ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Lỗ Hương Nhiễu Xuân Chi - chương 2

  1. Trang chủ
  2. Lỗ Hương Nhiễu Xuân Chi
  3. chương 2
Chương trước
Chương tiếp

 

2.

Từ ngày Tống Quân Nghiêu chuyển vào tiểu viện nhà ta, cuộc sống của ta bỗng có thêm chút mới mẻ.

Đó là mỗi sáng, chỉ cần ta vừa nhấc nắp nồi lên, y như rằng sẽ thấy nửa khuôn mặt lấp ló ra sau ô cửa sổ gian phía tây.

Lần đầu tiên, ta nghĩ Tống Quân Nghiêu đói.

Lần thứ hai, ta vẫn nghĩ chàng ấy đói.

Đến lần thứ ba, ta thật sự không nhịn nổi, chống nạnh đứng giữa sân gọi lớn:

“Tống Quân Nghiêu, ngươi cứ nhìn nồi mãi thế mà no được à?”

Tống Quân Nghiêu bước ra khỏi cửa, quần áo chỉnh tề:

“Không.”

“Vậy ngươi nhìn cái gì?”

“Xem lửa.”

Ta suýt cười đấy:

“Ngươi còn biết xem lửa?”

Tống Quân Nghiêu đi đến chỗ nồi, nghiêm túc quan sát nồi nước kho đang sôi ùng ục:

“Biết sơ sơ thôi. Nồi của Chu cô nương thơm thì quả thực rất thơm, nhưng hương đầu hơi nồng, hậu vị hơi mỏng. Cánh vịt thấm vị, nhưng đậu phụ khô vẫn còn hơi nhạt. Nếu hạ lửa nhỏ, om thêm chừng một khắc, rồi cho thêm chút đường phèn, màu sẽ đẹp hơn.”

Ta ngừng đảo xẻng.

Việc buôn bán của ta trước giờ phát đạt, một nửa nhờ nồi nước kho gia truyền, một nửa nhờ ta tự mình mày mò.

Nhưng nói cho cùng, ta chưa từng thực sự bái sư học nghệ.

Ta nếm được ngon dở, nhưng hiếm có người nào chỉ ra được chuẩn xác như vậy.

Ta nghi ngờ nhìn qua:

“Ngươi không phải người đọc sách sao?”

Tống Quân Nghiêu gật đầu:

“Phải.”

“Người đọc sách còn biết làm đồ kho?”

“Từng nghèo rồi tự khắc sẽ biết nấu ăn.”

Câu nói nhẹ tênh, vậy mà chẳng hiểu sao lại khiến lòng ta mềm xuống.

Ngoài miệng ta vẫn không chịu thua:

“Thế ngươi nói thử xem, cho bao nhiêu đường phèn?”

Tống Quân Nghiêu giơ tay ước chừng:

“Một nồi khoảng ba tiền. Trước tiên hòa tan ở mép nồi, đừng rắc trực tiếp lên thịt. Ngoài ra có thể bớt một chút trần bì, đinh hương cũng không nên cho nhiều. Cánh vịt hôm qua hơi bị át mùi.”

Ta nheo mắt:

“Hôm qua ngươi tổng cộng chỉ ăn một cái chân gà với hai miếng đậu phụ khô. Cánh vịt ở đâu ra?”

Tống Quân Nghiêu khựng lại.

Ta chậm rãi tiến đến gần:

“Tống tú tài, ngươi ăn vụng đúng không?”

Tống Quân Nghiêu khẽ ho một tiếng:

“Không phải ăn vụng. Đêm qua gió lớn, có một cái cánh vịt rơi ra khỏi nồi. Ta sợ nó bị lạnh…”

“Thế nên ngươi đem nó ủ ấm trong bụng?”

“Chu cô nương minh xét.”

Ta bật cười, giơ tay định lấy xẻng gõ chàng ấy.

Tống Quân Nghiêu lùi lại một bước, vậy mà còn không quên bồi thêm:

“Nhưng mùi vị quả thực rất ngon, chỉ là trần bì hơi nhiều.”

“Tống tú tài ngươi ăn vụng còn dám bình phẩm!”

Ta đuổi theo chàng ấy chạy vòng quanh nửa cái sân, Lưu thẩm ở nhà bên cười đến mức đập cả vào tường.

Cuối cùng, Tống Quân Nghiêu phải lột tỏi thay ta cả sáng, lại xách giúp ta ba thùng nước giếng về, chuyện này mới xem như bỏ qua.

Nhưng những lời chàng ấy nói, rốt cuộc ta vẫn ghi nhớ trong lòng.

Hôm ấy sau khi dọn hàng, ta lén làm thử một nồi nước kho mới theo lời Tống Quân Nghiêu.

Đến sáng hôm sau mở nắp nồi, quả nhiên màu sắc sáng hơn hẳn, hương vị cũng đậm đà tròn vị hơn.

Có khách quen nếm thử một miếng, lập tức sáng mắt:

“Chiêu Đệ, cánh vịt hôm nay sao lại thơm hơn mọi ngày thế?”

Ta đắc ý hất cằm:

“Ta trời sinh thông minh. Đêm qua nằm mơ được thần tiên chỉ điểm đấy.”

Tống Quân Nghiêu đang ngồi bên cạnh lột tỏi, nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn ta.

Ta lập tức trừng mắt nhìn lại, ánh mắt mồn một viết rõ: không được vạch trần ta.

Tống Quân Nghiêu bèn cúi đầu xuống, nhưng môi lại cong cong.

Từ hôm đó, công việc của Tống Quân Nghiêu ở quầy Chu Ký Lỗ Vị cũng dần thay đổi.

Từ lột tỏi, biến thành lột tỏi, nhóm bếp, canh lửa, xách nước, những lúc ta bận chân chẳng chạm đất, chàng ấy còn giúp ta tính tiền cho khách.

Ban đầu ta vẫn không yên tâm, cứ đứng bên cạnh nhìn chằm chằm.

“Cánh vịt sáu văn một cái, chân gà bốn văn hai cái, đậu phụ khô một văn một miếng, củ sen ba văn một gói. Trương đồ tể lấy ba cái cánh vịt, bốn cái chân gà, hai gói củ sen, tổng cộng bao nhiêu?”

Tống Quân Nghiêu chẳng cần bàn tính:

“Ba mươi hai văn.”

Trương đồ tể ngẩn người:

“Nhanh vậy sao?”

Tống Quân Nghiêu ôn tồn nói:

“Trương thúc hôm qua còn nợ năm văn, tính cả vào là ba mươi bảy văn.”

Trương đồ tể đỏ cả mặt:

“Ôi chao, tiểu tử nhà ngươi trí nhớ tốt thật đấy!”

Ta cũng ngẩn ra.

Quầy hàng của ta ngày nào cũng đông khách, chuyện ghi nợ là phiền nhất.

Hàng xóm láng giềng ngày nào cũng gặp mặt, nhà ai nhất thời thiếu vài văn, ta cũng chẳng tiện nhất quyết đòi bằng được. Nhưng lâu ngày, sổ sách kiểu gì cũng rối tung.

Vậy mà Tống Quân Nghiêu chỉ giúp ta tính sổ hai ngày, đã nhớ rõ từng người nợ bao nhiêu.

Thấy ta nhìn mình chằm chằm, chàng ấy lấy từ trong tay áo ra một quyển sổ nhỏ, mở ra đưa cho ta xem.

Nét chữ mạnh mẽ, thanh thoát, từng hàng từng hàng ngay ngắn.

Trương đồ tể: năm văn.

Lưu thẩm: ba miếng đậu phụ khô, đã đổi bằng đậu phụ.

Lý thợ mộc: hai cánh vịt, mười hai văn, ngày mai trả.

Triệu nương tử: một gói củ sen, đã thanh toán.

Ta nhìn xong hai mắt sáng rỡ.

Trước kia ta cũng có ghi sổ.

Nhưng chữ của ta chẳng khác gì hai quân đang đánh nhau, sổ sách hệt một bãi chiến trường. Lúc mới viết xong bản thân còn đọc hiểu, để qua hai ngày, ngay cả “vịt” với “gà” rốt cuộc ai nợ nhiều hơn ta cũng chẳng phân biệt nổi.

Ta hắng giọng:

“Viết cũng được đấy.”

Tống Quân Nghiêu khép sổ lại:

“Chu cô nương quá khen.”

“Từ nay sổ sách giao cho ngươi.”

“Tiền công thì sao?”

Ta lập tức cảnh giác:

“Ngươi còn đang nợ tiền thuê nhà của ta đấy.”

“Vậy tiền công có thể trừ vào tiền thuê.”

“Thế tiền cơm thì sao?”

“Tiền cơm có thể trừ vào tiền công.”

“Thế thì tiền công chẳng còn gì cả.”

“Nếu mỗi ngày Chu cô nương để dành cho ta một bát cơm, vậy không có tiền công cũng chẳng sao.”

Ta liếc chàng ấy:

“Cơm trắng?”

Tống Quân Nghiêu im lặng một lát, rồi thành thật đáp:

“Nếu có nước kho chan cơm thì càng tốt.”

Ta bật cười mắng:

“Ngươi nằm mơ đi!”

Ngoài miệng nói vậy, nhưng đến trưa hôm ấy, ta vẫn múc một bát cơm nóng đầy vun, chan thêm nửa muôi nước kho đậm đà, gắp hai miếng đậu phụ khô cùng một cái cánh vịt, đẩy đến trước mặt Tống Quân Nghiêu.

“Ăn đi. Kẻo người ta lại bảo Chu Chiêu Đệ ta bạc đãi người đọc sách.”

Tống Quân Nghiêu nhìn bát cơm, hơi khựng lại.

Một lúc sau, chàng ấy khẽ nói:

“Đa tạ.”

Ta quay lưng lại, tiếp tục thái thịt, cố ý nói:

“Đừng cảm ơn. Ngày mai lột thêm hai giỏ tỏi là được rồi.”

Tống Quân Nghiêu bưng bát lên, ý cười đong đầy đáy mắt:

“Được.”

Hôm ấy nắng rất đẹp.

Nồi nước kho bên cạnh sôi ùng ục, tiếng người ngoài đầu ngõ rộn ràng náo nhiệt.

Tống Quân Nghiêu ngồi trên ghế đẩu, chầm chậm ăn cơm chan nước kho.

Còn ta quay lưng về phía chàng ấy, bận rộn luôn tay.

Thế nhưng môi lại chẳng hiểu sao cứ cong lên mãi.

Ta nghĩ…

Tú tài này tuy nghèo, nhưng cũng chẳng đến nỗi vô dụng.

Ít nhất, lột tỏi rất giỏi, tính sổ cũng rất rõ ràng.

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 2"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

1040g2sg31nuni05k06805no38brg87sj0iak06o
Tứ Trọng Âm
24 Tháng 10, 2025
download (62) – Copy – Copy
Chiết Mạn Chi
15 Tháng 10, 2025
IMG_2491
Giang Châu Bồ
30 Tháng 4, 2026
1785213780814_1873336631952078910_7409288840855202578_3cf6983abff28dfba90340b23d48da6e
Tuyệt Đối Chẳng Yêu Anh
28 Tháng 7, 2026
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện