ivy Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Truyện ivy
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Ngôn tình
  • Xuyên không
  • Cổ trang
  • Hiện đại
  • Trọng sinh
Đăng nhập Đăng ký

Thái tử biểu huynh của ta - chương 2

  1. Trang chủ
  2. Thái tử biểu huynh của ta
  3. chương 2
Chương trước
Chương tiếp

 

2.

Trước ngày nhập cung thính học, ta nghe tin Chu Hàn bị người cáo lên phủ Kinh Triệu Doãn.

 

Không chỉ phải chuộc thân cho kỹ nữ bị hắn đánh gần ch.ết, còn phải bồi thường tiền thuốc thang chạy chữa.

 

Nghe tin này, ta mừng rỡ khôn xiết.

 

Nếu không bị phụ thân cấm túc, ta đã sớm dẫn đại phu tới thăm thương tích nàng ấy rồi.

 

Tối qua, Tạ Đình Ngọc trước khi rời đi đã ngầm mách tội ta với phụ thân.

 

Tỷ Tỷ còn đứng bên thêm mắm dặm muối.

 

Phụ thân giận dữ, giam ta vào từ đường, bắt chép mười lần Nữ Tắc, chưa xong cấm không cho ăn uống.

 

Ta đói đến hoa mắt chóng mặt, thì cửa sổ bên ngoài khẽ động, tiểu nha đầu lật người nhảy vào.

 

Ánh mắt ta sáng bừng.

 

Nàng ấy là nha hoàn thân cận bên cạnh biểu ca, ngày thường chuyên hầu hạ giấy bút trong thư phòng.

 

Nàng lấy từ trong lòng ra một bọc bánh thịt cùng gà quay gói giấy dầu đưa ta, rồi bình thản cầm lấy bút trong tay ta, bắt đầu mô phỏng y hệt nét chữ của ta chép Nữ Tắc.

 

Thấy ta ăn như hổ đói, nàng ấy vừa bất đắc dĩ vừa nhắc nhở:

 

“Cô nương ăn chậm thôi, sẽ không ai đến đâu. Điện hạ đã thay người xin Thẩm đại nhân rồi. Đợi nô tỳ chép xong, người mang đi nộp là có thể ra ngoài.”

 

Ta vừa ăn vừa gật đầu lia lịa, miệng đầy thịt vẫn không quên nói:

 

“Biểu ca thật tốt.”

 

Nàng ấy cười nhẹ:

 

“Điện hạ thương tiểu thư mà.”

 

No nê rồi, ta ôm xấp giấy tuyên còn chưa khô mực, đến gặp phụ thân.

 

Lúc ấy trong thư phòng, Tạ Đình Ngọc đang cùng phụ thân đánh cờ.

 

Thấy ta đến, đôi mắt vốn dịu dàng của hắn bỗng lạnh lẽo, tựa như ta đến phá hỏng mỹ cảnh vậy.

 

Ta đưa bản chép Nữ Tắc cho phụ thân.

 

Tạ Đình Ngọc rơi một quân cờ, đầu ngón tay mân mê con cờ ấm mịn, nhẹ giọng nói:

 

“Hầu gia, giao cho ta đi.”

 

Phụ thân vui vẻ:

 

“Phải phải, ngài là tiên sinh nó mà.”

 

Tạ Đình Ngọc lật không sót tờ nào, ánh mắt lạnh lẽo dần dần giãn ra như gió xuân thoảng qua.

 

Quả nhiên hắn chẳng để tâm đến ta bao giờ, đến cả nét chữ không phải của ta cũng chẳng nhận ra.

 

“Biết sai mà sửa là tốt. Nhưng nét chữ này ta đã nhắc nhiều lần, bảo ngươi học cùng tỷ tỷ, nàng ấy viết Tằm hoa tiểu khải đến Thánh thượng cũng phải khen, vừa đoan trang lại thanh tú. Còn ngươi thì sao? Bút phong sắc bén, phóng túng, ngông cuồng chẳng có chút dáng dấp đại gia khuê tú.”

 

Hắn lải nhải không ngớt, cứ như chẳng thể dừng lại.

 

Tỷ tỷ là trăng sáng giữa trời, còn ta là bùn dưới đất.

 

Ta vĩnh viễn không sánh bằng tỷ ấy.

 

Ng.ực nghẹn ứ, ta tức đến phát run.

 

Cái gì mà phóng túng, cái gì mà không giống đại gia khuê tú.

 

Trong mắt hắn, chỉ vì ta là nữ tử, nên nhất định phải khuôn phép răm rắp như con rối mặc hắn xoay vần.

 

Hắn chưa bao giờ ghét nét chữ của ta. Hắn chỉ đơn giản là không thích ta mà thôi.

 

Ta tự giễu:

 

“Tiên sinh nói đúng, chỉ là tính ta nóng vội, không học được nét đoan trang linh tú tiểu khải. Không như tỷ tỷ thanh nhã dịu dàng. Ta kính ngưỡng Vương lão tiên sinh, tình nguyện hạ bút phóng khoáng. Tiên sinh không cần phí tâm vào học trò hư hỏng như ta nữa.”

 

Nói đến cuối, cổ họng ta khô khốc, giọng run run, lệ nóng cũng chực trào mi.

 

Những lời tự hạ mình thế này, thật khiến ta ghê tởm.

 

Đủ rồi!

 

Hắn mím môi, tay cầm tuyên chỉ trắng bệch, ánh mắt nặng nề rơi trên mặt ta, cả không khí cũng ngột ngạt bức bối.

 

Phụ thân vội giảng hòa:

 

“A Quỳnh cả ngày chưa ăn gì, lui xuống nghỉ ngơi đi, mai phải vào cung rồi. Biểu ca con hôm nay còn hỏi thăm đó.”

 

Ta đứng dậy, sắc mặt lạnh lùng rời đi, không buồn nhìn Tạ Đình Ngọc lấy một cái.

 

Trước kia ta thích hắn, thích đến mức mắt cũng không dời khỏi người hắn.

 

Tạ Đình Ngọc nói với ta một câu, nhìn ta một lần, ta có thể mừng cả nửa ngày.

 

Giờ thì sao? Mỗi ngày đều gặp, nhưng chỉ muốn tránh hắn thật xa, nhìn thêm một cái cũng thấy nghẹn.

 

Ra cửa, đụng ngay tỷ tỷ bưng hộp thức ăn đến, hai má ửng hồng thấy ta cũng tái đi.

 

“A Quỳnh, Tạ gia thế gia trăm năm, đời đời đều là đế sư, cực kỳ coi trọng danh tiếng. Tính tình như muội, căn bản không hợp làm chính thê, càng không xứng làm chủ mẫu. Chỉ khiến tiên sinh vì muội mà mất mặt.”

 

“A Quỳnh, đổi người mà thích đi. Thái tử biểu ca đối với muội không giống người thường, muội nhường tiên sinh cho ta được không? Muội vốn chẳng thông minh, cầm kỳ thư họa đều thua kém ta, cớ sao cứ phải tranh giành với ta?”

 

Lần đầu tiên, ta không đỏ mặt tía tai cãi lại, chỉ cười lạnh.

 

“Được, tỷ gả cho hắn đi. Dù sao hắn cũng thích tỷ. Ta không cần nữa.”

 

Lời vừa dứt, trong lòng như có dòng nước mát xối qua, quét sạch u sầu, thanh thản đến lạ. Như thể mọi chuyện vốn nên như vậy.

 

“Thẩm Quỳnh!”

 

Sau lưng vang lên tiếng quát lạnh lẽo của Tạ Đình Ngọc:

 

“Lại phát đi.ên gì nữa đấy!”

 

Lại nổi giận với ta.

 

Ta xoay người, cáu kỉnh quát trả:

 

“Tạ Đình Ngọc! Ngươi có bệnh à! Ta có bắt nạt nàng ta đâu!”

 

Rồi không ngoái đầu lại, ta cắm đầu chạy thẳng.

 

Chỉ đến khi không ai quanh mình, ta mới trùm chăn bông rấm rứt khóc, ta sợ người khác nghe thấy rồi cười nhạo mình.

 

Vì sao thích Tạ Đình Ngọc lại khó chịu đến thế?

 

Vì sao hắn lúc nào cũng như kẻ đi.ên, suốt ngày muốn đối đầu với ta?

 

Vì sao hắn đối với ai cũng dịu như gió xuân, chỉ riêng với ta lại hà khắc, cay nghiệt?

 

Ta chướng mắt hắn đến vậy sao?

 

Chắc là vậy rồi.

 

Hắn xưa nay chỉ thích nữ tử đoan trang như tỷ tỷ. Không biết bao nhiêu lần trách ta bướng bỉnh, lớn mật.

 

Thôi thì thôi vậy.

 

Ta ôm mặt, thầm nghĩ…

 

“Không thích Tạ Đình Ngọc nữa đâu.”

 

“Thích Tạ Đình Ngọc… mệt mỏi quá.”

 

Chương trước
Chương tiếp

Bình luận chương "chương 2"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

BẠN CŨNG CÓ THỂ THÍCH

1784091789981_1873336631952078910_7409288840855202578_h
Trúc Tâm
15 Tháng 7, 2026
1783928133691_1873336631952078910_7409288840855202578_h
Ngang Qua Đêm Xuân
13 Tháng 7, 2026
gen-n-z7357324390069_5fd7d1ac2db4ee53cfce8e13657d2229
Bốn mươi bốn hai mươi hai
23 Tháng 12, 2025
download (66)
Báo ứng của kẻ bội bạc
4 Tháng 10, 2025
Trang chủ | Truyện ivy | Giới thiệu | Liên hệ
Copyright 2024 Bản quyền thuộc về ivy truyện

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to ivy Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to ivy Truyện