mới nghe nói, đương nhiên hắn đã từng nếm thử đồ kho nhà ta.

Quả thực rất thơm.

Nhưng càng thơm, hắn lại càng tức.

Một tiểu cô nương, chỉ dựa vào nồi nước kho, dựa vào đâu mà dám át mất danh tiếng của Phúc Mãn Lâu nhà hắn?

Thế là đến ngày thứ tư, ta vừa dựng quầy xong, phiền phức do Tiền chưởng quầy tìm đến đã lập tức xuất hiện.

Một hán tử lạ mặt bước tới trước quầy.

Hắn đập mạnh tay xuống bàn, giọng rất lớn:

“Đồ kho nhà ngươi không sạch sẽ! Hôm qua ta ăn chân gà ở đây, đến tối đau bụng!”

Những người đang xếp hàng lập tức im bặt.

Ta ngẩng đầu lên, mỉm cười:

“Vị đại ca này, hôm qua huynh đến lúc nào?”

“Buổi chiều!”

“Mua món gì?”

“Chân gà!”

“Mấy cái?”

Hán tử khựng lại:

“Hai cái!”

Nụ cười trên môi ta càng sâu:

“Trùng hợp thật. Hôm qua buổi chiều chân gà nhà ta đã bán hết, lúc đó ta chỉ bán cánh vịt với đậu phụ khô. Bụng huynh đau… e là đau nhầm chỗ rồi.”

Xung quanh lập tức có người phì cười.

Mặt hán tử đỏ bừng, nhưng vẫn cố cứng cổ:

“Ta nhớ nhầm! Là cánh vịt!”

Ta gật gù:

“Cánh vịt cũng được. Tống tú tài, lật sổ.”

Tống Quân Nghiêu ngồi phía sau quầy, thong thả mở sổ sách:

“Buổi chiều hôm qua có ba vị khách từ nơi khác đến, Trương thẩm dưới gốc liễu mua một gói củ sen, Tiền tiểu nhị mua hai cánh vịt, ngoài ra…”

Nói đến đây, chàng ấy ngẩng đầu nhìn hán tử:

“Vị đại ca này họ gì?”

Hán tử ấp úng:

“Ta… ta họ Vương.”

Tống Quân Nghiêu cúi đầu tiếp tục lật sổ:

“Hôm qua không có khoản ghi nợ nào mang họ Vương. Nếu ngài nhờ người khác mua hộ, vậy có mang theo giấy dầu không? Góc dưới bên phải giấy dầu của tiểu điếm chúng ta có một chấm đỏ, tiên sinh có mang theo chứ?”

Hán tử làm sao có thể lấy ra được.

Ta chống cằm, cười tủm tỉm:

“Đại ca, hay là huynh về tìm thử xem? Nếu tìm được giấy dầu, ta đền huynh mười gói đồ kho. Còn nếu không tìm được, huynh đứng trước quầy ta la lối, làm lỡ việc buôn bán, vậy cứ tính hai mươi văn cho thời gian một chén trà được không?”

Hán tử vừa tức vừa xấu hổ:

“Một cái quầy hàng nhỏ như ngươi mà cũng dám ăn vạ ta?”

Ta ngọt ngào mỉm cười:

“Một đại nam nhân như huynh còn dám ăn vạ ta, vậy tại sao ta lại không dám?”

Mọi người vây xem lập tức vỗ tay reo hò.

Hán tử thấy chẳng chiếm được lợi, đành cụp đuôi bỏ đi.

Trước khi đi, hắn còn không quên liếc về phía Phúc Mãn Lâu một cái.

Ta nhìn thấy.

Tống Quân Nghiêu cũng nhìn thấy.

Ta khịt mũi:

“Tiền chưởng quầy đúng là rảnh rỗi thật.”

Tống Quân Nghiêu khép sổ:

“Thủ đoạn tiểu nhân, không cần để tâm.”

“Không để tâm, ngày mai hắn lại đến thì sao?”

“Vậy thì để hắn không đến được nữa.”

Ta nhướng mày:

“Ngươi định đánh hắn?”

Tống Quân Nghiêu nhìn bàn tay mình, rồi lại nhìn con d a o thái thịt trên bàn:

“Ta trông giống người biết đánh nhau sao?”

“Không giống.”

Ta thành thật đáp:

“Ngươi trông giống kiểu bị người ta đánh rồi, vẫn phải ngồi nói đạo lý hơn.”

Tống Quân Nghiêu bất đắc dĩ cười:

“Nói đạo lý cũng có cái lợi của nói đạo lý.”

Ngày hôm sau, trước quầy Chu Ký Lỗ Vị có thêm một tấm bảng gỗ mới.

Là Tống Quân Nghiêu thức cả đêm viết.

Nét chữ ngay ngắn, thanh thoát, đẹp hơn cả tấm thực đơn treo trước cửa Phúc Mãn Lâu.

Trên bảng viết:

Chu Ký Lỗ Vị, mua bán tại chỗ, ăn thử tại chỗ.

Nếu phát hiện đồ không sạch, không tươi, lập tức hoàn tiền.

Nếu ăn đồ qua đêm mà đau bụng, vui lòng mang theo giấy dầu làm bằng chứng.

Không có bằng chứng mà gây rối, sẽ tính phí tổn thất thời gian buôn bán.

Đặc biệt, hàng chữ nhỏ cuối cùng vô cùng bắt mắt:

Chu Ký Lỗ Vị sổ sách rõ ràng, nói chuyện rõ ràng.

Ta nhìn hồi lâu, cười đến chẳng đứng thẳng nổi.

“Tống Quân Nghiêu, đây đâu phải bảng thông báo. Đây rõ ràng là mắng người mà!”

Tống Quân Nghiêu cắm tấm bảng xuống đất, hỏi:

“Chu cô nương hài lòng chứ?”

“Hài lòng.”

Ta vỗ vỗ tấm bảng:

“Từ hôm nay, ngươi không chỉ là tiên sinh lột tỏi, mà còn là tiên sinh viết bảng.”

“Nghe có vẻ thấp hơn tiên sinh tính sổ sách.”

“Vậy ngươi muốn được gọi là gì?”

Tống Quân Nghiêu suy nghĩ một lúc:

“Chu Ký tiên sinh.”

Mặt ta nóng lên:

“Chu Ký tiên sinh gì chứ, chẳng biết ngượng.”

Tống Quân Nghiêu vô tội nói:

“Ta nói là tiên sinh của Chu Ký Lỗ Vị.”

“Thế cũng không được.”

“Vì sao?”

Ta buột miệng:

“Nghe cứ như… ở rể vậy.”

Lời vừa thốt chính ta cũng sững người.

Tống Quân Nghiêu cũng ngẩn ra.

Ánh nắng xuyên qua lá liễu, rơi xuống ta và chàng ấy.

Chúng ta cách nhau một nồi nước kho, cứ thế nhìn nhau.

Hơi nóng từ nồi bốc lên nghi ngút.

Chẳng biết là do hơi nóng hay vì điều khác, má ta cũng nóng bừng.

Cuối cùng Tống Quân Nghiêu cụp mắt trước, nhẹ giọng hơn thường ngày:

“Nếu Chu cô nương để ý, vậy ta đổi cách gọi khác.”

Ta vội cúi đầu thái đậu phụ khô:

“Ta để ý gì chứ? Ta mới không để ý. Ngươi thích gọi thế nào thì cứ gọi, dù sao… cũng đâu phải thật.”

Tống Quân Nghiêu nhìn vành tai đỏ ửng của ta, chàng ấy không nói gì thêm.

Tiền chưởng quầy lại sai người đến gây sự thêm một lần.

Nhưng người nọ còn chưa kịp mở miệng, đã nhìn thấy tấm bảng gỗ kia.

Hắn nghẹn hồi lâu.

Cuối cùng chẳng gây sự được, ngược lại còn mua hai gói đậu phụ khô rồi mới bỏ đi.

Ta nhìn theo bóng lưng hắn, đắc ý khẽ ngân nga.

Tống Quân Nghiêu hỏi:

“Vui ?”

“Đương nhiên.”

“Vậy hôm nay có đùi gà không?”

“Không có.”

“Cánh vịt?”

“Xem biểu hiện.”

“Vừa rồi ta biểu hiện thế nào?”

Ta cố nhịn cười:

“Cũng được.”

Tống Quân Nghiêu gật đầu:

“Cũng được tức là có tiến bộ.”

“Tống Quân Nghiêu.”

“Ừ?”

“Ngày xưa ngươi còn đi học, tiên sinh của ngươi có từng nói ngươi mặt dày không?”

Tống Quân Nghiêu nghiêm túc suy nghĩ một lát:

“Chưa từng.”

“Vậy là tiên sinh của ngươi tính tình tốt đấy.”

“Có lẽ vậy.”

Chàng ấy nhìn ta, nhếch môi:

“Cũng có lẽ khi ấy chẳng có ai cho ta ăn đùi gà cả.”

Ta cúi đầu, vờ như đang lấy hành, nhưng lại khẽ cười.

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 3"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

download (66)
Báo ứng của kẻ bội bạc
4 Tháng 10, 2025
1783928133691_1873336631952078910_7409288840855202578_h
Ngang Qua Đêm Xuân
13 Tháng 7, 2026
gen-n-z6853392104178_1abfd4ef882e8e6d421e02d9a1a5e853
Thâm Tình Vọng Tưởng
29 Tháng 7, 2025
20250806_183113
Tôi ghét em nhất
17 Tháng 10, 2025
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện