ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Ngang Qua Đêm Xuân - chương 2

  1. Trang chủ
  2. Ngang Qua Đêm Xuân
  3. chương 2
Chương trước
Chương tiếp

 

4.

Mẹ của Chu Lẫm Thần trước kia là nữ sinh đại học bị bọn buôn người bắt cóc vào núi.

Lưỡi của bà ấy là do bố ruột Chu Lẫm Thần, Vương Quý Sơn tự tay c ắ t đi.

Ông ta dùng xích sắt khóa mẹ Chu Lẫm Thần trong phòng, rồi bà ấy sinh ra Chu Lẫm Thần.

Năm mười tuổi, Chu Lẫm Thần dẫn mẹ trốn khỏi vùng núi ấy.

Anh ấy không hề bị hoàn cảnh nhuốm bẩn mà dũng cảm đứng ra bảo vệ mẹ mình.

Nhưng Thẩm Diệu đã tìm đến Vương Quý Sơn.

Nói cho ông ta biết nơi hai mẹ con Chu Lẫm Thần đang sống.

Vương Quý Sơn dẫn theo họ hàng kéo đến quán hoành thánh bắt người.

Vừa nhìn thấy ông ta mẹ Chu Lẫm Thần như phát đi ê n.

Bà ấy lao thẳng ra đường, rồi bị một chiếc xe tải lớn đang chạy tới tông ch ế t.

Ngày hôm ấy là một ngày trước khi thi đại học.

Tôi và Chu Lẫm Thần cùng phòng thi.

Nhìn chỗ ngồi trống của anh ấy, tôi còn ngơ ngác tự hỏi.

Vì sao anh ấy vẫn chưa đến?

Tôi và Thẩm Diệu đều thi rất tốt.

Bố mở tiệc báo hỷ tại một khách sạn năm sao.

Tôi mặc váy dạ hội.

Đi giày cao gót.

Uốn tóc.

Trang điểm thật đẹp.

Hân hoan đón chào cuộc sống mới.

“Thẩm Tuệ Nghiên.”

Chu Lẫm Thần mặc đồng phục phục vụ.

Ánh mắt chậm rãi lướt từ trên xuống dưới người tôi, anh ấy mỉm cười.

“Hôm nay cậu đẹp lắm.”

Tôi sợ anh ấy, hoảng hốt kéo váy bỏ chạy.

Nhưng chạy được vài bước, tôi chợt thấy có gì đó không đúng.

Chu Lẫm Thần không nghe được, khách sạn này tuyệt đối sẽ không tuyển anh ấy phục vụ.

Vậy anh ấy lẻn vào đây để làm gì?

Tôi quay đầu lại, Chu Lẫm Thần vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Lặng lẽ nhìn tôi, tôi lập tức chạy ngược trở lại.

Vừa đến trước mặt Chu Lẫm Thần, tôi liền vội vàng mở cúc áo khoác của anh ấy, luống cuống tìm xem anh ấy có mang theo hu ng k hí không.

Chu Lẫm Thần dang hai tay mặc tôi sờ khắp người mình rồi bật cười.

“Bề ngoài em ngoan ngoãn như vậy…”

“Không ngờ lá gan lại lớn thật.”

Chu Lẫm Thần kéo mạnh tay tôi, kéo tôi ngã vào lòng mình, bàn tay anh ấy giữ ch ặ t gáy tôi ôm tôi thật ch ặ t.

“Anh trai em…”

“Đánh tôi đi ế c.”

“Hại ch ế t mẹ tôi.”

“Rồi sẽ có một ngày, tôi quay về báo thù.”

“Thẩm Tuệ Nghiên…”

“Đừng sợ.”

“Hôm nay tôi không đến để báo thù, tôi chỉ muốn đến gặp em.”

“Em trưởng thành rồi, đẹp thật.”

Mắt tôi đỏ hoe.

Cuối cùng, tôi cũng lấy hết can đảm ôm anh ấy.

Biết rõ Chu Lẫm Thần sẽ không nghe thấy, tôi vẫn nói ra bí mật đã chôn trong lòng bao năm.

“Ngày khai giảng năm lớp mười, lúc cậu đại diện tân sinh phát biểu trên sân khấu, tớ đứng dưới nhìn cậu.”

“Khi đó tớ đã thấy, cậu rất đẹp trai.”

“Chu Lẫm Thần…”

“Tớ từng thầm thích cậu.”

“Dù tớ có cố gắng học thế nào cũng không bao giờ vượt qua được cậu…”

“Dù vì thua cậu, tớ luôn bị bố đánh đập…”

“Tớ vẫn…”

“Thầm thích cậu…”

“Rất lâu…”

“Rất lâu…”

“Nhưng…”

“Anh trai tớ quan trọng hơn.”

“Tớ đã không đứng về phía cậu.”

“Xin lỗi…”

“Cậu cứ hận tớ đi…”

5.

Mười năm sau, chúng tôi mới gặp lại.

Chu Lẫm Thần đã trở thành tân quý thương giới, ai nghe tên cũng phải e dè. Anh ấy ra tay quyết liệt, từng bước từng bước trả thù Thẩm Diệu.

Khi còn đi học, Thẩm Diệu đã không phải đối thủ của Chu Lẫm Thần, đến thương trường, anh ta càng không có cửa thắng.

Thẩm Diệu thua Chu Lẫm Thần dường như đã là kết cục được định sẵn.

Chu Lẫm Thần khiến Thẩm Diệu phá sản, trắng tay, còn gánh nợ nần chồng chất, cả đời này cũng đừng mong có ngày ngóc đầu dậy.

Tôi tận mắt nhìn Thẩm Diệu từng là thiên chi kiêu tử rơi xuống bùn, anh ta ngày càng trở nên tiều tụy, chán chường.

Còn tôi cũng phải trả giá cho sự ích kỷ của mình năm ấy.

Tôi trở thành tình nhân bị Chu Lẫm Thần nhốt.

Chu Lẫm Thần tuổi hai tám là một kẻ đ iê n, anh ấy mắc chứng rối loạn cảm xúc, cứ đêm xuống lại không thể chợp mắt.

Chu Lẫm Thần nói chỉ khi ôm tôi, anh ấy mới ngủ được.

Vì thế, Chu Lẫm Thần xây hẳn biệt thự xa hoa, giam tôi trong đó.

“Chu Lẫm Thần, việc anh đang làm… khác gì Vương Quý Sơn năm xưa giam cầm mẹ anh?”

Chu Lẫm Thần lại nở thờ ơ cười.

“Em nói đúng.”

“Tôi là ngh iệ t chủng, là con của hắn, trong người chảy dòng m á u bẩn thỉu, ghê tởm.”

“Thẩm Tuệ Nghiên… nhưng em nói như vậy đau lắm, đau hơn cả đ â m tôi một nhát.”

“Chi bằng… em cứ đ â m tôi thật đi.”

Chu Lẫm Thần lại phát bệnh rồi, không thể khống chế cảm xúc, anh ấy cầm d a o gọt hoa quả trên bàn, đặt vào tay tôi.

Sau đó, nắm tay tôi tự đ â m thẳng vào ng ự c mình.

Mũi d a o xuyên qua chiếc sơ mi trắng, m á u lập tức trào ra.

“Đừng như vậy!”

“Anh… anh không xấu xa như thế!”

“Chu Lẫm Thần… dừng tay!”

“Tôi không muốn anh bị thương!”

Cuối cùng Chu Lẫm Thần cũng bình tĩnh lại, từ từ buông tay tôi ra.

Tôi sợ run, mồ hôi túa đầy người, d a o rơi “keng” xuống sàn.

Tôi luống cuống cởi cúc áo sơ mi Chu Lẫm Thần, kiểm tra vết thương.

Dáng người anh ấy rất đẹp, vai rộng, eo hẹp, cơ bắp săn chắc.

Nhưng trên cơ thể ấy lại có vô số vết sẹo, anh ấy đã phải trải qua biết bao đau khổ mới có thể đi đến vị trí hôm nay.

Thế nhưng Chu Lẫm Thần chưa từng hạnh phúc.

Trong mắt anh ấy bỗng ánh lên vài phần vui vẻ.

“Thẩm Tuệ Nghiên.”

“Đây là lần thứ hai em chủ động cởi cúc áo của tôi.”

Chu Lẫm Thần đưa tay chỉ vào ốc tai điện tử bên tai mình.

“Giờ tôi nghe được rồi.”

“Nói cho tôi biết…”

“Hôm chia tay năm đó, lúc ôm tôi em đã nói gì?”

Tôi tựa trán lên vai Chu Lẫm Thần, không hiểu vì sao, tôi lại đau lòng đến nghẹn thở.

Giữa chúng tôi vĩnh viễn ngăn cách bởi một mạng người.

Tôi và Chu Lẫm Thần sẽ không bao giờ có thể yêu nhau.

“Tôi đã nói…”

“Tôi ghét anh.”

“Trên đời có nhiều người như vậy…”

“Anh là người tôi ghét nhất.”

Chu Lẫm Thần kéo tôi vào lòng, ôm thật ch ặ t.

Ch ặ t đến mức làm tôi đau.

“Tôi cũng ghét em nhất.”

“Thẩm Tuệ Nghiên.”

Anh ấy vùi mặt vào cổ tôi, giọng khàn đặc.

“Em phải ch ế t bên cạnh tôi…”

“Hoặc để tôi ch ế t bên cạnh em.”

“Hay… để tôi ch ế t bên cạnh em đi.”

“Em có thể h ỏa th iêu, rải tro tôi cũng được.”

Không lâu sau, tôi ch ế t thật.

Chỉ tiếc không thể ch ế t bên cạnh anh ấy.

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 2"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

IMG_2921
Sau khi em gái độc ác của đại lão trọng sinh
29 Tháng 6, 2026
661193285_826831103783613_4229466979030083863_n – Copy (2)
Anh Thợ Sửa Xe của Tôi
2 Tháng 4, 2026
1785213780814_1873336631952078910_7409288840855202578_3cf6983abff28dfba90340b23d48da6e
Tuyệt Đối Chẳng Yêu Anh
28 Tháng 7, 2026
3ed28af9-82c6-4fd2-8a62-4632c4572bdc – Copy – Copy
Tàng Oanh
25 Tháng 2, 2026
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện